Chương 717: Xem đạo, ngộ đạo

person Tác giả: Lục Nguyệt Quan Chủ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:12 visibility 1 lượt đọc

Chương 717: Xem đạo, ngộ đạo

Thiên giới.

Trong hoa viên của Đế Quân.

Tô Đình ngồi xổm ở bên cạnh ao sen, hai tay nâng mặt, im lặng nhìn đóa Kim Liên khô héo kia.

Hắn vốn có bộ dáng của thiếu niên, tư thế ngồi lười nhác như vậy, dáng vẻ suy nghĩ xuất thần như thế, tựa như một thiếu niên lang đang xuất thần vì nhớ cô nương mà mình ngưỡng mộ trong lòng, hoàn toàn không một chút dáng vẻ của vị Vô Địch Thần Quân có thể chấn nhiếp nhân gian, chém giết thần linh.

Anh Chiêu lão yêu ẩn trong bóng tối, cẩn thận nhìn chằm chằm thiếu niên kia, muốn nhìn một chút xem thiếu niên này đã sắp bị đại nạn lâm đầu rồi mà còn có thể ngây ngốc như thế tới khi nào.

Cứ như vậy hơn nửa ngày trôi qua.

Anh Chiêu lão yêu cũng không nhúc nhích, nhìn chằm chằm hắn hơn nửa ngày, muốn nhìn xem tiểu tử này có thể động đậy hay không.

"Tiểu tử này rốt cuộc là ngu ngơ đến cỡ nào, mới có thể nhìn chằm chằm một gốc sen đã khô, nhìn đã hơn nửa ngày rồi mà không nhúc nhích?"

Trong lòng Anh Chiêu lão yêu buồn bực, lại càng hiếu kì, vẫn nhìn chằm chằm thiếu niên này, ánh mắt không nhúc nhích.

——

Hoa sen trong ao lấp lóe kim quang.

Kim Liên trong tay Tô Đình biểu tượng nhân gian.

Kim Liên trồng ở nơi này lại tượng trưng cho Thiên Đình.

Khuê Mộc Lang bị chém diệt, thế là có một đóa Kim Liên khô héo.

Nhưng Tô Đình nhìn đóa sen đã khô này, thấy được rất nhiều huyền cơ.

Một đóa Kim Liên kia tuy rằng đã khô héo, nhưng vết tích của nó, hình dáng cánh hoa, gốc rễ thân, khí tức lưu lại, dường như đều có vô tận ý vị.

Hắn thử xem đóa Kim Liên khác, nhưng Kim Liên nở rộ thần quang, hết sức sáng chói, dù Tô Đình dùng thiên nhãn cũng không thể thấy rõ các loại vết tích bên trong Kim Liên, chỉ có thể xuyên thấu qua kim sắc thần quang, nhìn ra hình dáng đại khái, lại không thể thấy rõ.

Chỉ có đóa sen đã khô này mất đi kim sắc thần quang bao phủ, hắn mới có thể thấy rõ ràng.

"Kim Liên này chính là biểu tượng cho khí vận Thiên Đình, không thể coi thường, mỗi quỹ tích cấu tạo thành dường như đều như tự nhiên."

Tô Đình tự biết đây là cơ hội khó được, cũng không mơ tưởng gì khác, chỉ chăm chú thể ngộ.

Về phần lần này hắn chém giết Khuê Mộc Lang sẽ bị trừng phạt gì sẽ do Đạo Tổ quyết định, Thiên Đế luận tội, hắn cũng không thể không thế nên cũng không hao phí tâm tư để ý đến chuyện này.

Mà muốn đóa sen đã khô này phục sinh lại, hắn càng là không biết nên làm như thế nào, bây giờ cứ thể ngộ vết tích trên đóa sen đã khô này trước, cũng coi như tìm chút manh mối.

Hắn lẳng lặng quan sát đóa sen đã khô này, lĩnh ngộ càng thâm hậu.

TÂm Thần của hắn dường như cũng đắm chìm vào bên trong.

Mà trong thức hải.

Sáu vầng trăng sáng, chiếu rọi các phương.

Trong màn sương, một tòa ngọc lâu đứng sừng sững trước mắt, như ẩn như hiện, tựa như ảo mộng dưới ánh trăng.

Ở tầng lầu thứ tám, bên trong Động Huyền lâu.

