Chương 655: Hư không ma đạo

person Tác giả: Lục Nguyệt Quan Chủ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:12 visibility 1 lượt đọc

Chương 655: Hư không ma đạo

Trên bầu trời.

Ma trận bố trí nhìn như vô số đường vân, đã từng bước bị đánh tan.

Từ khi Tô Đình đến đây, trước sau chỉ mới một lát thế mà hai ma đầu có thể so với tầng chín đã tan thành mây khói.

Dù hai ma đầu này có tiền thân là tán tu, không bằng người xuất thân tiên tông, nhưng sau khi nhập ma, cũng chỉ kém Vân Cung nửa bậc mà thôi.

Nhưng hai ma đầu như thế lại bị Tô Đình tuỳ tiện diệt đi, dù là hắn mượn uy thế từ pháp thuyền, cùng trấn ma phù của Thanh Đế, nhưng có thể làm được chuyện mà rất nhiều Bán Tiên các tiên tông không thể làm được.

Chí ít Vân Cung không có loại bản lĩnh.

"Chỉ còn lại ngươi!"

Tô Đình chắp hai tay sau lưng, nhìn về phía Vân Cung.

Một thanh ma đao này có thể xưng là xuất quỷ nhập thần, nếu chém về phía Vân Cung, hắn thậm chí không kịp cứu viện.

Nhưng Tô Đình vẫn rất bình tĩnh, thân hóa hồng quang, chớp mắt đã đi tới bên người Vân Cung, đưa tay trái ra đỡ lấy nàng, đi về phía pháp thuyền.

Ma đao phía trước bỗng thu về.

Hư không trước mặt Tô Đình chợt vỡ ra.

Ma đao từ bên trong chém ra.

Dù Tô Đình cực kỳ lợi hại, nhưng một tay đang đỡ Vân Cung bị thương nặng, trong lúc vội vàng cũng nhất định không thể ngăn trở một đao này, chính là dù không bị chém giết tại chỗ, cũng tất nhiên sẽ vì thế mà bị thương.

Nếu Tô Đình gắng sức tự vệ để không bị thương thì hắn tất nhiên sẽ xem nhẹ Vân Cung.

Vân Cung đã bị thương nặng, cũng không chịu nổi uy thế một đao này, cho dù sẽ không hương tiêu ngọc vẫn tại chỗ, cũng sẽ dầu hết đèn tắt, hết cách xoay chuyển.

Một đao này chém tới cực kì hung ác!

"Ngươi đã coi thường ta! "

Tô Đình đỡ lấy tay trái Vân Cung, đẩy nàng về phía trước, đưa Vân Cung về phía pháp thuyền.

Mà tay phải của hắn vẫn luôn để ở phía sau rốt cục đã đưa ra chắn ở trước người.

Một chưởng Ngũ Hành thuật, kết hợp với sáu uy thế pháp bảo thượng đẳng.

Còn có cả thần giáp có thể khiến uy năng pháp lực tăng mạnh!

Uy thế như thế, từng khiến Tề Nhạc đã nhập ma cũng chỉ có thể tạm thời tránh né mũi nhọn.

Mà bây giờ Tô Đình đã vào Động Huyền lâu, ỷ vào thần giáp, đánh ra một chưởng này có uy năng vượt xa ngày xưa!

Oanh!

Một đao kia trảm vào bàn tay Tô Đình!

Trong lòng bàn tay của Tô Đình là vầng sáng hỗn độn, giống như ngưng tụ ra một phương thế giới!

Nhưng dưới một đao này, vầng sáng hỗn độn không ngừng tan đi, thế giới bên trong dường như không ngừng đổ sụp.

Trong thế giới hư ảo, sơn thủy cây cỏ và liên miên địa thế không ngừng sụp đổ, thiên băng địa liệt.

Mà một đao kia từng bước cắt ra hỗn độn thế giới này, giống như muốn chém đứt bàn tay của Tô Đình rồi lại chém về phía đầu của hắn.

“Ngươi cũng đã xem thường bản tọa.”

Sau ma đao truyền tới một giọng nói hờ hững.

