Chương 467: Hải thị

person Tác giả: Lục Nguyệt Quan Chủ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:12 visibility 4,496 lượt đọc

Chương 467: Hải thị

Tô Đình có thiên nhãn, so với thần nhãn của tiểu tinh linh thì có thể nhìn càng thêm rõ, chính là Đại Chân Nhân tầng tám của Đạo gia, ở những chi tiết rất nhỏ cũng không sánh bằng đến hắn.

Hắn nhìn ra rất nhiều mánh khóe từ đan dược.

Trung Nguyên Các có thanh danh rất lớn về luyện đan.

Nhưng hắn lại phát hiện đan dược của Trung Nguyên Các, thủ pháp luyện còn chưa từng rời khỏi thủ pháp của Chính Tiên Đạo.

Hắn từng đoạt được đan dược của Chính Tiên Đạo, nhất là Long Hổ Huyền đan, giúp ích hắn rất nhiều, là một sự giúp đỡ lớn để hắn luyện thành thiên nhãn, ngoài ra, ngay cả Ngũ Hành giáp kì thực đều thông qua con đường luyện đan để biến thành.

Mà ngoài đan dược ra, còn là biến hóa lúc trước ở trên đảo này.

Khi nãy trận pháp của tiểu Tiên Ông ngăn cách thiên nhãn của hắn, nhưng sau khi thần tướng kia lấy đi bảo sách, cảnh tượng ở trên đảo đã không thể gạt được Tô Đình.

Tư Cố nhìn thấy, Tư Cố nghi ngờ, Tô Đình cũng có nghi hoặc tương tự.

Nhưng chân chính khiến Tô Đình to gan suy đoán vẫn là thần sắc mê mang của Tư Cố.

"Tiểu tử này tất nhiên không biết nguồn gốc lai lịch của tông môn nhà mình."

Tô Đình ung dung nói: "Hắn từ nhỏ đã ở Trung Nguyên Các, cho rằng tông môn nhà mình vô cùng cường thịnh, mà tổ sư sáng lập ra môn phái cũng là Tiên gia một phương, có lẽ có kiêu ngạo đối với tông môn nhà mình... Bây giờ phát hiện ra tông phái nhà mình vô cùng có khả năng chính là chi nhánh ngầm của Chính Tiên Đạo, sợ là bị đả kích."

Nữ tử áo đỏ thấp giọng nói: "Suy đoán của chúng ta có lẽ quá lớn mật, chân tướng chưa hẳn đã như thế."

Tô Đình buông tay nói: "Có lẽ thế, nhưng nguồn gốc trong đó tất nhiên là vô cùng sâu xa, lần này Trung Nguyên Các không tiếc trả giá lớn, lại chuyển bảo sách cho tiểu Tiên Ông, hoặc là trả ân tình, hoặc là..."

Thoáng ngừng tạm, hắn nhìn về phía sau, chậm rãi nói ra: "Tư Cố Tư Cố, tưởng niệm cố thổ sao?"

Nữ tử áo đỏ nghe vậy, hơi hơi ngẩn ra, nói khẽ: "Lúc trước hình như hắn từng đề cập qua, còn nhỏ đã nhập môn, là tổ sư Chu Du tự mình ban tên."

Tô Đình bật cười, nói: "Thôi, mặc kệ Trung Nguyên Các có lai lịch ra sao, nhưng ta chỉ hiếu kì là tiểu Tiên Ông mượn bảo sách mười ngày này, sẽ có bao nhiêu tác dụng?"

Nữ tử áo đỏ thấp giọng nói: "Hắn có đạo hạnh tầng chín, đã là Bán Tiên công quả nửa thành, mà hắn sinh ra chính là Tiên thể, phóng nhãn khắp nơi thì hắn là một người khoảng cách tới lúc đắc đạo thành tiên gần nhất."

Tô Đình nghe vậy, hơi cảm khái, nói: "Đúng vậy, đến tầng thứ này của hắn, bất kỳ cơ duyên nào mang đến bổ ích đều có khả năng giúp hắn triệt để đột phá bước cuối cùng này."

Nói rồi hắn nhíu lông mày lại, nói: "Nói đi cũng phải nói lại, lúc ấy vị tiểu Tiên Ông này đột nhiên từ bỏ Long Hổ Huyền đan, không biết tung tích, bây giờ tới Đông Hải, không biết tung tích ở đâu?"

"Chuyện này không khó biết được."

Nữ tử áo đỏ nói ra: "Lấy thanh danh của tiểu Tiên Ông, chỉ cần không phải tận lực ẩn nấp hành tung, thì sẽ không phải bí ẩn gì."

Tô Đình đáp: "Cũng phải."

Hắn vốn đang suy nghĩ xem nên ở trên đảo tĩnh tu mười ngày, chờ đợi lấy bảo sách trở về, hay mượn mười ngày này đi du ngoạn xung quanh, thậm chí đi Tiên Tần Sơn Hải giới để kiến thức một lần.

Hiện tại xem ra việc nghe ngóng tin tức nên không thể làm ổ ở chỗ này.

"Đi thôi!"

Tô Đình cười hắc hắc nói: "Vị tiểu Tiên Ông này có thanh danh có thể xưng là như sấm bên tai, không kém Tô mỗ ta, ta cũng rất muốn biết, bây giờ hắn ở chỗ nào, trong quá trình này lại có hành động vĩ đại gì..."

