Chương 729: Tân triều Đình Ngô

person Tác giả: Lục Nguyệt Quan Chủ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:12 visibility 1 lượt đọc

Chương 729: Tân triều Đình Ngô

Nửa khắc đồng hồ sau.

Đạo quan lại lần nữa khôi phục yên tĩnh.

Bên trên là một thiếu niên, nhưng che lại mặt mũi, chắp hai tay sau lưng, nhìn xuống tới.

Ba đạo sĩ đứng nghiêm một bên, trong ánh mắt tràn đầy kính sợ.

Mà lão giả áo xám bị phong ấn pháp lực rồi trói lại, ném xuống đất.

"Quả nhiên vẫn khá là giàu có."

Gia sản toàn thân của lão giả áo xám này miễn cưỡng tính là không tệ.

Nhất là trên người còn có một bình đan dược, có chút tác dụng đối với Tô Đình.

Nếu là ở lúc toàn thịnh, hắn tự nhiên sẽ chướng mắt, chỉ là bây giờ nghèo túng đến mức này, giống như nhà giàu sang trong vòng một đêm rơi vào cảnh khốn cùng, nên cũng không dám chọn rượu ngon món ngon, có chút cơm rau dưa để no bụng, đã coi là không tệ rồi.

Tô Đình tính toán một chút, bình đan dược này cùng với những vật khác, chắc là có thể tiết kiệm thời gian một tháng, cũng tốt, có chút còn hơn không mà.

Nhưng giờ phút này hắn càng hiếu kì về thân phận của lão giả áo xám.

Huyền Thiên bộ của tân triều này chắc cùng loại với Ty Thiên Giám của Đại Chu.

Nếu xét về nội tình thì Huyền Thiên bộ còn kém xa so với Ty Thiên Giám,.

Nhưng gần đây Tô Đình cũng hết sức tò mò đối với tân triều kia.

Chủ yếu là hắn đã đoạt từng được Kim Liên là biểu tượng cho khí vận của nhân thế.

Mà từ khi Kim Liên vào tay hắn, thế cục thiên hạ lại mơ hồ có chút biến hóa.

Bạch Hương thành có ý tạo phản, mà sau đó khi Kim Liên dị động, ở khu vực hắn đi qua kia lại có thiên tai, vì quan viên triều đình tham nhũng dẫn đến việc cứu tế không kịp, làm dân chúng kêu ca sôi trào.

Lần này Bạch Hương thành khởi binh tạo phản, tự xưng tân triều.

Mà thời cơ đúng lúc hắn mất đi Kim Liên.

Cho nên Tô Đình có chút để ý chuyện này.

Mà khi hắn hỏi thăm lão nhân áo bào xám này, lại nghe được một cái tên quen thuộc.

Mưu sĩ mà Hoàng đế tân triều kính trọng nhất có kỳ danh Đinh Ngôn!

Ánh mắt Tô Đình hơi ngưng.

Lúc trước đạo hạnh của hắn không cao, khi đi qua Đinh gia ở Cảnh Tú huyện, cứu lão thái thái của Đinh gia, từng gặp một gia đinh có tên là Đinh Ngôn.

Về sau ở Khảm Lăng cũng gặp gia đinh này.

Tên gia đinh này có lòng dạ cao hơn trời, không cam lòng làm nô.

Về sau vì chuyện Long Hổ Huyền đan xuất hiện dị tượng, hắn báo tin cho Tô Đình, sau đó xin Tô Đình lên tiếng, cầu tình chủ gia thả cho hắn thân tự do.

Từ đó về sau, Tô Đình chưa từng nghe thêm tin tức về Đinh Ngôn này.

Nhưng ấn tượng của Tô Đình về Đinh Ngôn cũng không cạn.

Hắn được xem như một người tương đối đặc biệt mà Tô Đình gặp qua, không phục trật tự, không cam lòng ở dưới người khác.

Lúc ấy Tô Đình còn từng thắc mắc không biết gia hỏa này đoạt được tự do rồi có làm nên một phen sự nghiệp, danh truyền thiên cổ, trong ghi chép ở đời sau, mình giúp hắn lấy lại được tự do kia có thể sẽ là một vị cao nhân thần bí khó lường.

