Chương 2190: Bước chân trái trước chạm vào kiêng kỵ của Hồng mỗ!

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:13 visibility 2,885 lượt đọc

Chương 2190: Bước chân trái trước chạm vào kiêng kỵ của Hồng mỗ!

Chỉ cần Kim Đan sinh ra, Thần Sa Môn lại bị tiêu diệt, về cơ bản có thể chắc chắn rằng Thánh Hỏa Giáo sẽ ổn định mà kế thừa tiếp.

Nhìn vào sự thể hiện của Chu Vân Long trong những năm qua, hắn ta quả thực có dáng vẻ làm nên được trò trống, lại tinh thông “Ma tu yếu lược”.

Lưu Ngọc mới nảy ra ý định nhận thêm một người kế thừa.

Đương nhiên, nguyên nhân lớn nhất chính là vì Phá Bại kiếm.

Linh tính của thanh kiếm này không hề yếu, theo thời gian, chưa chắc không có khả năng tạo ra được “trí tuệ” thực sự.

Cứ đối phó qua loa, e rằng khó mà qua được.

Chu Vân Long nghe nói vậy thì hơi sững sờ, trên mặt chợt thoáng lên vẻ vui mừng khôn xiết.

Hắn ta không chút nghĩ ngợi, lập tức khuỵu hai đầu gối quỳ xuống đất, thực hiện lễ quỳ lạy.

“Đệ tử bái kiến sư tôn!”

Chu Vân Long nghiêm túc hành lễ, cúi đầu lớn tiếng nói.

Hắn ta ý thức được tính then chốt của lúc này, cố gắng kiềm chế sự vui mừng trong lòng, vẻ mặt trịnh trọng lại càng thêm cung kính.

Cố gắng chấp chưởng Thánh Hỏa Giáo làm nhiều năm như vậy, dưới sự áp chế liên tục của Thần Sa Môn khiến họ một bước cũng khó đi, Chu Vân Long đã hiểu rõ sâu sắc tầm quan trọng của chỗ dựa.

Nếu như có một vị Nguyên Anh lão tổ làm chỗ dựa, như vậy toàn bộ khó khăn trước mắt đều không phải là vấn đề nữa.

Dùng uy danh của sư tôn, nếu có được sự ủng hộ từ thế lực lớn, nói không chừng Thần Sa Môn cũng không dám thẳng thừng phát lệnh truy sát.

Cho dù là hắn ta, hay là Thánh Hỏa Giáo, đều có thể đường đường chính chính xuất hiện dưới ánh mặt trời.

Khoảng cách từ đệ tử ký danh đến đệ tử thân truyền trông thì có vẻ chỉ kém nhau một chút, nhưng thật ra là sự khác biệt lớn như ngày và đêm.

Đệ tử ký danh chỉ nhớ mỗi cái tên, có thể vài chục năm cũng chỉ có thể nhắc nhở vài câu mà thôi, còn đệ tử thân truyền lại có thể đạt được sự ủng hộ mạnh mẽ trên các phương diện.

Đối với Chu Vân Long mà nói, đây không thể nghi ngờ chính là cơ hội thay đổi số phận của hắn ta, chính là niềm vui bất ngờ từ trên trời giáng xuống!

Thấy vị đệ tử này thức thời như vậy, Lưu Ngọc gật nhẹ đầu, tung một tia pháp lực nâng hắn ta lên.

Tùy tâm mà làm đi, thu nhận một đệ tử thân truyền, hắn cũng không có ý định giống trống khua chiêng, nhìn qua cứ như là quyết định qua loa.

Tạm dừng một chút, Lưu Ngọc lại nói tiếp:

“Nếu như thế, từ hôm nay về sau, ngươi chính là đệ tử thân truyền thứ hai, người dưới trướng của bổn tọa.”

“Nhớ kỹ, sư huynh của ngươi tên là “Trương Diệc”.”

“Có điều trong khoảng thời gian ngắn này, hai người chắc là không thể gặp nhau, chỉ cần nhớ kỹ là được.”

Một người truyền lại “Thanh Dương công pháp”, một người truyền lại “Ma tu yếu lược”.

Hai tên đệ tử thân truyền, cũng coi như có được vài phần chân truyền danh xứng với thực rồi.

“Vâng, đệ tử ghi nhớ ân điển của sư tôn, cũng nhớ cả tên của sư huynh.”

Nghe vậy, Chu Vân Long lại cúi đầu lần nữa.

Đối với việc bị xếp thứ hai, trái lại hắn ta không hề dị nghị.

