Chương 843: Được sắp xếp rõ ràng
Trong Lăng Tiêu Bảo Điện.
Đế Quân truyền lệnh, triệu Tô Đình vào điện.
Thiên binh thần tướng ở hai bên, lúc này mới cho đi.
Mà kim trụ thần long hơi mở mắt, đánh giá thiếu niên kia một chút, rồi lại nhắm hai con ngươi lại, tựa như ngủ gật.
Cổ Thương đi ở phía trước, Tô Đình đi theo bên cạnh.
Lúc này mới đặt chân vào trong điện, lập tức cảm giác trong điện trầm hậu uy nghiêm có ở khắp mọi nơi.
Đây là uy nghiêm có nguồn gốc từ Thiên Đế, cũng bắt nguồn từ uy thế của chư thiên tiên thần.
Tô Đình nhìn lướt qua, trong điện hết sức rộng lớn, nhưng tất cả bố trí đều hết sức cẩn thận, cảnh đẹp ý vui.
Chỉ là giờ phút này hiển nhiên không phải thời điểm triều hội, chư thiên tiên thần cũng không ở đây, chỉ có uy thế vẫn còn.
Nhưng phía trên lại có một người, ngũ quan đoan chính, tuấn tú anh lãng, đầu đội Đế quan, thân mang đế bào.
Dù diện mạo như thanh niên, nhưng uy áp trầm hậu, dường như có ở khắp vạn giới.
Đây chính là chủ tam giới, chí tôn lục đạo- Đế Quân Thiên Đình.
"Sứ giả Tổng binh Lôi bộ- Cổ Thương bái kiến Đế Quân."
Chỉ thấy Cổ Thương tiến lên, thi lễ.
Tô Đình thấy thế, cũng khom người thi lễ theo.
Thiên Đế nhìn xuống, đảo qua Tô Đình rồi lại nhìn tới Cổ Thương, nói ra: "Đã cực khổ khanh gia hạ giới, chuyện đã xong rồi, khanh có thể trở về Thần Tiêu Lôi phủ, nghỉ ngơi thêm, chớ nên lười biếng quản lý thần chức."
Cổ Thương đảo mắt qua Tô Đình, sau đó thi lễ nói: "Thần cáo lui."
Thiên Đế hơi gật đầu.
Cổ Thương chầm chậm thối lui.
Trong điện lớn như vậy, chỉ còn hai người.
Đế Quân ngồi trên cao, nhìn xuống phía dưới.
Tô Đình đứng ở phía dưới, thần sắc bình tĩnh.
"Đây là lần đầu trẫm và ngươi gặp mặt nhỉ?"
"Hồi bẩm Đế Quân, chính là lần đầu gặp mặt."
"Nhưng thời gian gần đây, ta không ít lần nghe thấy tên của ngươi."
Đế Quân nói : "Lần trước ngươi chém giết Khuê Mộc Lang, làm loạn căn cơ trật tự của tam giới lục đạo, tựa như bẻ gãy một cây trụ cột của Thiên Đình, thế là chư thiên tiên thần có nhiều người muốn giết ngươi, mượn cớ là bình định rung chuyển thiên hạ, đương nhiên kì thực bọn hắn có cảm giác thỏ tử hồ bi, e sợ năng lực trảm thần của ngươi. Nhưng tội lỗi của ngươi cũng thật sự không nhỏ."
Tô Đình khom người thi lễ nói: "Tô Đình nghe nói Đế Quân lực bài chúng nghị, không lập tức định tội, đồng thời tự mình tiến về Tử Tiêu Cung gặp Đạo Tổ, miễn đi tội chết chho Tô Đình, trong lòng cảm kích đến nay, chưa dám có nửa phần bất kính."
Đế Quân lạnh nhạt nói ra: "Nhưng ngươi hạ giới không lâu lại tranh đấu cùng hổ yêu, vượt qua cấp độ tiên thần, ảnh hưởng không nhỏ tới vận thế nhân gian."
Tô Đình đáp: "Chủ yếu là hổ yêu xuất thủ, thần vì tự vệ."
Đế Quân tiếp tục nói ra: "Mà lần này, trẫm muốn sắc phong cho ngươi chức vụ Thiên Tiên, ngươi đã sớm có ý cự tuyệt?"
