Chương 790: Hổ Yêu phong thầ
Chính Nhất đi trên mặt biển.
Đạo bào trên người hắn theo gió mà động, chầm chậm đi tới.
Hắn tới gần cách Tô Đình trăm trượng, rốt cục cũng ngừng lại.
Hắn đứng trên biển, thân ở nhân gian lại giống như không ở giới này.
Hắn từng là trích tiên, thế nhưng tự hủy đi ưu thế Tiên Thiên, dù bây giờ cũng đã đắc đạo thành tiên, nhưng con đường đã hoàn toàn khác biệt.
"Không hổ là nhân vật kỳ tài đương thời, có thể nổi danh cùng trích tiên."
Chính Nhất bình tĩnh nói ra: "Lần trước gặp ngươi, đạo hạnh của ngươi vẫn còn khá thấp, thế mà bây giờ đã có bản lĩnh sóng vai cùng Tiên gia."
Tô Đình cười một tiếng, nói: "Quá khen."
Chính Nhất chậm rãi nói ra: " Thật lòng mà nói cho tới bây giờ thì ta không hề quá khen, ngươi đúng là không tầm thường, nếu không phải trước đó từng gặp ngươi, có lẽ ta còn cho rằng ngươi là một vị trích tiênv... Tám trăm năm trước, ta sinh ra chính là tiên thiên đạo thể, một vị nữ tử tổ tiên của Cát Chính Hiên dù sinh ra là phàm thân, lại sinh ra đã có đạo quả, đáng tiếc ngươi cũng không phải thế."
Hắn nhìn về phía Tô Đình, nói ra: "Ngươi không phải là trích tiên, nhưng lại có thiên tư cực cao, tiền đồ bất khả hạn lượng, đáng tiếc ngươi liên lụy quá nặng, lại có là đầu nguồn khiến trật tự tam giới lục đạo rối loạn."
Tô Đình lặng lẽ cười thanh âm, nói ra: "Thủ Chính Đạo Môn lấy thủ hộ trật tự tam giới lục đạo làm nhiệm vụ của mình, ngài là Địa Tiên của Thủ Chính Đạo Môn, không phải là muốn giết ta chứ?"
Chính Nhất nói ra: "Lần này vốn là cơ hội loại trừ ngươi, đáng tiếc Khương Bách Giám tới quá sớm, giải trừ khốn cục của ngươi, lại tru sát hổ yêu kia, đồng thời truyền lời của Đế Quân là tha thứ tội lỗi ngươi gây họa làm nhân gian loạn... Đây là ý của Thiên Đình, ta cũng không thể làm trái, không thể coi đây là lấy cớ để tru sát cho ngươi, lần này coi như thôi."
Tô Đình nhẹ nhàng thở ra, nói: "Đa tạ đã tha một đường sống."
Chính Nhất nói ra: "Ta cũng là không ác cảm gì với ngươi, nếu không phải ngươi trảm thần, trái với tôn chỉ Thủ Chính Đạo Môn ta lập giáo, có lẽ sau này khi ngươi đắc đạo thành tiên, còn có thể kết giao cùng ta."
Hắn dừng lại một chút, nói ra: "Việc đã đến nước này, sau này ngươi tự giải quyết cho tốt, nếu còn tiếp tục làm trái với trật tự tam giới lục đạo, ta sẽ không nương tay với ngươi."
Tô Đình thi lễ, nói: "Vãn bối ghi nhớ lời dạy bảo."
Chính Nhất lập tức hóa thành một đạo quang mang, vọt lên tận trời, bay về phía Thủ Chính Đạo Môn.
Tô Đình nhẹ buông tiếng thở dài, hắn cung không ác cảm với vị Địa Tiên của Thủ Chính Đạo Môn này, mà ngược lại bởi vì lúc trước ở Thủ Chính Đạo Môn, luyện hóa một đóa Tử Liên, lúc đó từng được vị Địa Tiên này chỉ điểm, cũng coi như có tình nghĩa dạy bảo.
Đáng tiếc, từ nay về sau sợ là khó mà thân cận.
——
Hồng Y bay tới chỗ này.
Chính Nhất vừa rời đi.
Nàng nhận ra vị Địa Tiên của Thủ Chính Đạo Môn kia, cũng hiểu bây giờ Thủ Chính Đạo Môn đối với Tô Đình đã tràn đầy địch ý, trong lòng hơi trầm xuống.
Mà Chính Nhất lại đi về phía Thủ Chính Đạo Môn, nàng nhìn tới Tô Đình, dù bị thương nặng nhưng lại chưa chết, không khỏi nhẹ nhàng thở ra.