——

Từ hòn đảo này đi về phía tây nam hơn tám trăm dặm, cũng có một hòn đảo.

Nhưng một hòn đảo này cùng hòn đảo khác cũng không giống nhau.

Nơi này không phải hoang đảo, cũng khá phồn hoa nhộn nhịp, nhưng lại không phải do cái gì tông phái nào quản lý.

Nơi này có rất nhiều người tu hành lui tới, từ Chân Nhân Dương Thần cho tới người tu hành còn chưa nhập môn, vô cùng nhộn nhịp.

Trật tự nơi này có Tiên Tần Sơn Hải giới trấn giữ.

Nơi này có đủ nhân vật và sự vật.

Có yêu loại, có nhân tộc, có kỳ trân dị bảo, có mỹ thực dị vật.

"Không hổ là hải thị xung quanh Tiên Tần Sơn Hải giới, thật sự là phồn vinh đến cực điểm." Tô Đình chậc chậc tán thưởng.

"Chính sự quan trọng, ngươi muốn ăn cái gì, hay là muốn giao dịch vật gì hiếm lạ thì chờ trở về rồi hãy nói." Nữ tử áo đỏ không khỏi nhắc nhở một tiếng.

"Biết rồi."

Tô Đình bất đắc dĩ nói: "Phía trước có tửu lâu, chúng ta lên đi."

Nữ tử áo đỏ băng nghiêm mặt nói: "Ngươi còn muốn ăn?"

Tô Đình khụ khụ một tiếng, nói: "Chỉ hơi nhấm nháp một chút thôi."

Sau khi nói xong, hắn lại vội giải thích nói: "Chủ yếu là chỗ kia bình thường đều có không ít người khoác lác, tin tức lưu truyền gần đây, tất nhiên có thể nghe được ở chỗ này, chí ít chúng ta chủ động nghe ngóng, vẫn có thể nghe được mấy phần."

Nữ tử áo đỏ lộ ra vẻ ngờ vực.

Tô Đình sờ cằm, nói: "Ngươi là thiên kim cao cao tại thượng ở Nguyên Phong Sơn, tuy rằng du lịch nhân thế, nhưng cũng không thích nơi ngư long hỗn tạp nên không biết, những nơi ngư long hỗn tạp này, kì thực cũng có chỗ hữu dụng."

Tiểu tinh linh gật đầu, nói: "Điểm ấy là thật, hắn không phải vì ăn."

——

Người tu hành khi tu hành có thành tựu, là có thể tích cốc không ăn.

Đến trình độ này, đồ ăn không còn là vật cần thiết để duy trì sinh mệnh, đa số chỉ là vì thỏa mãn miệng lưỡi mà thôi.

Có những tu sĩ khổ hạnh sẽ không dính vào.

Nhưng cũng có loại người tương tự như Tô Đình, không từ bỏ xuống thức ăn ngon.

Chỉ là, ở trên hòn đảo này, một tửu lâu mở ra, tự nhiên là có lực lượng không tầm thường.

"Tòa tửu lâu này bố trí trận pháp, không đơn giản."

Sau khi Tô Đình đi vào, quan sát bốn phía, phát hiện đồ trang trí ở các góc, thậm chí linh đang treo trên mái hiên, hình như cũng không phải tục vật, nhưng đều hợp thành một thể, khó mà lấy đi.

Mà nếu có người động thủ ở đây, pháp khí trong tửu lâu đã đủ để đánh lui Thượng Nhân.

"Vị tiên sinh này..."

Có chủ quán đi ra chào đón, mặt đầy ý cười, tuy không phải người tu hành, lại là cao nhân võ đạo trình độ không cạn, dù hoàn toàn khác biệt võ nghệ ở Trung Thổ, nhưng tuyệt đối không kém nhân vật tu thành nội kình.

"Quả nhiên không phải tửu lâu bình thường."

Tô Đình khua tay nói: "Ăn trong đại sảnh, giới thiệu các món ăn tốt nhất của các ngươi cho ta."

Nữ tử áo đỏ liếc mắt nhìn hắn, không tiếp tục mở miệng.

Tiểu tinh linh nuốt một ngụm nước bọt, trong lòng có phần là chờ mong.

Chủ quán kia dẫn mấy người Tô Đình đến vị trí gần cửa sổ, lấy ra sổ đưa cho Tô Đình, nói: "Thực đơn của bổn điếm đều ghi ở bên trên, mời tiên sinh nhìn kỹ."

Tô Đình nhìn lướt qua, nháy nháy mắt, rồi đưa cho tiểu tinh linh.

Tiểu tinh linh nhìn xuống, thấp giọng nói: "Bằng không đổi một nhà? Nhà này rõ ràng là gian thương."

Tô Đình đang muốn đáp ứng, lại nhìn nữ tử áo đỏ ngồi đối diện, thở sâu, chợt phất tay, tài đại khí thô mà nói: "Không cần, ta cũng muốn thử một chút, không thu vàng bạc, chỉ dùng thiên tài địa bảo để đổi thức ăn là tư vị gì."

Nữ tử áo đỏ không khỏi giật mình, đưa tay phất một cái, lấy thực đơn tới lật xem một lần, cũng không nhịn được lộ ra kinh ngạc.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right