Chương 724: Tô Thần Quân rơi vào khốn cảnh
Chân Nguyên sơn trang bị người huyết tẩy.
Trải qua quan phủ điều tra, Chân Nguyên sơn trang vô cùng có khả năng chính là tặc nhân đã chặn giết người của quan phủ để cướp đoạt thần thiết.
Bây giờ trên dưới Chân Nguyên sơn trang đều đã diệt môn, trong địa thất giấu giếm thần thiết từ trên trời rơi xuống đã không biết tung tích.
Từ đây, hướng đi của thần thiết trở thành một truyền thuyết trong chốn võ lâm.
Phong ba của việc này truyền ra các phương, qua năm ngày vẫn có rất nhiều người bàn luận ở chốn trà dư tửu hậu.
Mà lúc này, trong rừng sâu núi thẳm.
Thần thiết mà thế nhân nghị luận ầm ĩ đang ẩn giấu ở đây.
Ngày đó Tô Đình bị thương nặng, vào thời điểm u ám lại vội dùng thần giáp bao quanh cả người, phòng ngừa cương phong chém hắn thành muôn mảnh, rồi chôn vùi hắn.
Nào biết vừa mới bao lấy người, thần giáp lại từ hư không giữa hai giới rơi xuống.
Lúc đó hắn vốn bị thương nặng, không chịu nổi mà lâm vào ngủ say.
Mà trong lúc ngủ say, công pháp cũng có thể tự vận chuyển, nhục thân có thể tự hành khôi phục, thế là cách một đoạn thời gian như vậy, hắn mới tỉnh lại từ ngủ say.
Nhưng thương thế vẫn còn, dù mấy ngày nay hắn cố gắng trấn áp nhưng đến hôm nay mới tính là ổn định lại, không còn chuyển biến xấu.
"Kiếm quang cũng thôi đi, một chưởng đánh lén sau lưng ta kia thật sự mười phần huyền ảo, đạo hạnh của đối phương chỉ sợ trong hàng ngũ Tiên gia cũng không tầm thường."
Tô Đình mắng thầm: "Gia hỏa này dù ẩn giấu lai lịch, đánh ra bản lĩnh mà hắn không am hiểu, nhưng một chưởng này vẫn khiến ta bị thương nặng đến nay, chỉ sợ là lão Tiên gia đã đắc đạo nhiều năm..."
Hắn thở dài một tiếng, xem xét thương thế của mình, thầm nghĩ: "Hiện tại xem ra còn cần dưỡng mười ngày nửa tháng nữa mới có thể đè thương thế xuống."
Bây giờ pháp lực của hắn vẫn còn ba phần, chỉ là đều dùng để trấn áp dư hoạn từ một chưởng kia, cho nên lộ ra vẻ hết sức yếu ớt, cũng không thể tùy tiện ra tay.
Lúc này chỉ cần xuất hiện một Thượng Nhân là có thể khiến Tô Đình lâm vào tình thế nguy hiểm.
Hắn không khỏi thở dài một tiếng, nói: "Tô Thần Quân luôn luôn là người trong nghề gõ ám côn, lần này lại bị người ta nửa đường phục sát, rơi xuống tình cảnh chật vật như vậy, nhất định sẽ có một ngày tìm ra lai lịch của đối phương để đòi lại cái công đạo."
Hắn không khỏi lại buông tiếng thở dài, đối thủ phục sát mình rốt cuộc là ai, kỳ thật hắn cũng hoàn toàn không biết.
Ở trong thiên đình, trong tám bộ chính thần, tuyệt đại đa số đều muốn giết Tô Thần Quân hắn có bản lĩnh trảm thần này.
Mà trong số các Tiên gia, cả đám đều có tâm tư thâm trầm, tràn đầy mưu đồ, cũng khó có thể ước đoán.
Rốt cuộc là vị thần tiên nào?
Tô Đình dù có suy đoán, nhưng cũng chỉ là suy đoán.
Thủ Chính Đạo Môn có hiềm nghi không nhỏ, tám bộ chính thần càng có hiềm nghi.
Mà ngoại trừ Thủ Chính Đạo Môn, lại nhìn Hoán Hoa Các, Tiên Tần Sơn Hải giới, Chính Tiên Đạo, thậm chí là Nguyên Phong Sơn, trong các đại tiên tông này, chẳng lẽ không có người nào muốn giết hắn sao?
Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến hắn không liên hệ với ngoại giới từ khi thức tỉnh đến nay.
Quan trọng nhất chính là lệnh bài trưởng lão hàng chữ Cổ Nguyên Phong Sơn của hắn cũng đã mất đi, khó mà đưa tin cho tiểu tinh linh cùng chưởng giáo Nguyên Phong Sơn. Mà pháp lực của hắn cũng chưa khôi phục, hơn nữa bị thương thế giới hạn, cũng khó có thể rút ra dư lực để ngưng tụ thành phù văn đưa tin báo bình an.
Nếu như thông qua đạo quan trong nhân thế, tùy tiện lộ ra thân phận đi liên hệ với Nguyên Phong Sơn cùng Hoán Hoa Các, chỉ sợ sẽ có trở ngại khác.
Đề phòng các loại biến cố, ngày đó hắn dọa lui mấy Dương Thần Chân Nhân kia xong đã cố gắng rời đi Chân Nguyên sơn trang, trốn vào đại sơn phía sau đê khôi phục thương thế.
Sau khi thương thế ổn định lại, không còn chuyển biến xấu nữa, hắn mới có tâm tư để tính toán mọi chuyện tiếp theo.