"Ngươi thế nào rồi?"
Hồng Y hạ tốc độ chậm lại, nhìn thấy sắc mặt Tô Đình trắng bệch, khí tức uể oải.
Giờ phút này Tô Đình pháp lực kiệt quệ, mà trên vai còn sót lại pháp lực của Tiên gia, làm vết thương của hắn khó mà khiến khép lại, vẻ mặt hắn lộ ra vẻ thê thảm chật vật.
Trong lòng Hồng Y căng thẳng, muốn lập tức trị thương cho hắn.
Đã thấy Tô Đình lộ ra nét mừng, lại vội hô: "Máu của ta..."
Hồng Y vận khởi thần lực, lướt qua vết thương của hắn một vòng, nói: "Ta đang muốn chữa cho tổn thương cho ngươi."
Trong lòng Tô Đình quýnh lên, vội vàng muốn nói nhưng hụt hơi, suýt nữa thì đã hôn mê.
Hồng Y vội áp khí tức của hắn xuống, nói: "Ta chữa tổn thương cho ngươi, ngươi gấp cái gì?"
Tô Đình thở hào hển nói: "Ta một lát không chết được, đau đớn một chút không tính là cái gì, mau chặn đầu con hổ kia cho ta, không thể để máu chảy ra."
Hồng Y nghe vậy, vội quay đầu nhìn lại.
Thi thể mãnh hổ dài trăm trượng tựa như một hòn đảo nhỏ, chìm nổi trên mặt biển.
Đôi mắt hổ yêu kia đã mất đi thần thái, nhưng vẫn trợn mắt tròn xoe, chết không nhắm mắt, mặt hổ dữ tợn cực kỳ đáng sợ.
Mà ở dưới đầu hổ, nước biển màu đỏ đang sôi trào, phạm vi không ngừng mở rộng.
"Yêu Tiên?"
Hồng Y lộ ra vẻ mặt ngưng trọng, lập tức hiểu được ý của Tô Đình, nàng vận chuyển pháp lực, ngăn chặn lại lỗ máu trên đầu mãnh hổ.
Nàng hơi ngơ ngác một chút,
Dường như nhớ tới cái gì, nàng lại lấy ra một bình ngọc, chỉ tay một cái.
Một vùng nước biển bị nhuộm đỏ dưới người hổ yêu lập tức hóa thành một cột nước, tựa như rồng nước rót vào bình ngọc.
Một bình ngọc nho nhỏ, thế mà lại có thể chứa rất nhiều nước biển.
Tô Đình thấy thế thì nhẹ nhàng thở ra, toàn thân mềm nhũn, lẩm bẩm nói: "May là ngươi mang theo bình ngọc, không lãng phí những huyết thủy này... Cũng may lúc trước tôm cá trong nước biển này đã vội rời đi hết, nếu không thì ở trong nước biển nhận được huyết thủy này, chắc chắn sẽ thành tinh hóa yêu, đột nhiên chiếm được chỗ tốt của ta..."
Hồng Y bất đắc dĩ nói: "Ngươi đúng là kẻ tham tiền."
Tô Đình tranh luận nói: "Ta bình thường vẫn luôn rất hào phóng, nhưng lần này khác, đây là thân thể Yêu Tiên, mà lại là thi thể loài hổ, dù ta không hiểu được luyện đan, lấy về nấu canh, đó cũng là tài liệu thượng đẳng, chính là hổ tiên canh..."
Ba!
Hồng Y vỗ đầu hắn một chút, tức giận nói: "Nói nhảm gì đấy?"
Tô Đình nói ra: "Ta nói hổ huyết đại bổ, dù lưu ở trong nước biển, lấy về tưới đất, cỏ cây trước cửa động phủ của kia có thể sẽ trở thành linh dược, không chừng mấy đóa hoa nhỏ kia sẽ sinh ra tiểu yêu tinh, vừa vặn làm nha hoàn, đấm chân niết lưng, bưng trà dâng nước cho ta, còn có thể dưỡng thương cho ta..."
Hắn tự lẩm bẩm, dần dần mê man đi.
Hồng Y có phần là bất đắc dĩ, chỉ tay một cái.
Một dây leo từ trong tay bắn ra.
Dây leo rời khỏi người, càng xa thì càng lớn, mà lại không ngừng chia ra, bay đến phía trước, giống như là có ngàn vạn dây.
Hổ yêu trăm trượng, lập tức bị dây leo này buộc chặt.
Một tay Hồng Y nhấc Tô Đình, một tay nắm dây leo, muốn bay lên trời.