Dương Thần hóa thành diện mạo bản thân, khoanh chân ngồi tại chỗ, hai tay xếp dưới bụng, cầm một hồ lô màu đỏ.

Trong lúc bất tri bất giác, khí tức Dương Thần của hắn không ngừng biến hóa.

Dương Thần biến thành Tô Đình, thân hình diện mạo cũng là hư thực.

Trong lúc hoảng hốt, Dương Thần của hắn dường như đang tẩy lễ.

Dưới Lục Nguyệt Bất Tịnh Quan có thể thanh trừ ngoại tà, không có ngoại lực nào có thể xâm nhập vào thức hải, chỉ có Tô Đình tự thân thể ngộ, Dương Thần mới có bổ ích.

Chỉ là giờ khắc này, Dương Thần của Tô Đình cũng đang nhắm mắt trầm tư, giống như đang đắm chìm trong một cấp độ nào đó.

Có lẽ giờ phút này, ngay cả chính hắn cũng không cảm giác được Dương Thần biến hóa.

——

Từ sau khi chém giết Cổ Thiên Ma Tôn xong, Võ Đạo Chân Thần Quách Trọng Kham, phụng mệnh bắt Tô Đình lên trời luận tội.

Lúc ấy bắt Tô Đình lên trời, vốn muốn đi vào Lăng Tiêu Bảo Điện, xử trí Tô Đình ở trước mặt chư thiên tiên thần.

Nhưng Tô Đình lại bị Cửu Lê mang đi, không xuất hiện ở trước mặt chúng thần trong Lăng Tiêu Bảo Điện.

Từ đó, Quách Trọng Kham đã phát hiện chuyện này có chuyển cơ, Thiên Đế có mưu đồ khác.

Điều này cũng làm cho vị Võ Đạo Chân Thần này không khỏi nhẹ nhàng thở ra.

Lần này Khuê Mộc Lang vẫn lạc, ông cho Tô Đình mượn thần lực nên cũng là khó thoát liên quan, tội lỗi khó tránh khỏi.

Nhưng lúc này Tô Đình không bị định tội, thì tội lỗi của ông cũng sẽ không bị để ý đến.

Dù là sau này Tô Đình khó thoát trừng phạt, nhưng chỉ cần không phải một số kẻ cố ý đề cập, thì chắc Đế Quân cũng sẽ làm như không thấy, bỏ qua chuyện này.

"Không ngờ chuyện này lại mời Đạo Tổ quyết định."

Trong lòng Quách Trọng Kham có vài phần kinh dị, nhưng cũng thở dài một hơi.

Mà trong thời gian gần đây cũng có không ít tiên thần đến chỗ này, hỏi thăm chuyện ông hạ giới chém giết Cổ Thiên Ma Tôn, sau đó Khuê Mộc Lang tự mình hạ giới, lại bị Tô Đình trảm, tìm kiếm chân tướng câu chuyệ,.

Đầu tiên ông có tiếp đãi mấy vị, lập tức cảm giác chuyện này có khác.

Nghĩ đến Nhãn Thần tướng- Yến Nhàn bên kia, bởi vì thần nhãn thông thiên, có thể quan sát nhân gian, chỉ sợ cũng không thiếu người hỏi thăm.

Mà chư vị tiên thần điều tra chân tướng chuyện này, cuối cùng khó tránh khỏi đều muốn hỏi vị trí của Tô Đình.

Tô Đình bị Cửu Lê đại tương quân dãn đi, phụng lệnh của Đế Quân, giấu kín hắn, Nhãn Thần tướng-Yến Nhàn tất nhiên là không nhìn thấy vị trí của Tô Đình. Mà dù thật sự thấy được, vị Nhãn Thần tướng này cũng nhất định không dám nhiều lời.

Nhưng Tô Đình là bị Võ Đạo Chân Thần Quách Trọng Kham bắt lên trời, bây giờ Tô Đình không rõ tung tích, việc này Quách Trọng Kham tự nhiên biết được.

Chư thiên tiên thần đều mang tâm tư, có nhiều người tới đây muốn điều tra.

Nhưng Quách Trọng Kham gần đây chỉ ngậm miệng không nói, thoái thác không gặp.

Đa số tiên thần trong lòng cũng đã mơ hồ hiểu được mấy phần.

Lần trước ở Lăng Tiêu Bảo Điện thương thảo việc này, Đế Quân chậm chạp không định tội, về sau Quách Trọng Kham bắt Tô Đình lên trời nhưng lại không thấy Tô Đình lên điện, lúc này hành tung lại không rõ.