"Chẳng lẽ thật sự là gia hỏa này?"

Tô Đình hơi biến sắc mặt, có chút suy tư.

Từ khi hắn nhận được Kim Liên biểu tượng cho khí vận nhân gian, tối kỵ mọi việc triều đình.

Nếu như Đinh Ngôn kia chính là nhân vật trọng yếu khiến tân triều thành lập, như vậy vai trò của Tô Đình ở trong đó cũng không nhỏ.

Hiện nay Kim Liên còn bị mất, vấn đề càng không nhỏ.

"Dù nói thế nào, ta vẫn nên nhanh chóng khôi phục bản lĩnh, có bản lĩnh thì trong lòng mới có lực lượng."

Hắn nghĩ như vậy, thở sâu, chỉ vào lão nhân áo bào xám kia rồi nói ra: "Ba người các ngươi, coi chừng ông ta, bản tọa sẽ bế quan, ba ngày sau sẽ xuất quan. . ."

Ba đạo sĩ vội thi lễ xưng vâng.

Tô Đình dừng một chút, dặn dò: "Không được tổn thương tính mạng ông ta, gần đây cũng không cần sát sinh."

Ba đạo sĩ hơi kinh ngạc, nhưng cũng chỉ cho rằng là vị Cát đạo huynh này không muốn thấy máu trong thời kỳ tu hành.

Tô Đình quay người đi vào, trong lòng rất nhiều tính toán.

Lão nhân áo bào xám kia không được tính là nhân vật cao cấp gì, giết thì giết thôi, nhưng sau khi giết chết ông ta, khó tránh khỏi sẽ dẫn tới câu hồn sứ của Địa Phủ, đây cũng không phải chuyện tốt.

Mà nếu phải dùng Trảm Tiên Phi Đao thì chính là đại tài tiểu dụng, mà ông ta hôi phi yên diệt, hồn linh không còn, Địa Phủ cũng nhất định có phát giác.

Đưa mắt nhìn khắp thiên hạ, có không ít bản lĩnh giết người, bản lĩnh để cho người hồn phi phách tán cũng có không ít, thế nhưng có thể để hồn phách hôi phi yên diệt thì lại không có nhiều.

Mà Tô Thần Quân rõ ràng là một vị thanh danh hiển hách hiện nay.

Hiện nay bản lĩnh của Tô Đình chưa khôi phục, không muốn bại lộ vị trí của mình.

Hắn bây giờ xem như nguy hiểm trùng điệp, một khi hiển lộ hành tung, chắc chắn sẽ dẫn tới họa sát thân, hiện nay trên thế gian, ngoài tiểu tinh linh, Tô Duyệt Tần, đại điệt nữ ra, cũng không có mấy người có thể để hắn tin.

Cát Phán ở Địa Phủ vốn cũng coi là người quen có thể tín nhiệm.

Nhưng chuyện lên phương bắc trảm ma kia, Thiên Đình lấy hắn làm quân cờ, ý đồ phục sát lão ma Bắc Vực, hiển nhiên là biết được mình ở Địa phủ từng có khúc mắc cùng tông chủ Ma đạo - Tô Quan Nhi. Chuyện này tất nhiên là từ Địa Phủ truyền lên, như vậy Địa Phủ có biết được mưu đồ lần này hay không thì phải suy nghĩ.

Chí ít trước đó Tô Đình không biết.

"Thương thế chưa hồi phục, gặp chuyện cũng bó tay bó chân."

Tô Đình thầm mắng hai tiếng, trong lòng càng hận hai tiên thần xuất thủ phục sát chính mình kia.

——

Ngoài trăm dặm.

"Tình huống như thế nào?"

Một đạo sĩ trung niên đang ngồi xếp bằng, trong miệng hỏi như vậy.

Tiểu đạo sĩ bên cạnh thấp giọng nói ra: " Hỏa Sơn Lệnh của Huyền Thiên bộ, vào nhà Phương đại nhân. . . Theo điều tra, là trong nhà Phương đại nhân có chuyện tà dị, hắn tiến đến trừ đi tà dị."