Dù sao cả hai không thể so sánh với nhau, cho dù nhập môn là đệ tử ký danh đến khi nhìn thấy đệ tử thân truyền mới nhập môn vẫn phải mở miệng gọi sư huynh.

Mặc dù Chu Vân Long xem như là “Đại đệ tử mới xuống núi”, nhưng bây giờ mới được tấn thân thành thân truyền, vẫn bị coi là sư đệ.

Linh quang trên nhẫn trữ vật của Lưu Ngọc lóe lên, hắn lấy mảnh vỡ Thánh Hỏa kiếm với Pháp Bảo “Tử U liên” có được từ đợt chém giết Đạo Nhất Thánh Tử.

Suy nghĩ một lúc, hắn đánh ra mấy chục đạo pháp quyết, sửa chữa màu tím bên ngoài “Tử U liên” thành màu đỏ.

Kể từ đó, Trung Vực và Thiên Nam đã cách nhau thiên sơn vạn thủy, lại trải qua một đợt che lấp như thế, cũng không còn chút sơ hở nào nữa.

Không cần lo lắng bị yêu tộc nhận ra, truyền đến Trung Vực rồi tạo thành hậu quả nghiêm trọng.

“Ngươi chính thức trở thành đệ tử thân truyền, vi sư không thể không bày tỏ cái gì.”

“Hai vật này cầm tạm để phòng thân đi.”

Lưu Ngọc vừa nói vừa khống chế mảnh vỡ Thánh Hỏa kiếm và Tử U liên, bay dần dần về hướng Chu Vân Long.

Đã thông qua thử nghiệm, chính thức thu nhận tên này làm đệ tử thân truyền, như thế nuôi thả giống như trước thì đúng thật là có chút không thích hợp.

Hắn có đủ sức tự vệ thì mới có thể truyền thừa Thánh Hỏa Giáo thật tốt.

Dĩ nhiên, nếu Kết Đan thất bại, lúc này đã hóa thành một nắm đất vàng, tất cả tự nhiên không cần nói nữa.

Lưu Ngọc cũng không thiệt hại cái gì, bất quá phải đổi một người khác mà thôi.

Với thế lực, thực lực bây giờ của hắn, muốn bồi dưỡng tu sĩ Kim Đan hợp cách, chẳng qua chỉ là chuyện tiện tay, cũng không phải không có Chu Vân Long là không được.

Một mình trên con đường lớn, Lưu Ngọc cũng không đánh mất hy vọng tấn thăng, vẫn muốn tiếp tục leo lên Tiên đạo.

Đang ở giữa hai đầu đoạn đường “tồn tại” rồi lựa chọn con đường “bất tử” này.

Hắn cũng không phải thật sự muốn nhận đệ tử thân truyền, hành động lần này chủ yếu là vì nhân quả của Phá Bại kiếm, sau đó là hoàn thành lời hứa năm đó.

Mà mảnh vỡ của Thánh Hỏa kiếm lại về đến Thánh Hỏa Giáo.

Ở một mức độ nào đó mà nói, cũng coi như hoàn thành vòng tuần hoàn, có vài phần hương vị số mệnh.

“Đệ tử tạ ơn sư tôn ban tặng!”

Trên mặt không thể ngăn được vẻ vui mừng, Chu Vân Long lớn tiếng bái tạ.

Đủ loại trùng hợp chồng chất lên mới có may mắn hôm nay của hắn ta, ở một mức độ nào đó mà nói quả thực là “vận may” trọn vẹn.

Đương nhiên trong này, nỗ lực của bản thân dĩ nhiên không thể thiếu.

Nhưng sở dĩ có thể nhảy lên thành Chân Quân thân truyền, nỗ lực bản thân của Chu Vân Long cũng là một nhân tố nhỏ, mấu chốt chủ yếu nằm ở chỗ đúng thời điểm.

Lưu Ngọc vừa vặn đáp ứng với Đường Thiên Bảo, truyền thừa giúp Thánh Hỏa Giáo, đồng thời có đủ thực lực thực hiện, cũng nghĩ về nhân quả với Phá Bại kiếm.

Mà kẻ này, vừa được Lưu Ngọc phát hiện giúp đỡ.

Có linh căn lại còn là thuộc tính Hỏa, vả lại sự hòa hợp với Linh khí thuộc tính Hỏa rất cao, có thể tu luyện công pháp căn bản của Thánh Hỏa Giáo.

Mặc dù nỗ lực quan trọng nhưng đôi khi cơ duyên lại càng là điểm then chốt.

Nếu không có cơ duyên, dù cho cả đời cần cù chăm chỉ, có thể cũng bị vây chết ở cảnh giới thấp.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right