"Đợi đã..."
Tô Đình bỗng nhiên tỉnh lại, nói ra: " Ngũ Hành giáp, thần đao, mảnh vỡ thần giáp của ta ở trong vùng biển này, nhất định phải tìm trở về!"
Tinh thần hắn sáng láng, vội nói ra: "Còn có pháp thuyền của ta."
Hồng Y gật đầu nói ra: "Được, ta sẽ đi tìm."
Nàng vừa nói xong, Tô Thần Quân đã lại ngủ mê man rồi.
——
Trên Thiên Đình.
Nam Thiên thần tướng Khương Bách Giám mặc bạch giáp, tay trái cầm chuôi kiếm, tay phải cầm thương, đứng ở trước điện.
"Tuyên Nam Thiên thần tướng Khương Bách Giám tiến điện."
Khương Bách Giám nghe vậy, đưa trường kiếm bảo kiếm cho thiên binh bên cạnh, sau đó mới là đi vào trong điện.
Trên đại điện, chỉ thấy thiên đế ngồi trên cao, hoàng bào đế quan, thần thái uy nghiêm.
"Thế nào rồi?"
"Đã tru sát hổ yêu, lưu lại tiên thân, rút lấy Nguyên Thần Tiên gia đưa lên trời luận tội, xin Đế Quân cân nhắc quyết định."
"Rất tốt."
Đế Quân vẫy tay.
Hai tay Khương Bách Giám nâng một đoàn tiên quang mờ mịt khó dò, lập tức bị hút đi, rơi vào trong tay Đế Quân.
"Ngươi trở về đi."
"Tuân mệnh."
Khương Bách Giám không nhiều lời, rời khỏi đại điện, trở về chỗ cũ, trấn thủ Thiên môn.
Mà Đế Quân nhìn đoàn tiên quang trong tay, chỉ tay một cái.
Chỉ thấy tiên quang lập tức hiển hóa, biến thành một Tiểu Hổ, chỉ lớn chừng bàn tay, nhưng lại hết sức ngưng tụ, tràn ngập khí tức huyền diệu.
"Xử trí ngươi như thế nào?"
Đế Quân khẽ cười một tiếng, nói: "Tiên thân của ngươi để lại cho Tô Đình, như thế cũng tốt, thôi, trẫm tạm thời phong ngươi một thần chức, những chuyện còn lại để sau này bàn lại."
Chương 791 Tô Đình về núi
Trong Nguyên Phong Sơn.
Gần đây chuyện ở nhân gian lại truyền đi xôn xao.
Mỗi khi Tô trưởng lão rời núi, tất nhiên là lại xảy ra vô số chuyện kinh thiên động địa, quả thực thề không bỏ qua, có thể nói là điển hình của việc gây tai hoạ bốn phía.
Từ sau khi về núi, lần đầu Tô trưởng lão rời núi, đi thăm viếng Hoán Hoa Các, trên đường trở về đã chém giết thủ đồ Tề Nhạc của Tiên Tần Sơn Hải Giới.
Về sau phụng mệnh xuất hành, lại chém giết lão tộc trưởng của Bạch Hạc Nhất Tộc.
Rồi sau đó, hắn dẫn theo đệ tử lên phía bắc trảm ma, nhưng hắn chẳng những trảm ma, còn chém giết thiên thần.
Một phen phong ba to lớn khiến Nguyên Phong Sơn có phần không an ổn.
Thật vất vả Tô trưởng lão mới về núi, bây giờ lại lần nữa rời núi, nhưng lại cùng đánh với một vị Yêu Tiên đến thiên hôn địa ám, cuối cùng khiến Tiên gia vẫn lạc.
"Mỗi khi Tô trưởng lão rời núi, không gây ra chuyện lớn gì, tuyệt đối không về núi."
"Mỗi một chuyện đều có thể xưng là kinh thiên động địa."
"Có thể có bản lĩnh gây chuyện như thế, đó cũng là bản lĩnh Tô trưởng lão."
"Dùng tu vi Bán Tiên cảnh, lại có thể thí tiên đồ thần, Tô trưởng lão thật sự là hạng người thiên cổ hiếm thấy, ngươi đoán xem hắn còn bao lâu nữa là có thể đắc đạo thành tiên?"
"Chuyện này cũng khó mà nói, đắc đạo thành tiên đâu phải chuyện dễ? Chính là có Chân Tiên bị Đế Quân biếm trích, rơi vào phàm trần tục thế, kiếp sau cũng chưa chắc có hi vọng quay về Tiên Đạo... Tô trưởng lão tuy có bản lĩnh có thể so với tiên thần, nhưng bản lĩnh đấu pháp chỉ là tranh cường hiếu thắng, muốn đắc đạo thành tiên vẫn phải dựa vào tu vi của bản thân."