Đạo sĩ trung niên nhíu lông mày lại, nói ra: "Mượn chuyện này muốn dựng lên liên hệ cùng Phương đại nhân sao? Phản quân Huyền Thiên bộ thật sự là không giảng đạo lý, người tu hành nên có cấp độ người tu hành, tiến vào phàm trần tục thế lại hoàn toàn không tuân thủ quy củ!"

Tiểu đạo sĩ kia thấp giọng nói: "Sư thúc có ýlà?"

Đạo sĩ trung niên bình thản nói ra: "Huyền Thiên bộ không tuân theo quy củ, Ty Thiên Giám ta vẫn giảng quy củ, tranh chấp của nhân gian nên để nhân gian xử lý, chuyện của người tu hành thì nên để người tu hành đến giải quyết. . . Hôm naysẽ khởi hành, bần đạo muốn đích thân chém hắn."

——

"Sư thúc, đệ tử điều tra ra, Hỏa Sơn Lệnh Huyền Thiên bộ kia không ở Phương gia."

"Đi nơi nào rồi?" Đạo sĩ trung niên hỏi.

"Một đạo quan ở trấn trên." Tiểu đạo sĩ đáp.

"Vậy đi xem một chút."

"Nhưng. . ." Tiểu đạo sĩ lộ ra vẻ chần chờ.

"Thế nào?"

"Có một hòa thượng tới trấn trên."

"Lại là những con lừa trọc này?"

Đạo sĩ trung niên nhăn mày lại, nói: "Gần đây những hòa thượng này càng càn rỡ, ở trên triều đình có ý đồ áp chế Ty Thiên Giám, để đương kim hoàng đế có ý muốn ức đạo giương phật, bây giờ còn muốn rải các phương sao?"

Tiểu đạo sĩ muốn nói lại thôi.

Trung niên đạo sĩ giơ tay lên một cái, nói ra: "Quốc sư cũng không hạ lệnh rõ ràng, tạm thời không cần để ý, chỉ cần hắn không ngăn cản chúng ta làm việc là được, nếu như ngăn cản bần đạo xuất thủ, thì đừng trách bần đạo kiếm hạ vô tình. . ."

Tiểu đạo sĩ lên tiếng, lại đi trước dẫn đường.

Trung niên đạo sĩ tùy theo bước đi.

——

Trong đạo quan.

Lão nhân áo bào xám lâm nguy, trên thân lại có pháp lực mà thiếu niên giam cầm, không thể động đậy, đành phải thở dài một tiếng, lẩm bẩm: "Lão phu ở bên ngoài tung hoành nửa đời, không ngờ nay trở lại chốn cũ lại lật thuyền trong mương."

Ông ta miễn cưỡng ngẩng đầu, hỏi: "Gia hỏa này rốt cuộc là ai?"

Ba người Tông Bình đưa mắt nhìn nhau, lại chưa mở miệng.

Thanh niên kia tự xưng Cát Chính Hiên tới đây ăn cướp, nhưng lại không làm hại nhân mạng, bản lĩnh lại cao tới đáng sợ, ngay cả Thượng Nhân đều bị hắn hời hợt đánh ngã xuống đất, hắn không tự giới thiệu, ai có thể biết hắn là ai?

"Ba người các ngươi, nể tình nhất mạch tương truyền, cha truyền con nối, thả lão phu ra đi."

Lão nhân áo bào xám chậm rãi nói ra: "Sư thúc ta phụng mệnh mà đến, bây giờ ta mất tích không thấy, Huyền Thiên bộ nhất định có phát hiện, sau đó chắc chắn sẽ phái ra một nhân vật có đạo hạnh cao thâm. Một khi biết được nguyên do việc này, cao nhân của Huyền Thiên bộ sẽ huyết tẩy nơi đây, lúc này ba người các ngươi nếu có thể lạc đường mà biết quay lại, đến lúc đó cũng chỉ có thiếu niên kia chịu chết, sư thúc còn có thể bảo đảm tính mạng các ngươi."

Trong lòng ba sư huynh đệ không khỏi run lên, kinh nghi bất định.

Nhưng đúng vào lúc này, lại nghe bên ngoài truyền tới một giọng nói trầm ngưng.

" Vân Tích đạo nhân của Ty Thiên Giám, cầu kiến Hỏa Sơn Lệnh của Huyền Thiên bộ!"