Chương 352: Yêu Long thoát khố

person Tác giả: Lục Nguyệt Quan Chủ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:12 visibility 3,470 lượt đọc

Chương 352: Yêu Long thoát khố

Long ngâm thét dài, chín tầng trời rung chuyển.

Đầu nguồn đến từ bên trong đạo quan.

Tô Đình đang ở dưới chân núi, đã rời xa đạo quan, nhưng vẫn phải không thể nhịn được rung động trong lòng.

Uy lực của Yêu Tiên, long uy to lớn, quả thực là kinh thiên động địa, khiến phong vân hội tụ.

Ở trong đạo quan, những đạo sĩ có đạo hạnh còn thấp hơn cả Tô Đình kia, cũng không biết sẽ chật vật như thế nào.

"Hóa ra đây chính là nguyên nhân mà đám Trường Lâm lão đạo giữ kín như bưng?"

Cuối cùng Tô Đình đã hiểu được vì sao đường đường là đạo phái Tiên gia, bị một người tu hành tầng tám cho chặn lại sơn môn mà chỉ có hai vị Chân Nhân Dương Thần ra giữ thể diện.

Không phải Minh Nguyên Đạo Quan đã rơi vào tình trạng không chịu được như thế, mà là cao nhân bên trong đều đi trấn áp giao long trong môn.

Khó trách Trường Lâm lão đạo cùng đạo sĩ trung niên kia luôn luôn nói năng kín kẽ, nhưng cũng vô cùng cổ quái.

Tô Đình cúi đầu xuống, nhìn yêu xà một lòng nghĩ muốn chạy trốn giữ mạng, có phần không biết nên nói gì.

Tiểu bạch xà này nhìn như là vật vô hại, nhìn rất xinh xắn đáng yêu, nhưng trên thực tế, nó chính là cổ xà dùng pháp môn luyện cổ trùng để luyện chế ra, bản tính vô cùng hung tàn máu tanh, chỉ là nó luôn che dấu thật tốt mà thôi... Bây giờ nó là cổ xà mà lại run lẩy bẩy, vô cùng e ngại như vậy.

"Đào mệnh?"

Tô Đình sờ cằm, nhìn về phía đạo quan, thấp giọng nói: "Có phải có chút không nói nghĩa khí hay không?"

Hắn không nhịn được dần dần lui lại, cách đạo quan càng ngày càng xa.

Hắn ngẩng đầu nhìn lại, tiểu tinh linh trên bầu trời cũng có phần sợ hãi, nhưng cũng không run rẩy như tiểu bạch xà, dù sao nàng cũng là thần thai.

"Tìm được tiên bảo hay chưa?"

Tô Đình lập tức bay lên, tới gần chỗ nàng, vận dùng pháp lực bảo vệ nàng, thấp giọng nói: "Tên kia có phải trốn trong một góc khác không? Ngươi cẩn thận tìm xem, không cần để lọt..."

Sau khi nói xong, hắn lại nhìn thấy tiểu tinh linh chỉ về hướng bắc, ánh mắt lập tức nhìn theo.

Chỉ thấy thi thể Thiên Lĩnh lão nhân nằm ở phía trước cách đó không xa, cũng không giấu trong chỗ bí ẩn, mà trong tay lão còn cầm tiên bảo, đang làm động tác muốn ném ra, nhưng lại chết cực kì thê thảm.

Tô Đình lập tức hiểu rõ nguyên do mọi chuyện, sờ lên cằm, trầm ngâm nói: "Hiển nhiên là trước khi chết, lão ta điên cuồng muốn đánh phá trận pháp của Minh Nguyên Đạo Quan, kết quả thủ đoạn của Tô Đình huyền diệu, bản lĩnh kinh thiên động địa, vừa vặn đúng lúc chú sát lão ta, ngăn cơn sóng dữ."

Tiểu tinh linh giận dữ nói: "Đến lúc nào rồi còn không biết xấu hổ như vậy, nhanh cầm lấy tiên bảo rồi mau mau đào mệnh, con giao long phía sau kia, rõ ràng không phải dễ dàng ứng phó."

Tiếng nói vừa dứt, lập tức lại nghe được một tiếng long ngâm, chấn kinh trăm dặm, khiến cuồng phong gió bão, sấm chớp đùng đùng, mơ hồ có long uy hội tụ, giống như muốn phá trận mà ra.

"Hung ác như thế?"

Tô Đình trợn mắt há mồm, chỉ cảm thấy có chút đau răng.

Nhưng đúng vào lúc này, bên trong Minh Nguyên Đạo Quan lại vang lên một tiếng chấn động, giống như cả ngọn núi cao đều sắp bị đánh sập.

" Chân Nhân Dương Thần trong môn đang ở đâu?"