"Nói cũng phải, nhưng tuổi tác của Tô trưởng lão theo lời đồn còn nhỏ hơn ngươi và ta một chút, bây giờ hắn chính là Bán Tiên, sau này tuổi thọ còn rất dài, chưa hẳn đã vô vọng đắc đạo thành tiên."
"Tuổi còn trẻ đã là Bán Tiên, sau này còn có thời gian lâu dài để truy tìm Tiên Đạo, tự nhiên là hi vọng lớn hơn một chút, nhưng có thật sự có thể đột phá Tiên Đạo hay không, lại tốn bao lâu thời gian để đột phá Tiên Đạo thì khó mà nói."
"Ta thấy không nhất định, Tô trưởng lão có lòng cao hơn trời, có ý ganh đua so sánh cùng tiểu Tiên Ông của Chính Tiên Đạo đã đắc đạo thành tiên,... Tiểu Tiên Ông bốn mươi tuổi đã thành tựu Tiên Đạo, Tô trưởng lão chắc cũng muốn thành tựu Tiên gia đại đạo trước bốn mươi tuổi , không tin thì chúng ta đánh cược một phen?"
"Ồ... Cược một kiện pháp khí!"
——
Trong động phủ của Tô Đình.
Tô Đình chiến một trận cùng Yêu Tiên, pháp lực kiệt quệ, tinh thần mệt mỏi, đã mê man nhiều ngày.
Dù là Bán Tiên có được hư ảo đạo quả, đặt chân vào Tầng chín, nhưng cũng khó có thể chịu đựng được lực lượng của Yêu Tiên.
Nếu không phải Hồng Y dùng thần lực loại bỏ đi pháp lực Yêu Tiên, chỉ sợ lấy hoàn cảnh của Tô Đình, còn phải mê man một năm nửa năm giống lần trước bị phục sát ở hư không giữa hai giới, sau đó phải tìm một nơi để khôi phục.
Cũng may pháp lực Yêu Tiên đã bị loại bỏ, Tô Đình chỉ ngủ say sáu ngày đã tỉnh lại.
Trong khi hắn ngủ say, pháp lực trong cơ thể cũng vận chuyển, bây giờ đã khôi phục hơn một nửa.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Hồng Y ngồi ở một bên, đưa tay lau đi mồ hôi lạnh trên trán hắn, hỏi: " Yêu Tiên kia lợi hại như vậy, lấy bản lãnh của ngươi, có thể địch lại tiên thần bình thường, nhưng cũng bị thương nặng như vậy."
Khí sắc Tô Đình suy yếu, thấp giọng nói: "Một lời khó nói hết, chờ một lúc ta nói tỉ mỉ cùng ngươi, những bảo bối kia của ta đâu?"
Hồng Y hừ nhẹ một tiếng, nói ra: "Yên tâm, những mảnh vỡ thần giáp, một thanh thần đao, cùng Thần Tướng giáp kia của ngươi, ta đều thu về cho ngươi, sợ ngươi còn lọt nói cái gì, trong phạm vi ngàn dặm kia, trên trời đáy biển, ta đều tìm tới một lần."
Tô Đình nhẹ nhàng thở ra, nói: "Như vậy rất tốt... Như vậy rất tốt..."
Hồng Y nói ra: "Còn có con hổ yêu kia, ta đã giao cho phòng luyện đan, bọn hắn mới là cao thủ luyện dược, đều nói vật tận kỳ dụng, so với ngươi dùng để nấu canh thì tốt hơn nhiều lắm."
Tô Đình chần chờ nói: "Đây chính là một tiên hổ đấy, trình độ luyện đan của bọn hắn thế nào? Hay ta đi Chính Tiên Đạo mời một vị cao nhân luyện đan đến? Ta cùng Chính Tiên Đạo vẫn có mấy phần giao tình, lần này đi còn uống trà cùng Đạo Huyền Tiên Ông..."
Hồng Y cười lắc đầu nói: "Ngươi cứ an tâm dưỡng thương đi, người trong phòng luyện đan của bản môn cũng không phải phế vật, nhục thân của một tiên hổ, tài liệu hiếm thấy như thế, nếu còn không luyện ra linh đan bảo bối thì bọn hắn dứt khoát đi ngoại môn làm tạp dịch là được rồi."
