Chương 736: Trung Quan Chính lọt hố

person Tác giả: Lục Nguyệt Quan Chủ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:12 visibility 1 lượt đọc

Chương 736: Trung Quan Chính lọt hố

Trong đạo quan.

Vân Tích lẳng lặng tu hành.

Bỗng nhiên ông ta mơ hồ phát hiện ra có người nhìn trộm, lập tức mở to mắt, đảo qua bốn phía, nhưng lại không phát hiện ra.

"Quái lạ..."

Vân Tích nhíu mày, thả ra Âm Thần.

Âm Thần lập tức phát hiện ra có một con hạc giấy, ẩn nấp ở một góc trên xà nhà.

Trên con hạc giấy kia rõ ràng là có pháp lực cấp bậc Dương Thần, mới có thể phải ẩn tàng như thế... Đừng nói là nhục nhãn phàm thai của thường nhân, ngay cả ông ta là Thượng Nhân, thân thể trải qua pháp lực tẩy luyện mà nhìn bằng mắt cũng không nhìn ra được, chỉ khi Âm Thần xuất thể mới nhìn rõ hạc giấy kia.

Trong lòng Vân Tích run lên, đang muốn đề phòng, lại phát hiện phía trên hạc giấy kia không che giấu khí tức.

Luồng pháp lực Dương Thần này cũng coi là có chút quen thuộc, chính là Trung Quan Chính của Ty Thiên Giám.

"Trung Quan Chính?"

Vân Tích lộ ra vẻ khác thường, nhưng cũng nhẹ nhàng thở ra.

Nếu như là Dương Thần Chân Nhân khác lặng yên tiềm đến tận đây, âm thầm điều tra thì cũng chỉ đành mời ra Tô sư thúc mới được.

"Chắc là ta vào đạo quán này, hồi lâu không xuất hiện, mà tín vật đưa tin lại ở trong tay Tô sư thúc, không thể liên hệ... Nên Trung Quan Chính mới đến đây tìm ta, chắc là muốn giải cứu ta."

Vân Tích nghĩ như vậy, sau đó ông ta nhìn về phía hậu viện.

Theo đạo lý thì Tô sư thúc không đến mức sẽ lấy tính mạng của ông ta, nhưng không chừng sau đó sẽ diệt khẩu.

Lúc này có Trung Quan Chính đến đây, ông ta không khỏi nhẹ nhàng thở ra.

Nhưng hơi suy nghĩ một chút lại thấy Tô Thần Quân có bản lĩnh thông thiên, ngay cả Trung Quan Chính tới, cũng chưa chắc đã phải là đối thủ của Tô Thần Quân, chắc cũng là người tới đưa đồ ăn thôi.

Ông ta có chút chần chờ có nên đưa tin cho hạc giấy này để nói rõ đầu đuôi mọi chuyện.

Dù sao nơi này cũng như đầm rồng hang hổ vậy, kéo Trung Quan Chính vốn đến giải cứu vào đây quả thực không có đạo nghĩa lắm.

Nhưng trên thực tế, Tô sư thúc cũng không có ác ý, nhiều nhất chỉ vơ vét một chút bảo vật, nếu ông ta tự tiện đưa tin cho Trung Quan Chính, có thể sẽ chọc giận tới Tô sư thúc.

Trong lúc nhất thời, Vân Tích có mấy phần phiền não.

Trong lúc ông ta đang do dự lại nghe được trước cửa đạo quan vang lên một tiếng động.

Có tiếng bước chân chầm chậm đi tới.

Chúng người đưa mắt nhìn nhau.

Ba sư huynh đệ Tông Bình liếc nhau, không biết người tới lại là cao nhân phương nào, có phải lại sắp bị trói ở chỗ này không?

Lão nhân áo bào xám cùng người trung niên áo đen cũng liếc nhau một cái, đều nhìn ra vẻ chờ đợi trong mắt đối phương... Có lẽ là cao nhân Huyền Thiên bộ đến đây cứu giúp.

Ngay cả Minh Định hòa thượng, trong lòng cũng dâng lên một tia hi vọng.

——

Từ bên ngoài đạo quan, một đạo nhân già nua đi vào.

"Vân Tích."