Tô Đình vội lắc đầu, nói ra: "Tuyệt đối không có việc này, từ khi đắc đạo thành tiên đến nay, Tô Đình vẫn luôn chờ hầu Thiên Đình sắc phong, mỗi ngày tắm rửa tắm thân, đốt hương cầu nguyện, thành kính chờ đợi, không dám có một ngày thất lễ. . . Lần này cho dù Đế Quân sắc phong chức vụ chính đường quản sự Ngự Mã Giám, thần nhớ tới ân tình Đế Quân, cũng nguyện tiếp nhận, cho nên đi theo Sứ giả Tổng binh Lôi bộ, lên trời mà tới."
Đế Quân liếc hắn một cái thật sâu.
Tô Đình mặt không đổi sắc, còn mang ba phần kiên định.
"Trẫm vốn nghĩ xem tâm tính ngươi như thế nào, lại vì ngươi chọn lại chức quan, để tránh trong lòng ngươi không vui."
Đế Quân nói ra: "Nếu trong lòng ngươi đã vui vẻ tiếp nhận thì tốt, từ hôm nay về sau, ngươi hãy nhận chức vụ chính đường quản sự Ngự Mã Giám đi."
". . ."
Tô Đình yên tĩnh một chút, chớp chớp mắt.
Đế Quân nói ra: "Ngươi còn có nghi vấn gì không?"
Tô Đình dừng một chút, trong lòng chần chờ một cái chớp mắt, Nguyên Thần vận chuyển, cuối cùng lại lên tiếng nói: "Đế Quân thụ chỉ, để thần tiếp nhận chức vụ Chính đường quản sự Ngự Mã Giám, cũng không đến mức là tâm huyết dâng trào chứ?"
"Làm sao? Trẫm làm thế có gì không ổn?"
"Ây. . ." Vẻ mặt Tô Đình cổ quái, nói: "Cũng không có gì không ổn, nhưng Đế Quân thật sự muốn để ta làm chức Bật Mã Ôn này?"
"Bật Mã Ôn? Tránh ngựa ôn? Xưng hô hay như thế. . ." Đế Quân cười khẽ một tiếng, nói ra: "Trước đó mặc cho Chính đường quản sự Ngự Mã Giám là một người có công đức gia thân, sau khi chết được phong thần, làm Thành Hoàng một vực, tận hết chức vụ, thủ hộ bách tính, sau này được điều nhiệm, hắn tự xưng khi còn sống giỏi chăm ngựa, nên mới cho hắn một cái thần chức,
Lần này quá mức sơ sẩy, khiến quân mã nhiễm ôn dịch, uể oải suy sụp, thậm chí lưu lại bệnh căn, đã là đại tội, thế là trẫm cắt thần tịch của hắn, đánh hắn vào luân hồi, một lần nữa đầu thai chuyển thế làm người. Lần này ngươi lấy cái tên này, có chút không sai. . ."
". . ."
Ánh mắt Tô Đình ngưng lại, Nguyên Thần lập tức hiện lên vô số suy nghĩ.
Tuyệt đối không có khả năng là trùng hợp!
Dù nói như thế nào, Tô Đình hắn cũng là Tiên gia đường đường tu hành đắc đạo, theo đạo lý thì Thiên Đế không có khả năng phong hắn một chức quan không quan trọng như thế.
Vị tiền nhiệm này chỉ là quỷ thần, sao có thể so được với Tiên gia như hắn?
Một cái tên khác của chính đường quản sự Ngự Mã Giám chính là Bật Mã Ôn.
Đây là nguyên nhân thực sự khiến Tô Đình lên trời.
Nhưng giờ phút này Đế Quân giống như không biết.
Đế Quân thật sự không biết sao?
"Gạt ta lên trời, sau đó xem như hoàn toàn không biết sao?"
Trong lòng Tô Đình có phần không biết nói gì, thầm nghĩ: "Ta đi tới vùng thế giới này, chỉ sợ không thể thiếu quan hệ cùng vị Đế Quân Thiên Đình này. . . Nhưng lúc này Thiên Đế ra vẻ không biết, ta cũng không thể hỏi nhiều, nếu không thì chính là tột đại bất kính, cũng đủ cho ta uống một bình."
