Chương 923: Mồi câu Tín Thiên Ông
Ở phía nam Trung Thổ.
Hoán Hoa Các đã điều động Bắc Linh trưởng lão cùng Vân Cung trưởng lão, mang theo pháp kiếm Tiên gia, phòng thủ phía nam Trung Thổ.
Trong chuyến này, có sáu mươi vị trưởng lão Hoán Hoa Các cấp độ Dương Thần, mà chân truyền đệ tử cũng có hơn hai trăm người.
Đội hình Hoán Hoa Các như vậy, dù không bằng ba tông khác, nhưng cũng có chút cường đại.
Dù nơi đây thuộc phía nam, Ma tông phải vòng qua phía đông tây, vượt qua toàn bộ Trung Thổ, từ phía nam xâm nhập Trung Thổ thì sẽ hao thời gian tốn lực, cực kì gian nan.
Bởi vậy Hoán Hoa Các bày trận thế như vậy đã đủ ngăn cản ma hoạn phía nam, kỳ thật người Hoán Hoa Các tới còn nhiều hơn suy tính của Tô Đình.
" Thủ bút của Các chủ Hoán Hoa Các đúng là không nhỏ."
Tô Đình cười đắc ý, nói ra: "Nhưng cũng rất sáng suốt."
Tô Đình vốn nghĩ là Hoán Hoa Các ở cực nam xa xôi, căn cơ tông môn không ở Trung Thổ, coi như hắn lấy danh nghĩa Thiên Đình để hiệu lệnh, thỉnh cầu tương trợ, nhưng bọn họ cũng sẽ không hết sức, nhưng Các chủ Hoán Hoa Các điều động trận thế như vậy, đúng là ngoài ý muốn.
Nhưng Các chủ Hoán Hoa Các cũng là vì bảo đảm ổn thỏa, một khi thật sự có ma hoạn, phòng ngừa Hoán Hoa Các tổn thất quá nhiều, cho nên mới có hai đại Bán Tiên mang theo tiên kiếm, lại có hơn sáu mươi vị trưởng lão tọa trấn.
Nhưng ở trong mắt Tô Đình, bố trí như thế vẫn không ngăn được Ma Tôn.
Căn cơ của Ma tông ở phương bắc, khó mà xông vào từ phía nam.
Nhưng chuyện khó nhất lại thường thường là khả năng xảy ra nhất.
Hắn lấy lệnh bài ra, đưa tin cho Hồng Y.
"Trung Thổ đã xong chuyện, ta chạy tới phương nam, đang ở Hoán Hoa Các."
——
Hồng Y dựa theo ý của Tô Đình, triệu tập tông môn cùng thế gia vọng tộc tu hành ở Trung Thổ đi chống cự ma hoạn.
Tới phía đông chi viện Nguyên Phong Sơn, tới phía tây chi viện Chính Tiên Đạo, tới phía bắc chi viện Thủ Chính Đạo Môn.
Có lẽ người của Thủ Chính Đạo Môn vô cùng kiêu căng, chưa hẳn đã để ý những người tu đạo xuất thân bình thường này, nhưng có vị Địa Tiên Chính Nhất này tọa trấn, thì sẽ không cho phép xung đột nội bộ xảy ra.
"Việc này đã thành công, lập tức khởi hành đi về phía nam."
Hồng Y gửi cho Tô Đình một đạo tin tức.
Ở phía Đông Hải đã có không ít tông phái, thế gia vọng tộc, thậm chí tán tu tới chi viện Nguyên Phong Sơn.
Nhưng còn có rất nhiều tông phái, tu hành thế gia vọng tộc không muốn tham gia lần đại chiến này, không muốn nhà mình có hao tổn, mà bọn hắn cũng mơ hồ biết được ma đạo đồ chúng lợi hại, không thua gì đệ tử chân truyền của tiên tông.