Lão đạo nhân đi đến gần, vẻ mặt cũng có phần ngưng trọng, cũng không thư giãn, nhìn về phía Vân Tích lộ ra mấy phần ý cười.

Hai người Huyền Thiên bộ thất vọng.

Minh Định hòa thượng thở dài một tiếng, nhắm mắt không nói.

Ba người Tông Bình lập tức hiểu được lại là cao nhân của Ty Thiên Giám tới.

Vị này dường như có bản lĩnh cao hơn cả Vân Tích đạo nhân.

"Tham kiến đại nhân."

Tiểu đạo sĩ kia vội tiến lên thi lễ.

Trung Quan Chính phất phất tay, nhìn về phía Vân Tích, cười nói: "Ta tiến đến rồi."

Vẻ mặt Vân Tích có vẻ phức tạp, thấp giọng nói: "Trung Quan Chính là người luôn luôn cẩn thận, làm sao lại tuỳ tiện liền tiến đến rồi?"

Trung Quan Chính nghe vậy, kinh ngạc nói: "Không phải ngươi đưa tin để ta tiến đến sao?"

Vân Tích run lên nửa ngày.

Tiểu đạo sĩ cũng hơi ngạc nhiên.

"Thì ra là thế..."

Vân Tích tỉnh ngộ lại, tín vật của ông ta dùng để đưa tin cho Ty Thiên Giám đã ở trong tay Tô Thần Quân, như vậy người đưa tin cho Trung Quan Chính, tự nhiên cũng là Tô Thần Quân.

" Xảy ra chuyện gì rồi?" Trong lòng Trung Quan Chính mơ hồ dâng lên dự cảm không tốt.

"Không biết Trung Quan Chính mang đến bao nhiêu bảo vật?" Vân Tích có ý muốn chỉ, hỏi một câu như vậy.

"Cũng không coi là nhiều, lần này đi ra ngoài vội vàng, cũng không mang theo vốn liếng, cũng chỉ mang theo mất vật có thể dùng tới..." Trung Quan Chính đáp như vậy, hỏi: "Ngươi nói nơi này có đại cơ duyên, bảo bối càng nhiều, càng là quý giá, cơ duyên sẽ càng lớn, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

"Ta..."

Vân Tích dừng một chút, chỉ cười khổ, nói ra: "Không phải bần đạo để ngài tiến đến, là Tô Thần Quân để ngài tới."

Trung Quan Chính nghe vậy, trong mắt lóe lên vẻ mờ mịt, chợt hiểu ra mấy phần, cả kinh nói: " Tô Thần Quân mất tích nhiều ngày đang ở trong đạo quán này?"

Vân Tích đạo nhân khẽ gật đầu, nói: "Tô sư thúc dường như cần không ít thiên tài địa bảo cùng linh đan diệu dược, ngài mang đến bao nhiêu?"

Trung Quan Chính nghe vậy, trong lòng run lên, lại nghĩ tới phong cách hành sự của Đại Ngưu đạo nhân năm đó khi tham gia thịnh hội do Ty Thiên Giám tổ chức, lập tức nuốt một ngụm nước bọt, nói: "Đây là muốn làm gì?"

Vân Tích đạo nhân thở dài: "Ngài đừng giấu, tín vật đưa tin của bần đạo đã sớm bị Tô sư thúc cầm đi, khi nãy đưa tin cho ngài nhất định chính là hắn... Tô sư thúc biết rõ ngài đã tới, ngài cũng chớ đi."

Trung Quan Chính liên tục thay đổi sắc mặt.

Vân Tích đạo nhân thở dài một tiếng, cẩn thận giải thích chân tướng việc này.

Từ lúc ông ta đi vào đạo quan, gặp phải Tô Đình, cho đến những việc Tô Đình phân phó, tất cả đều nói rõ ràng.

Ánh mắt Trung Quan Chính ngưng lại, lẩm bẩm: "Nói như vậy thì có lẽ thương thế của Tô Thần Quân không cạn, cần các loại thiên tài địa bảo cùng linh đan diệu dược để chữa thương?"