Tô Đình ngẫm một lúc rồi nói: "Cũng phải, tuy nói không so được thánh địa luyện đan vang danh tam giới như Chính Tiên Đạo, dù sao cũng là phòng luyện đan của tiên tông, hơn xa các phương thế gian."
Hồng Y cười nói ra: "Nghe nói ngươi đi luyện khí các mấy chuyến, mỗi lần đều khiến Hứa trưởng lão tức chết đi được, ta thấy nếu ngươi đi phòng luyện đan mấy chuyến, đạo sĩ phòng luyện đan kia nghe mấy câu nói đó của ngươi, không chừng sẽ nổi trận lôi đình, muốn quyết đấu với ngươi."
Tô Đình lắc đầu nói: "Bọn hắn đấu không lại ta, nhiều nhất chỉ phục đan tự sát, dùng chuyện này để tỏ rõ ý chí."
Hồng Y bất đắc dĩ nói: "Chỉ biết ba hoa, chuyện lần này ngươi không nói cùng ta sao?"
Tô Đình nghĩ nghĩ, nói ra: "Lần này thật đúng là nguy hiểm..."
Nhớ tới cảnh tượng lúc đó, hắn thở ra một hơi thật dài.
Khi hắn rời núi, tự nhận mình có thể so với Tiên gia, trong chốn phàm trần tục thế này, thật sự không sợ hạng người tầng chín, cũng không sợ Thi Giải Tiên... Nào biết rốt cục vẫn có tiên thần tìm được cớ, xuất thủ với hắn.
Mãnh hổ này vốn có suy nghĩ như chư thiên tiên thần bình thường, muốn tru sát hắn, tiên tửu chỉ là lấy cớ xuất thủ mà thôi.
——
"Ý của ngươi là hổ yêu cũng bị người khác ra lệnh?"
"Tám chín phần chính là bị người thúc đẩy."
Tô Đình trầm ngâm nói: "Nó chỉ lấy tiên tửu làm cớ, kì thực cũng không phải vì tiên tửu mà đến, giết ta mới là ý nghĩ thật sự... Ngoại trừ lần trước ta trảm thần ra, quả thực không nghĩ ra nó còn có lý do gì để giết ta, thế nhưng nó thân là Yêu Tiên, lại không phải chính thần trên Phong Thần bảng, sao còn muốn giết ta?"
Hồng Y dừng một chút, nói ra: "Tám bộ chính thần, tạo thành căn cơ Thiên Đình, như căn bản thiên địa, từ đó bất hủ bất diệt, nhưng cũng bị Thiên Đình trói buộc, bị thần chức quy hạn, thậm chí không có hi vọng tu hành trưởng thành... Mà Yêu Tiên này không phải thiên thần bất hủ bất diệt, dù không có ngươi, cũng có cái tiên thần khác có thể lấy tính mệnh nó, tại sao phải bốc lên nguy hiểm lớn như thế để tru sát ngươi?"
Tô Đình khẽ lắc đầu, nói ra: "Hổ yêu kia có đạo hạnh trong hàng ngũ Thái Ất Tán Tiên thuộc cấp trung, bản lĩnh đấu pháp của ta tương đương với Tiên gia sơ thành tiên cảnh... Có thể làm cho Yêu Tiên này cam chịu nguy hiểm, nhất định là hạng người Chân Tiên."
Hồng Y cau mày nói: "Tôn Yêu Tiên này có lai lịch ra sao, có lẽ có thể tra một chút?"
Tô Đình trầm ngâm nói: "Nó từng là một mãnh hổ trong núi, lúc ấy Đạo Tổ cùng Thiên Đế gặp nhau ở trong núi, cùng uống tiên tửu, nó bị bắt đi tới nằm trên đất làm bàn rượu... Trải qua cơ duyên này, nó được lợi không nhỏ, sau ba trăm năm đã tu thành Yêu Tiên."
Dừng một chút, Tô Đình nói ra: "Trước đó ta uống qua tiên tửu, cho nên hiểu qua hổ yêu này, sau khi nó đắc đạo, chỉ là Địa Tiên, không chịu Thiên Đình sắc phong, thế nhưng địa vị cũng là không cạn, không ít tiên thần kết giao cùng nó."
Hồng Y nghe vậy, nhíu mày nói ra: "Không ít tiên thần tới kết giao?"
Tô Đình giang tay ra, nói ra: "Lúc này lại đắc tội với không ít tiên thần, nhưng cũng được, vốn dĩ đa số trong chư thiên tiên thần cũng muốn giết ta rồi."
Sau khi nói xong, hắn khua tay nói: "Đúng rồi, Ứng Phong chuyển thế còn ở đây?"