Tô Đình khẽ nhíu lông mi, cũng thấy đao này cực kì bất phàm, đúng là cắt ra hỗn độn thế giới trong tay hắn.

Đây là lần thứ nhất gặp gỡ nhân vật như vậy từ khi hắn đạt được môn tiên thuật này.

Mặc dù bởi vì đạo hạnh của đối phương cao hơn một tầng.

Nhưng cũng không thể phủ nhận rằng bản lĩnh của đối phương thật sự cao hơn cả Bán Tiên có xuất thân tiên tông như Vân Cung.

——

Trên pháp thuyền.

Vân Cung bị Tô Đình ném qua, lập tức được chư vị trưởng lão Hoán Hoa Các trên pháp thuyền tiếp đón lấy.

Nhưng một đao kia đã trảm xuống, bị Tô Đình dùng tay không đón đỡ.

Vân Cung cùng chư vị trưởng lão đều nhìn lại.

Chỉ thấy một thành ma đao chứa uy thế vô song, cực kì sắc bén, trảm lên bàn tay Tô Đình.

Tay phải của Tô Đình bắn ra khí tức cực kì viên mãn, Ngũ Hành hợp nhất tỏa ra khí thế cực thịnh, tựa như ngưng tụ thành một giới, nhưng vẫn bị ma đao kia không ngừng cắt xuống.

Dù Tô Đình đã sớm có sở liệu, sớm có súc thế, nhưng dường như hắn vẫn đánh giá thấp sự sắc bén của ma đao, lực lượng dần thua, rơi vào hạ phong.

“Nguy rồi.”

Vân Cung thấp giọng nói: “Khi nãy kia dù chém tới ta hay chém về phía pháp thuyền này đều chưa từng hết sức, Tô Đình không ngờ uy thế của ma đao lại mạnh như thế, ma đao này còn có phong mang bén nhọn hơn, chỉ sợ Tô Đình không ngăn được đao này, sẽ bị thua thiệt.”

“Vậy phải làm sao bây giờ?”

Tô trưởng lão một mình tới đây cứu giúp, cũng không thể nhìn hắn lạc bại thân vong được?”

“Nhưng đạo hạnh của chúng ta kém một bậc, không có tu vi như Vân Cung, khó mà tiến vào bên trong, huống chi chúng ta đã bị thương, cho dù kết trận, cũng chưa chắc đã có thể chống lại”.

“Mà chúng ta chưa từng liên thủ cùng Tô Đình, một khi xuất hiện lỗ hổng, hắn bị bó tay bó chân, chúng ta kết trận cũng không thể viên mãn.”

“Chiếc pháp thuyền này của hắn chiếc có thể đụng giết lão ma kia, có lẽ có công dụng khác”.

“Không cần...”

Vân Cung bỗng nhiên lên tiếng, vẻ mặt khác thường, nói: “Các ngươi lại nhìn!”

——

Phong mang của ma đao không ngừng cắt xuống!

Một phương thiên địa trong lòng bàn tay Tô Đình, gần như bị chém thành hai nửa, gần như tán loạn!

Mũi nhọn một đao này chạm đến lòng bàn tay Tô Đình!

Một tiếng vang nhỏ!

Ma đao cắt xuống!

Mũi nhọn đã chém nứt được một phương thiên địa!

Thế giới trong tay Tô Đình đã bị chém thành hai nữa.

Nhưng mũi nhọn của ma đao vẫn không thể chặt đứt bàn tay Tô Đình!

“Ngươi...!”

Giọng nói của kẻ phía sau ma đao lộ ra vẻ hoảng sợ.

Sắc mặt Tô Đình hơi tái nhợt, nói ra: “Ngươi trốn không thoát.”

Chỉ thấy thế giới trong bàn tay hắn giờ phút này vẫn chưa biến mất.

Dù bị ma đao cắt thành hai nửa, nhưng hai nửa thế giới bị chém ra cũng không vì vậy mà tan thành mây khói, ngược lại dán hai mặt ma đao, dần dần dung hợp.