Chỉ là Hồng Y lấy danh nghĩa của U Minh Chân Quân - Tô Đình, dùng lời Thiên Đình sứ giả để hiệu lệnh, các phương cũng không thể chống cự không theo.
Trong đó thật sự có kẻ ngoan cố không thay đổi, cũng bị thần uy của Hồng Y trấn áp, không dám tiếp tục phản đối.
Ma đạo xâm lấn, các đại tiên tông liều chết chống cự, mà những thế gia vọng tộc, tông môn này muốn bảo tồn thực lực, chưởng giáo tam đại tiên tông cũng tuyệt đối không cho phép... Nếu các tông phái thế gia vọng tộc đã có căn cơ ở Trung Thổ, thì phải có trách nhiệm chống cự ngoại địch, nếu không thì ma đạo đánh vào, biến Trung Thổ thành Ma vực, như vậy không chỉ là tam đại tiên tông, những tông môn thế gia vọng tộc này cũng khó thoát ma họa.
——
Dọc Đông Hải, đi về phía nam.
Tô Đình tuần sát một vòng, tâm tình hơi có nặng nề.
Ma đạo hao tổn bao nhiêu thì hắn không tận mắt nhìn thấy, nhưng chính đạo hoang mang hoảng sợ thì hắn lại thấy hết sức rõ ràng.
Lâu dài như vậy, Ma tông tiêu hao đến mức không cách nào kiên trì cũng thôi... Nhưng nếu như Ma tông còn có thể tiếp tục tiến đánh, không tới mười ngày, lòng người sụp đổ, loạn tượng xuất hiện, phòng thủ phía đông phương sẽ triệt để tan tác.
"Không tới mười ngày!"
Vẻ mặt Tô Đình nghiêm túc.
Cứ đi qua năm trăm dặm, hắn sẽ hạ xuống từ đám mây, đi gặp Bán Tiên trưởng lão của bản môn trấn thủ nơi đó, đồng thời trao tặng tín vật.
Đến nơi này, trưởng lão Nguyên Phong Sơn phía dưới chính là huynh trưởng mà hắn kết bái -Tín Thiên Ông.
Trước khi Tín Thiên Ông bị Thiên Phạt, chính là một người cực kì xuất sắc, dù bị Thiên Phạt, đến nay con đường đắc đạo thành tiên bị ngăn trở, nhưng lại không trở ngại bản lĩnh của ông, bây giờ tay cầm tiên kiếm, bản lĩnh chưa hẳn đã thấp hơn Ma Quân đệ nhất của ma đạo.
So với các trưởng lão khác, phòng ngự nơi này cũng rất ổn, lòng người cũng không quá hoang mang.
"Lão nhị, ngươi cũng tới?"
Tín Thiên Ông cười ha ha, nói ra: "Vi huynh giữ vững nơi đây, chưa từng để đám nhãi con ma đạo kia vượt biên nửa bước, có lẽ trong các vị trưởng lão bản môn, nơi do ta phòng thủ là ổn thỏa nhất."
Tô Đình nhẹ gật đầu, nói ra: "Ta đi một đường dọc theo bờ biển, từ phía bắc tuần sát xuống, đúng là chỗ này của huynh trưởng phòng thủ đến ổn định nhất."
Tín Thiên Ông vuốt râu cười nói: "Sáng sớm hôm nay, nơi đây cũng có Ma Quân xâm phạm, nhưng vi huynh đã cầm kiếm đánh lui, nếu không phải hắn trốn nhanh, sợ là sẽ bị vi huynh chém rồi."
Tô Đình trầm ngâm nói ra: "Ma Quân còn dễ nói, nếu là Ma Tôn xuất thủ, huynh trưởng có tự tin chống cự sao?"
Tín Thiên Ông nghe vậy, không khỏi run lên, nói ra: " Ma Tôn có thể so với tiên thần?"