Vân Tích đạo nhân nghe, không khỏi khụ một tiếng, nhắc nhở: "Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo, người này dù sao cũng có bản lĩnh trảm thần, mà Tô sư thúc cần linh đan diệu dược cùng thiên tài địa bảo đều dùng để tăng thêm đạo hạnh, khôi phục pháp lực, cũng không cần loại để chữa trị thương thế... Ngoài ra, ngài nhìn người bị trói bên kia đi, đạo hạnh của hắn ta không kém bần đạo, thế mà vẫn còn bị Tô sư thúc đập một cục gạch là ngã."

Sắc mặt Trung Quan Chính lập tức trì trệ.

Đạo hạnh không kém Vân Tích, lại bị một cục gạch quật ngã.

Vân Tích có đạo hạnh tầng sáu, như vậy lần trước Tô Đình xuất thủ, chí ít cũng cần bản lĩnh cấp độ Dương Thần.

"Tô sư thúc đồng ý lần này là mượn, tháng sau sẽ trả lại."

Vân Tích khẽ khụ một tiếng, nói ra: "Tô sư thúc còn đồng ý trả cả gốc lẫn lãi... Có lẽ hắn nói cơ duyên chính là ở đây, đến lúc đó bảo bối hoàn trả, lợi tức cũng sẽ không ít."

Sắc mặt Trung Quan Chính biến đổi, nói ra: "Xem ra ngươi không có nguy hiểm gì, chỉ coi như chưa từng gặp qua lão phu, ta sẽ lập tức trở về phục mệnh?"

Vân Tích méo mặt một chút, nói: "Là Tô sư thúc dẫn ngài tới, bần đạo nào có biện pháp nào? Huống chi, Tô sư thúc đề cập là người vào đạo quan có tiến mà không có ra, ai cũng không đi nổi..."

Trung Quan Chính mờ mịt.

Tiểu đạo sĩ lúc này mới tiến lên trước, nói nhỏ: "Đại nhân, nhịn một chút là qua."

Trung Quan Chính há hốc mồm, đến khi chân chính tỉnh táo lại lại phát hiện mình đã bị lục soát cạo sạch sẽ.

Vân Tích khoát tay áo, thở dài: "Đưa đến hậu viện, giao cho Tô sư thúc a."

Tiểu đạo sĩ vội gật đầu xưng vâng.

Trung Quan Chính nhìn Vân Tích, ánh mắt cực kì phức tạp.

Rõ ràng là tới cứu Vân Tích, thế mà lại bị Vân Tích hố.

Vân Tích thi lễ, nói ra: "Tô sư thúc trong coi nghiêm ngặt, quả thực không có biện pháp."

Trung Quan Chính há hốc mồm, nhất thời không phản bác được.

Nhưng đúng vào lúc này, ánh mắt của ông ta khẽ nhíu lại một cái, trầm giọng nói: "Có người nhìn trộm, đạo hạnh không kém gì ta."

Vân Tích lập tức lộ ra vẻ mặt ngưng trọng.

Trung Quan Chính nhìn về phía Minh Định hòa thượng, thấp giọng nói: "Trong khí tức của đối phương có thiền âm trận trận, quang hoa dị dạng, không thuộc Đạo gia, dường như là người trong Phật môn."

Ông ta phất phất tay, muốn tiến đến đuổi ra, nhưng nhìn lại bản thân đã bị vơ vét sạch sẽ, lập tức ngừng lại.

Tự nhiên mình bị cướp sạch, lại để con lừa trọc của Nam Sơn tự trốn qua một kiếp.

Ty Thiên Giám cùng Nam Sơn tự vẫn giữ hòa bình mặt ngoài, nhung trong âm thầm lại thủy hỏa bất dung, làm Trung Quan Chính của Ty Thiên Giám, tại sao có thể cứu đối phương một lần?

Vân Tích lập tức hiểu rõ, gật đầu nói: "Dụ hắn ta tiến đến, hai người chúng ta liên thủ, có thể bắt được hắn... Sau đó đều là lệnh của Tô Thần Quân, không quan hệ gì tới bọn ta cả."

Trung Quan Chính thấy thăng bằng hơn mấy phần, trầm giọng nói: "Rất tốt."

Trong đạo quan, mấy người còn lại đều không biết nói gì.