Chương 1027: Tinh Binh Đơn Độc
Hắn cũng thất hồn lạc phách, hắn cũng xuân đau thu buồn, nhưng khi miệng nói ra chữ này, hắn vẫn là tên sơn tặc tối ác tày trời, hai tay thấm đẫm máu.
Vĩnh viễn biết lúc nào nên làm chuyện gì, phía dưới lớp da chính là xương cốt bằng sắt.
Thôi Bạch Ngọc đột nhiên đứng trước một lựa chọn quan trọng như vậy, nhất thời nàng không biết phải làm sao. Tất nhiên nàng có thể nói dối và lừa gạt Trình Đại Lôi một cách tùy tiện, nhưng khi đối mặt với tặc nhân như Trình Đại Lôi, thì nàng thực sự có thể lừa dối hắn sai?
Đối với người bình thường, Thôi Bạch Ngọc tự nhận mỹ mạo của mình còn có mấy phần đất dụng võ, nhưng Trình Đại Lôi chắc chắn là một con dã thú, hắn không có bất kỳ cảm xúc nào.
Thôi Bạch Ngọc đột nhiên hiểu tại sao Trình Đại Lôi nhất định phải mang mình đi đến Trường An.
Từ Trần Đức Sơn đến một cô đào, Thôi Bạch Ngọc đã nhìn thấy đủ loại người và nhiều cách sống khác nhau. Nàng tự hào mình là người có trí tuệ vô song, tuy nhiên, nàng chưa bao giờ được tiếp xúc với những người này trước đây.
Tổ chim bị phá, sao còn có trứng bên trong, trên thế giới này, tất cả mọi người đều đang sống tạm bợ.
Không thể không nói, hận ý của Thôi Bạch Ngọc đối với Trình Đại Lôi đã dần giảm đi rất nhiều trong suốt chặng đường. Không phải nàng không có cơ hội giết Trình Đại Lôi để trả thù, nhưng khi con dao thực sự ở trong tay mình, nàng vẫn do dự, không thể ra tay... Nguyên nhân không chỉ sợ là mình không giết được Trình Đại Lôi mà sau đó bản thân nàng cũng không biết sẽ đi về đâu.
Trình Đại Lôi nói không sai, vô luận như thế nào, hai người đã đứng cùng một trận doanh. Nên đề phòng lẫn nhau, hay là đồng tâm hiệp lực?
Chính mình thật có thể phụ tá cừu nhân mà mình từng tâm tâm niệm niệm muốn giết chết sao?
Cuối cùng nàng mở miệng, nói: “Trình đương gia, ta không thể lừa gạt ngươi, cũng không cách nào lừa gạt ngươi, có một số việc ta cần suy nghĩ một chút, bây giờ ta không cách nào đáp ứng ngươi.”
Trình Đại Lôi tay vịn vò rượu: “Ta không có nhiều thời gian.”
Nếu như nàng còn nắm chuôi đao kia của Từ Thần Cơ, Thôi Bạch Ngọc thật muốn thử xem, liệu mình có thể dùng đao giết Trình Đại Lôi đang bệnh nặng hay không.
Nàng cưỡng chế lửa giận, hít sâu một hơi nói: “Nhưng Trình đương gia dù sao vẫn cần nói cho ta biết, ngươi muốn làm cái gì? Lấy thiên hạ của Lý thị?”
“Chuyện này ta cũng cần suy nghĩ một chút, bây giờ không cách nào cho ngươi đáp án.”
Thôi Bạch Ngọc lần nữa nghẹn hỏa.
Trình Đại Lôi vứt ấn rượu đi, tự mình ôm lên vò rượu ọc ọc uống một hớp, sặc đến không ngừng ho khan.
“Quả nhiên, phải nấu lên uống mới ngon?”
Nói xong, Trình Đại Lôi đem vò rượu đưa tới trước mặt Thôi Bạch Ngọc: “Mời.”
Thôi Bạch Ngọc cay mày, suy nghĩ của nàng đung đưa không ngừng, đại khái đã quyết định phụ tá Trình Đại Lôi. Nhưng nàng chỉ là không thích thái độ kiêu ngạo của Trình Đại Lôi.
Hắn không phải cho mình lựa chọn mà là đang chỉ ra một con đường duy nhất.
Nàng mặc dù không vui, nhưng nàng có quyền lựa chọn sao?