Bây giờ Quách Trọng Kham lại không mở miệng, ông thân là Thiên Đình Võ Thần, phóng nhãn khắp Thiên Cung, có thể hiệu lệnh với ông, trừ ngoài Tam Thập Tam Thiên Đạo Tổ, cũng chỉ có Thiên Đế.

——

Trong hoa viên của Thiên Đế.

"Tiểu tử này xảy ra chuyện gì?"

Đôi mắt của Anh Chiêu lão yêu đã rất nhiều ngày không nháy lấy một cái, chỉ cảm thấy vô cùng khô khốc.

Nhưng những ngày này, Tô Đình vẫn luôn nhìn chằm chằm vào một đóa sen đã khô kia, ánh mắt lom lom nhìn, toàn thân không nhúc nhích.

Tại sao có thể có người ngu ngơ như vậy, gắt gao nhìn chằm chằm một vật, không nhúc nhích?

Sen đã khô thì có gì đáng xem?

Anh Chiêu lão yêu trông giữ hoa viên này, ao sen này được coi trọng nhất, lão đã từng tinh tế quan sát Kim Liên trong ao sen.

Mà đó không phải đóa sen đã khô, mà là Kim Liên nở rộ rực rỡ nhất, sinh cơ bừng bừng, thần quang rạng rỡ.

Nhưng dùng đạo hạnh Yêu Tiên mà lão cũng không nhìn ra một chút đầu mối nào.

Tiểu tử này còn chưa đắc đạo thành tiên, mà lại nhìn chằm chằm hoa sen đã chết héo, có thể nhìn ra cái quái gì?

Nếu nói là có lĩnh ngộ, nhưng khí tức trên người tiểu tử này cũng không thấy tăng lên chút nào.

Đây rõ ràng chính là nhìn xem đóa sen đã khô đến phát ngốc nha.

"Hẳn là sắp chết đến nơi nên sợ choáng váng?"

"Hắn có thể trực tiếp ngốc đến khi Đế Quân hạ chỉ chém giết, cứngơ ngác ngây ngốc như vậy đi lên Trảm Tiên Thai hay không?"

Anh Chiêu suy đoán rất nhiều, tám trăm năm qua lão luôn trông giữ hoa viên cho Thiên Đế, rất hiếm có người ngoài tới đấy, giờ phút này thấy dáng vẻ thiếu niên này cổ quái thì cũng hết sức tò mò.

Nhưng sau một lúc lâu lão cũng thấy có chút cổ quái, thầm nghĩ: "Cũng không đúng, tuy nói lão hủ trông giữ hoa viên của Thiên Đế nhưng cũng chỉ cần dùng khí cơ tới gần hắn, phòng ngừa hắn làm ẩu thôi. . . Cần gì phải gắt gao nhìn chằm chằm hắn, rất nhiều ngày không nháy mắt?"

——

Tô Đình lẳng lặng chằm chằm vào đóa sen đã khô trước mắt, không biết qua bao lâu.

Hắn tự thấy đã ghi lại tất cả vết tích, tất cả vận vị trên đóa Kim Liên khô héo này.

Nhưng trong lúc hoảng hốt, hắn lại dường như thấy được một lỗ hổng từ vị trí đóa sen đã khô.

Xuyên thấu qua một lỗ hổng này, hắn nhìn thấy một phương hư không mênh mông.

Trong hư không là vô tận trật tự quỹ tích.

Vô tận vết tích đang vận chuyển!

Vô tận nhân quả, vô tận biến hóa, vô số quỹ tích như sợi tơ dây dưa!

Đó dường như là tất cả chân tướng!

"Đây là. . ."

Trong lòng Tô Đình có mấy phần minh ngộ.

Nếu như đóa Kim Liên này không khô, hắn tất nhiên không thể nhìn ra một chút mánh khóe.

Nhưng Kim Liên trong ao này lại có một đóa khô héo.

Giống như một vật vốn viên mãn không thiếu sót lại có một lỗ hổng.

Xuyên qua lỗ hổng này, dường như hắn nhìn thấy chỗ căn bản ở bên trong.

Ao sen này tượng trưng cho Thiên Đình, thống ngự tam giới lục đạo.

Như vậy hắn thấy ở bên trong chính là biến hóa của trật tự tam giới lục đạo giữa thiên địa?