Hắn vô cùng bất đắc dĩ, thi cái lễ, nói ra: "Thần nguyện tiếp nhận chức này, không biết Ngự Mã Giám ở nơi nào, lúc này thần mới tới đảm nhiệm, còn chưa quen thuộc."
Đế Quân hơi gật đầu, nói ra: "Ngươi ở ngoài điện chờ đợi, trẫm sẽ để cho người dẫn ngươi tiến đến, quan phục của ngươi cũng đã chuẩn bị thỏa đáng."
Tô Đình thi lễ, rời khỏi Lăng Tiêu Bảo Điện đi ra bên ngoài.
——
Trong điện.
Đế Quân lập tức cười một tiếng, cầm danh sách trong tay, bỏ vào một bên.
"Cửu Lê."
"Có thần."
"Ngươi dẫn hắn đi Ngự Mã Giám."
"Đế Quân thật sự muốn để hắn làm chức quan chăm ngựa?"
"Trẫm ban thưởng hắn chức vụ Bật Mã Ôn này chỉ là dẫn hắn lên trời thôi, chỉ cần hắn tự mình lên tiếng, trẫm tự sẽ vì hắn tuyển định chức vụ Tiên quan, chỉ là tính tình tên vô lại này. . ."
Đế Quân cười khẽ nói ra: "Hắn đã nhìn ra thì cũng dứt khoát không nói, làm Bật Mã Ôn này rồi đợi đến lúc trẫm tự mình hạ chỉ, đề bạt với hắn."
Cửu Lê đại tướng quân trầm giọng nói ra: "Hắn tự biết Đế Quân coi trọng hắn, tuyệt đối không có khả năng để hắn ở vị trí này, không có sợ hãi."
Đế Quân nói ra: "Đã như vậy thì cứ để hắn an tâm làm Bật Mã Ôn đi."
Vẻ mặt Cửu Lê đại tương quân cổ quái, gật đầu nói ra: "Thần hiểu rõ, hắn chưa thể phát huy ra đại dụng, chỉ là vừa thành tiên cảnh, đã như vậy, áp chế nhuệ khí hắn một chút cũng tốt."
——
Tô Đình ở ngoài điện chờ đợi.
Hắn chắp hai tay sau lưng, nhìn về phía phương xa, thong dong tự tại.
Hắn nhìn ra được, Đế Quân nhất định biết được thâm ý của chức chính đường quản sự Ngự Mã Giám, mới có thể dùng nó để dụ hắn thượng giới, mà đây chỉ là một mồi câu dẫn hắn thượng giới thôi, chức vụ Tiên quan chân chính nhất định còn ở phía sau.
Hắn tức giận vì Đế Quân vờ không biết chuyện "Bật Mã Ôn", bởi vậy cũng không thuận theo ý Thiên Đế, không có mở miệng thay đổi chức vụ Tiên quan, mà là tiếp nhận chức vụ Bật Mã Ôn này.
Nghĩ đến giờ phút này trong lòng Đế Quân có chút phức tạp, nhất định cảm thấy Tô mỗ hắn hoàn toàn không tuân quy củ.
Đế Quân đã dẫn hắn lên trời, nhất định có chỗ cần dùng đến hắn.
Làm sao có thể thật sự đặt hắn ở vị trí Bật Mã Ôn?
Không chừng chờ một lúc, Đế Quân sẽ hạ chỉ bổ nhiệm hắn làm Chân Quân trước điện,
"Tô Đình."
Đúng lúc này, Cửu Lê đại tương quân lên tiếng gọi: "Bản tướng phụng mệnh, dẫn ngươi tới Ngự Mã Giám."
Tô Đình nghe vậy, không khỏi ngơ ngác một chút, nói ra: "Cái gì?"
Cửu Lê tiếng trầm nói ra: "Bản tướng phụng mệnh, dẫn ngươi đi Ngự Mã Giám."
Tô Đình há hốc mồm, trong lòng chấn động, tựa như một vạn con tuấn mã đang lao nhanh ở trong lòng.
Vị Thiên Đế này làm sao cũng không tuân quy củ thế?
Thật sự để hắn làm Bật Mã Ôn?
Vào thời khắc này, trong óc Tô Đình hiện lên một câu.
"Được an bài đến rõ ràng."