Ma đao bị ép giữa hai thế giới.

Hai thế giới, dung hợp làm một.

Ma đao bị dung hợp ở giữa.

Một đao này không thể chém xuống, không thể chặt đứt tay của Tô Đình.

Mà một đao này cũng không thể nâng lên, không thể thu hồi, bị giam cầm ở nơi này.

“Muốn chết!”

Giọng nói của ma đầu phía sau ma đao tràn ngập tức giận.

Chợt có một chưởng từ phía sau ma đao bắn ra, dùng thế sét đánh không kịp bưng tai đánh lên ngực Tô Đình.

Một chưởng này chứa uy năng san bằng sơn nhạc.

Một chưởng này đánh lên ngực Tô Đình.

Tô Đình kêu lên một tiếng đau đớn, lui về sau nửa bước.

Nhưng mà thế giới trong lòng bàn tay phải của hắn cũng không vỡ vụn, bởi vậy ma đao kia cũng không thể thoát đi, bị hắn kéo lui nửa bước.

Mà nam tử ẩn trong hư không thể buông ma đao ra, bị kéo ra nửa người, diện mạo dữ tợn, lộ ra tàn khốc.

Cho tới giờ khắc này, mọi người mới thấy rõ diện mạo của hắn.

Người này có diện mạo dữ tợn, cực kì xấu xí, mà chuôi ma đao này rõ ràng là mọc từ cánh tay trái của hắn ra!

Đó cũng không phải hắn cầm ma đao, mà là hắn và ma đao vốn làm một thể!

Nhân đao hợp nhất!

Phong mang vô song!

Nhưng cuối cùng lại bị Tô Đình cản lại!

“Ngươi là người đầu khiến khiến bản tôn phải hiện ra nguyên thân.”

Ánh mắt của nam tử dữ tợn này giống như mắt của một con sói đói, điềm nhiên nói: “Ngươi chết cũng có thể nhắm mắt.”

Vừa dứt lời, chỉ thấy bàn tay hắn hung hăng nhấn một cái, ma uy cuồn cuộn ép xuống.

Một chưởng này cũng vận dụng pháp thuật ma đạo, uy thế không thua gì một môn tiên thuật.

Trừ phi là Tiên gia đạo thể như Cát Chính Hiên nếu không dù là thân thể của Dương Thần đỉnh phong, cũng không thể thừa nhận!

Chỉ thấy thần giáp ở ngực bỗng lún xuống!

Một chưởng này mặc dù không thể đánh xuyên qua thần giáp, nhưng lại có thể xuyên thấu qua thần giáp, đánh vào trong thân thể.

Dù thần giáp đã chặn lại phần lớn lực chấn động, nhưng hai phần lực còn lại đã đủ để đánh giết Chân Nhân.

Thình thịch!

Thần giáp vẫn còn!

Nhưng bên trong đã biến thành một mảnh huyết vụ!

Tình cảnh bỗng nhiên trì trệ.

Đám trưởng lão Hoán Hoa Các như Vân Cung không khỏi lộ ra vẻ kinh hãi.

Người nào trẻ tuổi không khỏi kinh hô thành tiếng.

Mà người có tuổi lớn lại có cảm giác thỏ tử hồ bi, nghĩ đến tình cảnh của nhóm người mình.

“Tô Thần Quân mà tông chủ lo nghĩ cũng không có gì hơn cái này.”

Nam tử dữ tợn kia cười lạnh một tiếng, thu tay lại.

Say khi cánh tay trái của hắn co lại, lại không nhúc nhích tí nào.

Hắn ngơ ngác một chút, mới nhìn rõ vị trí cánh tay ở thần giáp, ma đao vẫn bị phương thiên địa kia kẹp chặt.

Phương thiên địa này vẫn chưa tán loạn!

Tô Đình đã bị diệt, sao tiên thuật vẫn còn?

“Xin lỗi.”

Trong thần giáp bỗng nhiên truyền đến một tiếng nói bình thản: “Chỉ lôi ra chân thân của ngươi, ta chết không nhắm mắt được, cho nên, ta không chết!”