Sâu trong đạo quan truyền đến một tiếng hét lớn đầy lo lắng nói: "Mau tới Tỏa Long tỉnh trợ giúp, áp chế trấn long trụ!"

Tô Đình nghe được tiếng hô này xong, lại thấy có hai tia sáng từ tiền viện phóng lên tận trời, bay tới hậu viện của Minh Nguyên Đạo Quan, chính là hai vị Chân Nhân Dương Thần mà Tô Đình từng gặp.

"Có thêm hai vị Chân Nhân Dương Thần tiến đến tương trợ, hẳn là sẽ bình ổn được."

Tô Đình niệm một tiếng như vậy, lại lại nghe được tiếng long ngâm càng thêm cao, giống như tràn ngập hưng phấn.

Cảm nhận được cảm xúc trong tiếng long ngâm này, dường như rất không thích hợp.

Tô Đình cùng tiểu tinh linh liếc nhau, trong lòng đều thấy rất bất an.

Mà đúng lúc này, tiếng hô lúc trước lại quát: "Người nào đã tu thành Âm Thần, ngưng tụ pháp lực, phàm là thuộc hỏa trong Ngũ Hành thì mau tới Tỏa Long tỉnh!"

Xem ra tình thế vẫn không đáng mừng được.

Tô Đình khẽ nhíu mày, thấp giọng nói: "Tiếng quát này so với Thiên Lĩnh lão nhân còn có khí thế hơn, sợ là có đạo hạnh Bán Tiên, nghe vẻ cấp bách kinh hoảng trong giọng nói này, ta thấy lần này Minh Nguyên Đạo Quan thật sự đã gặp phiền toái rồi..."

Tiểu tinh linh hung hăng gõ hắn một cái, cả giận nói: "Quan tâm đến chuyện có phiền phức không làm gì, liên quan gì đến ngươi? Tranh thủ thời gian thu lấy tiên bảo rồi mau mau đào mệnh đi!"

Tô Đình nghe lời này, cảm thấy rất có đạo lý, nhưng lại nhìn thoáng qua về phía Minh Nguyên Đạo Quan, thấp giọng nói: "Như thế thì quá không có nghĩa khí đi?"

Tiểu tinh linh càng tức giận, nhắc nhở: "Ngươi tự vấn lòng đi, từ lúc nào ngươi có nghĩa khí hả?"

Tô Đình trầm ngâm nói: "Cũng đúng, nhưng vấn đề là Ngũ Hành giáp cùng Bát Văn Thần Cung của ta đều để ở Minh Nguyên Đạo Quan rồi..."

Hắn cắn răng, khua tay nói: "Ngươi đi thu lấy tiên bảo kia, rồi tìm một chỗ trốn đi, về phần thi cốt của Thiên Lĩnh lão nhân, ta sẽ đi thu sau rồi đưa đến Minh Nguyên Đạo Quan để đổi bảo bối của ta về."

Tiểu tinh linh hỏi: "Ngươi muốn làm gì?"

Tô Đình lặng lẽ nói: "Ta mặc thần giáp, pháp lực còn mạnh hơn Chân Nhân Dương Thần bình thường, mà Ngũ Hành của ta gồm nhiều mặt, có thể tùy ý chuyển hóa... Hắn muốn một người tu thành Âm Thần thuộc tính hỏa, ta sẽ cho hắn mượn một người thuộc hỏa, có thể so với Dương thần."

Tiểu tinh linh lập tức cả kinh nói: "Ngươi điên rồi phải không? Thêm một Chân Nhân Dương Thần, cũng chưa chắc có thể ngăn chặn Yêu Long, ngươi muốn đi chịu chết à?"

Tô Đình khẽ lắc đầu, nói ra: "Ta có bản lĩnh xu cát tị hung, lần này đi đại cát, không lo! Ta đây không phải đi chịu chết, là đi hỗ trợ... Thừa dịp hiện tại trận pháp của Minh Nguyên Đạo Quan còn chưa hoàn toàn bị phá vỡ, mới có thể tương trợ một phen, nếu như trận pháp vỡ vụn, thì thật không thể ra sức."

Sau khi nói xong, hắn không cần nhiều lời nữa, đẩy tiểu tinh linh về phía tiên bảo, tự thân lại là hóa thành một tia sáng, xông về phía Minh Nguyên Đạo Quan.

——

Đúng như Tô Đình đoán, trong Minh Nguyên Đạo Quan tạm thời chưa có Tiên gia, chỉ có một vị Nhân Tiên và mấy vị Chân Nhân để áp chế một con giao long, chính là dựa vào trận pháp ở Tỉnh viện.