"Chư thiên tiên thần muốn giết ta có nhiều lắm, không biết rốt cuộc là ai.. . Nhưng việc này nhất định không xong, ngày sau nếu ra tìm ra, mới mặc kệ thiên điều gì đó, lão tử nhất định phải dùng Trảm Tiên Phi Đao giết hắn!"
Vẻ mặt Tô Đình hết sức khó coi, lại phát hiện lần này chẳng những thương thế của mình cực nặng, mà cũng tổn thất không nhỏ.
Khi đó bị người kia đánh lén phía sau một chưởng, khiến hắn chém Trấn Ngục ma đao về phía trước sớm hơn, một đao thất bại, hắn lại bị kiếm quang kia chặt đứt cánh tay.
Gãy một cánh tay coi như việc nhỏ, hắn dùng tạo hóa thân bất tử là còn có thể mọc lại tay, nhưng Trấn Ngục ma đao kia là bảo bối chân chính, lúc ấy rơi xuống, bây giờ không biết tung tích.
Một chưởng này đánh xuống khiến hắn bị thương không nhẹ, không thể chú ý quá nhiều, rất nhiều bảo vật trên người cũng đều rơi ra ngoài, sau đó càng gian nan tự vệ nên không rảnh bận tâm tới bảo vật.
Hắn bị mất không ít bảo bối.
Trong đó có lệnh bài biểu tượng trưởng lão hàng chữ Cổ của Nguyên Phong Sơn, cũng là bảo vật dùng để đưa tin.
Kim Liên tượng trưng cho khí vận nhân thế cũng không ở trên người, chẳng biết đi đâu.
Sau khi chém giết Ma Quân đệ nhất, lấy được mặt nạ Ma đạo cũng mất đi không thấy.
Ngoài ra còn có một số vật có thể để Tô Thần Quân thấy vừa mắt, mang theo trong người, nhưng cũng có thể tính là bảo vật nhất lưu.
Bây giờ bảo vật rơi rụng khắp nơi, cũng không biết thành cơ duyên nhà ai, cũng có khả năng có một số thiếu niên nghèo khó ngẫu nhiên đạt được bảo vật, từ đó quật khởi.
Đương nhiên, cũng có lẽ đã bị cương phong chôn vùi.
Nhưng Tô Đình kỳ thật cũng không để ý những vật đó lắm, hắn thầm cảm thấy may mắn chính là Trảm Tiên Phi Đao cùng Ngũ Hành giáp đều còn trong tay, cũng không mất đi, còn có thần giáp mặc trên người này cùng một bộ pháp bảo để thi triển Đạo Tổ truyền thừa kia cũng không mất đi, xem như vạn hạnh trong bất hạnh.
"Tuy nói bảo bối để ta dựa vào đều còn trong tay, nhưng bảo bối bị mất cũng quá là nhiều, lần này quả nhiên là thua thiệt lớn."
Tô Đình lộ vẻ thống khổ, tự nhận cho tới bây giờ đều chưa từng thê lương như thế, bị đánh thành bộ dáng chật vật như vậy, phải trốn trong chốn rừng sâu núi thẳm, hơn nữa còn mất đi một đống bảo bối, quả thực là vô cùng nhục nhã.
"Bây giờ ta đã thức tỉnh, có thể chủ động áp chế thương thế, sau ngày hôm nay đã có thể triệt để đè xuống thương thế, ba ngày sau có thể nhẹ nhõm mấy phần, sau khi áp chế thương thế, có thể rút ra một phần pháp lực để hộ thân, dù Thượng Nhân đến đây cũng có thể không sợ."
Tô Đình âm thầm thì thầm: "Dựa theo tình trạng này, sợ là ta phải chờ một năm nữa mới có thể thử loại bỏ dư hoạn thương thế."
"Nếu có linh đan diệu dược trợ giúp, có Chân Nhân giúp đỡ, nhiều nhất chỉ hai mươi ngày là ta có thể khôi phục hơn nửa, ở đến lúc đó, cũng coi là có năng lực có thể triệt để loại bỏ dư hoạn từ chưởng lực kia."
"Sau khi loại bỏ dư hoạn là có thể khôi phục tới lúc toàn thịnh, lại trở lại Nguyên Phong Sơn, tĩnh dưỡng nửa năm, dựa vào sở ngộ khi quan sát Kim Liên, có hi vọng ngưng kết ra đạo quả hư ảo, đặt chân vào Bán Tiên."
Hắn nghĩ như vậy, nhưng cũng hiểu bây giờ thương thế nặng nề, bản lĩnh suy yếu, lỡ may bị gặp cường địch thì vạn sự đều yên.
Hắn thở dài một tiếng, trong lòng thì thầm: "Nhưng ở đây tu hành một năm nửa năm cũng không phải biện pháp, ba ngày sau, ta có đạo hạnh có thể địch Thượng Nhân, cũng coi như có sức tự vệ, có thể rời đi chốn rừng sâu núi thẳm này... Bằng vào bản lĩnh Thượng Nhân cảnh, tìm kiếm tài liệu giữa trần thế, hoặc là trực tiếp tìm được đan dược ta muốn cũng không tính là việc khó, nhưng vẫn phải khiêm tốn một chút."
Giờ phút này hắn cảm thấy vô cùng chật vật, cũng rất khát vọng bình đan dược mà lúc trước Vân Ly đưa cho Vân Cung kia.
Sớm biết có ngày này, hắn đã lấy một hạt, giờ phút này ăn vào, thậm chí không cần hai mươi ngày, ba năm ngày là có thể thử loại bỏ dư hoạn.