Chương 1025: Ba Vị Tướng

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1025: Ba Vị Tướng

Dương Chí hét lớn một tiếng, trường thương đâm thẳng, muốn lấy đầu của Lương Đạo Nhạc. Hắn cũng hiểu muốn bắt giặc phải bắt vua trước, Lương Đạo Nhạc vừa chết, địch nhân nhất định loạn.

“Lương Tướng quân, lui!”

Một người gào thét xông lại, ngạnh sinh dùng thân thể của mình ngăn chặn thương của Dương Chí, dùng mạng của mình cứu được Lương Đạo Nhạc.

“Chu Thương, trở về.”

Trình Đại Lôi không thể không gọi Chu Thương về lại bên cạnh, hiện tại hắn bệnh nặng quấn thân, ngay cả kiếm đều không nhấc nổi, bên cạnh nhất thiết phải có người bảo hộ.

Cũng may Chu Thương mặc dù khờ, nhưng một khi nhận ai sẽ trung thành tuyệt đối, trường mâu run run hất ra, bức lui mấy người bao vây Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi , Thôi Bạch Ngọc, Từ Thần Cơ 3 người chen ở trên xe ngựa, nhìn Chu Thương chém giết. Trong tay Trình Đại Lôi một mực nắm thất phu kiếm, khí lực mặc dù không nhiều, nhưng khí lực đâm ra một kiếm vẫn phải có. Chỉ nhìn ai không có mắt, muốn nhận một kiếm này của Trình Đại Lôi. Trình Đại Lôi sẽ không chút do dự đưa cho hắn, lại tiện thể lấy đi tính mệnh đối phương.

Còn tốt, có Chu Thương liều mạng hộ giá, tạm thời không cần Trình Đại Lôi ra tay.

Giờ này khắc này, trận giằng co giữa Hoa Vinh cùng Lục Trường Nhai đã sắp phân ra thắng bại.

Hai người đều nắm bảo cung, nhưng vẫn không xuất tiễn. Ý thức được đối phương không kém gì mình, lúc xuất thủ đều sẽ lộ ra sơ hở lớn, nếu lấy không được tính mạng của người khác thì khả năng cao là đưa mạng của mình cho đối phương.

Nếu có thể, hai người sẽ tiếp tục giằng co như vậy.

Nhưng Hoa Vinh dù sao cũng là Hoa Vinh, hắn không có khinh thị đối phương, nhưng cũng không có quá mức để mắt đối phương. Loại giằng co lâu dài này, đối với hắn mà nói là một loại vũ nhục.

Hắn lựa chọn xuất thủ trước, ra tay chính là mạo hiểm, mạo hiểm cần dũng khí.

Hoa Vinh có dũng khí này.

Cung kéo như trăng tròn, tiễn đi như sao băng.

Lúc Hoa Vinh ra tay, Lục Trường Nhai trái dời nửa bước, giương cung chính là một tiễn.

Hắn chiếm lợi thế trái tay, nhưng phải nhìn Hoa Vinh có trốn được hay không.

Hoa Vinh từ trên lưng ngựa nhảy xuống, mũi tên thứ hai bắn lên không trung.

Ngươi tới ta đi, hai người đã bắn ra bảy mũi tên. Sau bảy mũi tên, cánh tay của Lục Trường Nhai đau buốt, khóe miệng ê ẩm, liên tiếp bảy mũi tên đã là cực hạn của hắn.

Lục Trường Nhai như thế, Hoa Vinh cũng kém không có bao nhiêu. Hắn xách theo xạ nhật Cung, ánh mắt không nhúc nhích nhìn chăm chú lên địch nhân cách đó không xa, tìm kiếm cơ hội xuất thủ lần nữa.

Lục Trường Nhai bỗng nhiên cười cười, hắn cũng không nhất định phân ra thắng thua với Hoa Vinh, hắn muốn sống tiếp. Chỉ cần sống sót, mặc kệ thua bao nhiêu lần, đều có cơ hội thắng trong tương lai.

Hoa Vinh đã đến cực hạn, lúc này không đi chờ đến khi nào.

Cười, là cười Hoa Vinh nghiêm túc.

Lão tử không chơi.

Quay người liền trốn.

Trong một tích tắc này, hắn có loại cảm giác bị Tử thần để mắt tới, thân thể tại chỗ, không thể động đậy.

Mẹ nó, tính sai.

Lúc này, mũi tên thứ 8 của Hoa Vinh đã đến, từ phía sau lưng găm vào trái tim hắn.

Ai nói tiểu Lý Quảng chỉ có bảy mũi tên.

Lục Trường Nhai lấy tiễn pháp dương danh, lấy bỏ chạy làm thuật náu thân. Hôm nay một trận chiến này, hắn không phải thua ở trên tiễn pháp, mà là thua ở kỹ năng chạy trốn mà hắn am hiểu nhất. Nếu như hắn không phải lựa chọn chạy trốn, thì dựa vào tiễn pháp cũng sẽ không yếu hơn tiểu Lý Quảng Hoa Vinh.