Thôi Bạch Ngọc không thể không ôm lấy vò rượu, uống một hớp nho nhỏ, liệt tửu đốt hầu, gò má xinh đẹp lập tức ửng hồng mây.
Cậy mạnh đem rượu trả lại cho Trình Đại Lôi : “Đại đương gia, mời.”
Từ Trình đương gia đến Đại đương gia, kém một chữ nhưng nàng đã đưa ra lựa chọn của mình.
......
Một đội binh tinh nhuệ đi ra khỏi Trường An, Mã Siêu cùng Trần Mộng lĩnh năm ngàn người tạo thành đội ngũ kỵ binh.
Binh của Nhung Tộc mười phần đơn giản, ngoại trừ kỵ binh chính là kỵ binh, nhưng đối với đế quốc, dưỡng một đội kỵ binh đã là chuyện cực lỳ hao tổn phí thuế.
Lý Nhạc Thiên tọa trấn Trường An, hắn cũng không phải là một thiên tử vô năng, đã từng đứng dưới áp lực lớn của Chính Nghĩa giáo, giữ vững thành Trường An nhiều ngày. Bây giờ không có người dùng, Lý Nhạc Thiên cũng không để ý đến chuyện tự thân lên trận.
Mã Siêu cùng Trần Mộng ra khỏi thành, cờ hiệu là đi tiếp viện những tòa thành trì khác, nhưng mục đích chân thật của bọn họ là dã chiến cùng với Nhung Tộc.
Nhung Tộc dã chiến vô địch, đế quốc từ trước đến nay không thể thắng Nhung Tộc trên phương diện này. Việc mà Mã Siêu cùng Trần Mộng làm, chính là đi lấy lại lòng tin mà đế quốc đã vứt bỏ.
Nếu như có thể thắng được một hai trận chiến như vậy, nó sẽ rất hữu ích để nâng cao tinh thần của binh lính, thậm chí nếu nó là một trận hòa thì cũng có thể phá vỡ lời nguyền Nhung Tộc bách chiến bách thắng.
Đương nhiên, hai người tuy dũng mãnh nhưng cũng không phải kẻ lỗ mãng. Bọn họ sẽ không dùng binh lực năm ngàn người này để tấn công đại bộ đội của Nhung Tộc. Có thể nhặt được một tiểu bộ đội của Nhung Tộc, sau đó đánh một trận thắng thật đẹp, như vậy cũng coi như kết quả hoàn mỹ cho hành động lần này.
Lý Nhạc Thiên bây giờ đã thu thập đồi phế, quyết ý phải đối mặt với trận chiến này.
Mã Siêu cùng Trần Mộng cũng là thiếu niên anh hùng, người thiếu niên trời sinh ba chữ: Không phục.
Hơn nữa được Lý Nhạc Thiên coi trọng, bọn họ đương nhiên muốn một hồi thắng lợi hoàn mỹ, thể hiện trước mặt quần hùng thiên hạ, xem Nhung Tộc có thực sự là bất khả chiến bại trong thiên hạ hay không.
Năm ngàn người đều được lựa chọn cẩn thận, trong số họ, có rất nhiều tinh hoa của Ngư Long Vệ, mỗi người đều mang theo lương khô trong mười ngày. Không có hậu cần, không có yểm trợ, không có thông tin tình báo, đó là một con dao sắc bén đâm sâu vào bụng kẻ thù.
Trong vòng ba ngày, sau khi lao đi ba trăm dặm, cuối cùng họ cũng chạm trán với đội ngũ Nhung Tộc đầu tiên. Đối phương quân số chỉ có năm trăm người, đơn độc vô lực, là một con mồi ngon.
Hai bên bắt đầu một cuộc đối đầu trên cánh đồng lúa mì sau vụ thu hoạch, kết quả là chỉ để lại mười mấy xác binh sĩ Nhung Tộc, còn những người khác thì rêu rao rời đi. Năm nghìn so với năm trăm, vậy mà không có lấy được chiến thắng tuyệt đối, chỉ lấy được vài bộ thi thể nhưng bọn họ lại bỏ ra cái giá gấp mấy lần.
Lòng tin của Mã Mạnh Khởi đang gặp phải một sự khiêu chiến cực lớn.
Xét về thực lực của hai bên, đội ngũ của bọn họ ưu tiên không phải là đấu mạnh yếu với Nhung Tộc mà quan trọng nhất vẫn là sĩ khí.