Bây giờ trận pháp tạm thời còn chưa bị phá vỡ, chỉ cần đến một vị Chân Nhân Dương Thần tu hành thuộc hỏa, mới có thể mượn dùng pháp lực bực này để phát huy ra lực lượng của trận pháp rồi trấn áp giao long.

Nhưng vấn đề là trong số các đạo sĩ thế hệ này, lại không một người nào là tu hành thuộc hỏa.

"Sư huynh..." Lão đạo sĩ kia biến sắc.

"Lúc này thật sự là phiền toái." Vị Nhân Tiên này khẽ cắn răng, nói: "Trưởng lão đệ tử trong môn, tu hành đạo pháp loại hỏa quả thực quá ít, mà lại không có một người nào tu thành Dương Thần, khó mà trấn áp."

Vốn dĩ trấn áp giao long chỉ cần đến mượn dùng trận pháp ở Tỉnh viện này, mấy người bọn họ hợp lực là đủ.

Nhưng không ngờ lần này bản lĩnh của giao long đã tăng nhiều, vượt xa dĩ vãng.

"Con giao long này quá mức xảo trá, bản lĩnh của nó tuyệt đối không phải đột nhiên tăng cao mà là đã sớm tăng lên rồi, mấy lần trước nó thử tránh thoát nhưng cũng không có hết sức, là vì khiến chúng ta mất cảnh giác."

Vị Nhân Tiên này cau mày, trầm giọng nói: "Nếu Tạ tổ sư ở trong môn, ngược lại cũng không là vấn đề, nàng là Tiên gia, dựa vào trận pháp, muốn trấn áp giao long sẽ dễ như trở bàn tay."

"Nhưng bây giờ Tạ tổ sư không ở trong môn, mà lần này trận pháp ở bên ngoài bị người đánh nên chấn động, rốt cục vẫn không trấn áp được."

Nói đến đây, chính là vị Nhân Tiên này cũng không khỏi cảm thấy khó giải quyết.

Trường Lâm lão đạo lộ ra vẻ xấu hổ, thấp giọng nói: "Là một vị tiểu hữu của đệ tử đưa tới một vị đại địch, mới khiến trận pháp rung chuyển."

Nhân Tiên nhìn lão một cái, khẽ lắc đầu, nói: "Trận pháp rung chuyển, không ảnh hưởng lớn đối với Tỉnh viện, chỉ là thời cơ quá khéo mà thôi."

Nói đến đây, Nhân Tiên lộ vẻ khó xử, nói ra: "Con giao long này bị trấn áp hơn ngàn năm rồi, những năm gần đây đều đang tìm cơ hội, dù lần này trận pháp không rung chuyển, nhưng nó đã có tâm giấu kín, âm thầm tích súc bản lĩnh, như vậy qua một thời gian nữa, để nó tìm được khe hở, tìm tới cơ hội Tạ tổ sư ra ngoài, cuối cùng vẫn sẽ phá trận mà ra, chúng ta vẫn đánh giá thấp nó, vẫn không thủ được."

Trường Lâm lão đạo hỏi: "Như vậy bây giờ nên làm gì?"

Nhân Tiên nói ra: "Trong bản môn, nếu có một vị Chân Nhân tu hành công pháp loại hỏa, là có thể giải nguy, nhưng trong môn phái ngay cả Thượng Nhân tu hành công pháp loại hỏa đều thưa thớt, bây giờ chỉ dựa vào những trưởng lão chúng ta thì thật sự không trấn áp được."

Vị Nhân Tiên này nhìn về phía Trường Lâm, lại nhìn về phía đạo sĩ trung niên kia, dặn dò: "Hai người các ngươi nhanh chóng dẫn đám đệ tử xuống núi rời đi nơi đây trước khi giao long phá trận, đi tìm tổ sư trở về. Với bản lĩnh của nàng, trong số các Tán Tiên, ít có địch thủ, chỉ cần lão nhân gia biết được việc này, dù con giao long này trốn ở đâu, đều có thể bắt về, xây dựng lại Minh Nguyên Đạo Quan..."

Trường Lâm lão đạo hơi cúi đầu, thi lễ, cuối cùng quay đầu rời đi.

Nhưng đúng vào lúc này, trên bầu trời lại ầm ầm vang vọng.

Đông đảo đạo sĩ vội vàng ngẩng đầu.

Chỉ thấy trên bầu trời một vòng lửa bỗng nhiên rớt xuống.

Ánh lửa hừng hực, như mặt trời thiêu đốt.

"Chuyện này. . ."

Ánh mắt Nhân Tiên hơi co lại, trợn mắt há mồm.

Ánh lửa kia trong chớp mắt đã bắn tới, từ trên trời giáng xuống.

Giống như mặt trời trên cao rơi rụng xuống.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right