Bảy mũi tên liên tiếp và mũi thứ 8 cũng đã là cực hạn của Hoa Vinh.

Để đối mặt với một kẻ địch đã giao phía sau lưng cho mình, mũi tên thứ 8 của hắn cũng không tốn bao nhiêu khí lực.

Bây giờ đối phương ngã lăn ở bên trong rừng hoang, Hoa Vinh cũng không thể nhìn kẻ địch vừa đánh một trận với mình mà là cưỡi lên ngựa, xách thương đi giúp Trình Đại Lôi giải vây.

Ở chỗ của Trình Đại Lôi, tình thế đã bị Chu Thương cùng Dương Chí ổn định. Mà sau khi có Hoa Vinh gia nhập chiến trường, tình thế càng là nghiêng về một bên.

Thủ hạ của Lương Đạo Nhạc đã tử thương hơn phân nửa, kỵ binh liên tục tấn công, nhưng không phải chết ở trong tay Chu Thương, thì chính là chết ở trong tay Dương Chí.

Lương Đạo Nhạc đứng ngơ ngác ở nơi đó, hắn vừa rồi đã từ trên ngựa rơi xuống, bây giờ hai tay nắm binh khí. Huynh đệ vào sinh ra tử, một người lại một người ngã xuống bên cạnh hắn, trên mặt dính đầy huyết, máu thịt be bét thấy không rõ bốn phía.

“Tướng quân, đi a, đi......”

“Về sau báo thù cho chúng ta.”

Trước khi chết, tiếng rống của các huynh đệ vẫn vọng ở bên tai. Mặc dù nói quân tử báo thù, mười năm không muộn. Nhưng đối mặt với một Trình Đại Lôi bí ẩn như vậy, hắn có hy vọng báo thù được sao. Gió táp mưa sa làm hao mòn khí phách của anh hùng, bản thân có thể một mực ôm ý niệm báo thì sao? Hay là nói quên huynh đệ đã chết, sống tạm ở trong nhân thế này.

Thôi thôi thôi, chết thì chết. Không thể cùng sinh, thì cùng huynh đệ một đường xuống hoàng tuyền.

Hắn hét lớn một tiếng, dùng khí lực còn sót lại phóng tới chỗ Trình Đại Lôi .

“Họ Trình, ngươi chết không yên lành đâu.”

Trình Đại Lôi dùng ánh mắt ngăn lại Chu Thương, Dương Chí nâng thương, Hoa Vinh nắm cung. Để cho 3 người buông tha Lương Đạo Nhạc, đợi hắn vọt tới trước mặt mình, sau đó sẽ cho hắn một kiếm trân quý, trịnh trọng đưa tiễn Lương Đạo Nhạc.

Thuận tiện, lấy đi tính mạng của hắn.

Đại chiến đi qua, thi thể ngổn ngang trên đất, Lục Trường Nhai bị Hoa Vinh giết chết. Lương Đạo Nhạc suất lĩnh đội ngũ kỵ binh, không ai chạy trốn, toàn bộ chết trận ở chỗ này.

Trình Đại Lôi giẫy giụa xuống xe ngựa, nhìn cỗ thi thể trẻ tuổi trên mặt đất, trong lòng lại không biết nói cái gì cho phải.

“Ngưu tướng quân, ngưu tướng quân......”

Trần Đức Sơn hư nhược giơ cánh tay lên, kêu Trình Đại Lôi.

Ngay từ khi trận chiến bắt đầu, Trình Đại Lôi liền không để ý đến Trần Đức Sơn. Hắn chính xác không nghĩ tới, Trần Đức Sơn bây giờ còn ở trên chiến trường, càng không có nghĩ tới, Trần Đức Sơn bây giờ vẫn sống sót.

Ngồi xổm trên mặt đất, đỡ lấy bả vai Trần Đức Sơn. Thấy ngực ông ta tràn ra máu tươi, nhuộm đỏ vạt áo trước. Khuôn mặt khô vàng, hấp hối, hiển nhiên đã không còn sống được lâu nữa.

“Ngưu tướng quân...... Trình đương gia......”

Trình Đại Lôi gật gật đầu: “Lão hán, ngươi nói, ta đang nghe.”

Lão hán ho kịch liệt, ho ra một hồi máu tươi, ông ta cố hết sức muốn nói cái gì, nhưng âm thanh mười phần yếu ớt. Trình Đại Lôi đem lỗ tai đến gần miệng ông ta, nghiêm túc lắng nghe di ngôn cuối cùng.

“Vò rượu kia…” Lão hán dùng hết khí lực cuối cùng: “Hâm nóng thì uống mới ngon.”