Năm đó ông cũng coi là tuấn kiệt tuổi trẻ khí phách, trong hàng ngũ cùng thế hệ cũng ít có địch thủ, bây giờ tuy rằng còn dừng ở cấp độ Bán Tiên, nhưng cũng xem như một vị trưởng lão có bản lĩnh cao nhất ở Nguyên Phong Sơn, cộng với tiên kiếm trong tay, có lực lượng đè ép Ma Quân.
Nhưng Ma Tôn có thể so với tiên thần, thì ông cũng không có nắm chắc.
"Mọi chuyện cần cẩn thận."
Tô Đình lấy ra một vật, đưa cho Tín Thiên Ông, nói ra: "Đây là tín vật, chỉ cần có việc thì lập tức đưa tin, ta chớp mắt sẽ tới."
Tín Thiên Ông lập tức sáng tỏ, nói ra: "Như thế cũng tốt."
Mặc dù ông luôn luôn tự ngạo, cũng không cho là mình sẽ lâm vào hiểm cảnh, nhưng chuyện liên quan tới cấp độ tiên thần, mặt mũi vẫn không quan trọng bằng tính mệnh.
Tô Đình thấy ôn nhận lấy tín vật, lập tức lộ ra ý cười, nói ra: "Huynh trưởng, ngươi cảm thấy mình trong mắt người đời có hình tượng như thế nào?"
Tín Thiên Ông không rõ ý của hắn, chỉ là vuốt râu nói ra: "Vi huynh có bản lĩnh cực cao, làm việc ổn trọng, suy nghĩ chu đáo chặt chẽ, già mà không suy, tiên phong đạo cốt..."
Tô Đình suýt nữa đạp tới một cước, rốt cục vẫn là nhịn xuống, chỉ nói ra: " Lần này huynh trưởng đánh lui Ma Quân, có nghĩ thừa thắng truy kích?"
Tín Thiên Ông hơi chần chờ, nói ra: "Việc này..."
Tô Đình trầm giọng nói ra: "Đánh lui Ma Quân nên rất hăng hái, vô cùng phù hợp với phong cách hành sự bình thường của huynh trưởng, cũng không tính là đột ngột, đúng không?"
Tín Thiên Ông rất thông minh, lập tức hiểu ý Tô Đình, mặt lộ không vui, khẽ nói: "Ngươi muốn nói vi huynh tham công liều lĩnh, chỉ vì cái trước mắt? Lão phu nói cho ngươi, hôm nay đánh lui Ma Quân, lão phu cũng còn án binh bất động, tuyệt đối không ra ngoài!"
Tô Đình khẽ khụ một tiếng, nói ra: "Không, huynh trưởng luôn luôn thành thục ổn trọng, ta biết được, cho nên lần này muốn khuyên huynh trưởng thừa thắng xông lên."
Tín Thiên Ông run lên, nói: "Ngươi nói cái gì?"
Tô Đình nói ra: "Ngươi đánh lui Ma Quân, lòng tin đại chấn, truy sát ra ngoài, ý đồ chém giết Ma Quân, nhưng cuối cùng bị Ma Tôn vây khốn, có hiểu hay không?"
Tín Thiên Ông trợn mắt há mồm, nói ra: "Ngươi muốn dùng lão phu làm mồi, đi câu cá lớn?"
Tô Đình nói ra: "Ta cho ngươi tín vật, chính là cho ngươi lực lượng bảo mệnh, nhưng nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì không nên dùng, vẫn nên chống cự một trận."
Tín Thiên Ông lập tức hô lớn: "Dựa vào cái gì? Lỡ may lão phu bị đánh chết thì sao?"
Tô Đình bất đắc dĩ nói ra: "Các phương thế gian đều biết ta có đại thần thông phá toái hư không, nhưng ta có thể lấy pháp môn phá toái hư không, tùy ý đi tới một chỗ nào đó, coi như bí ẩn, tạm thời không muốn tiết lộ."