Tô Đình rốt cục lấy lại tinh thần, ý thức được chính mình giờ phút này đang thấy cái gì.

"Khuê Mộc Lang bị vẫn diệt, quỹ tích trật tự của tam giới lục đạo vận chuyển đến nơi này là có sơ hở, không thể viên mãn. . . Cũng chính bởi vậy, ta mới có thể nhìn thấu sơ hở ở trong đó, tận mắt nhìn thấy đạo vận bên trong."

Tô Đình không khỏi lộ ra vẻ sợ hãi lẫn vui mừng.

Hắn nhìn thấu đóa sen đã khô, lại nhìn qua sơ hở trong đóa sen đã khô để thấy huyền cơ tích chứa ở bên trong, dường như đại đạo chân lý đã hiện ra ở trước mắt.

Người tu đạo chính là tu tập đại đạo.

Giờ phút này hắn tận mắt nhìn thấy đại đạo, chính là đang xem đạo, ngộ đạo.

Huyền cơ trong đóvô cùng vô tận, Tô Đình không thể đều ngộ ra.

Có lẽ đổi thành Tiên gia đã đắc đạo ở đây, cũng không thể ngộ ra hết.

Nhưng hắn chỉ cần ngộ được mấy phần đã thu được vô tận lợi ích.

Nếu có thể ngộ ra ba phần, có lẽ hắn có hi vọng đắc đạo thành tiên.

Chỉ là Tô Đình cũng hiểu biết mọi chuyện cần tuân theo tự nhiên tuần tự gian khổ, hắn có ngộ tính cao cũng không ngộ thấu.

Hắn cũng không yêu cầu xa vời là có thể ngộ quá nhiều, chỉ cần lần này xem đạo mà ngộ đạo, để Dương Thần của mình có thể tiến thêm một bước, giảm bớt mười năm tích lũy là đủ.

"Lần này phúc duyên thâm hậu, khó được!"

Tô Đình quá đỗi vui mừng.

——

Anh Chiêu lão yêu ẩn ở một nơi bí mật gần đó, không ngừng chú ý thiếu niên này.

Chỉ thấy thiếu niên này có tỉnh ngộ lại một chút, mặt lộ dị sắc, sau đó lại gắt gao nhìn chằm chằm một đóa sen đã khô kia, rất nhiều ngày rồi không có nhúc nhích, con mắt cũng không chớp một cái, giống như một pho tượng.

Anh Chiêu lão yêu sắp không nhịn được muốn xuất thủ đạp hắn một cái, nhưng cuối cùng vẫn không xuất thủ.

"Tiểu tử này thật sự là điên rồi hả?"

Anh Chiêu lão yêu vô cùng buồn bực.

Tô Đình lại cẩn thận nhìn chằm chằm một đóa sen đã khô này, trong lòng không ngừng ghi nhớ, không ngừng lĩnh ngộ, dù pháp lực của hắn chưa biến đổi, tu vi chưa tăng, nhưng Dương Thần lại giống như đang chịu đựng một loại tẩy lễ vô hình nào đó.

"Nếu như đóa Kim Liên này không khô héo, như vậy rất nhiều quỹ tích vận hành đến tận đây sẽ thông thuận mà qua, mười phần viên mãn. . . Nhưng Kim Liên khô héo, quỹ tích vận hành đến đây sẽ bị ngăn trở, không thể kết nối."

"Khuê Mộc Lang chính là Kim Liên, ta chém giết Khuê Mộc Lang, chính là để quỹ tích vận chuyển trật tự của tam giới lục đạo bị ngăn trở ở đây sao?"

"Khó trách. . ."

Tô Đình hoảng hốt hiểu được mấy phần mánh khóe.

Nhưng vào lúc này, Kim Liên khô héo trước mắt bỗng nhiên mở rộng ra.

Cánh sen vốn khô héo dần dần đầy đặn.

Rễ cây khô cạn dần dần trở nên tráng kiện.

Từ chết mà sinh!

Tô Đình run lên.

Kim Liên khôi phục, dần dần mọc ra, cấu tạo hình dáng, quỹ tích hoa sen dần dần trở nên khác biệt.

Quỹ tích này hoàn toàn khác tới quỹ tích mà hắn vừa lĩnh ngộ được từ đóa sen đã khô kia.

"Hẳn là ta ngộ sai rồi?"