Chương 1029: Thế Trảm Tướng

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1029: Thế Trảm Tướng

Chiến trường là chỗ tôi luyện người, Mã Mạnh Khởi đã từng thua qua Trình Đại Lôi một lần, thua là thua ở trên kinh nghiệm. Hôm nay nếu đối đầu với Trình Đại Lôi, ai thua ai thắng, thì cũng khó có thể nói.

Mặc kệ là Nhung Tộc hay là quân đế quốc, đều chấn kinh vẻ dũng mãnh phi thường của gã. Thấy gã như thấy một đời quân thần đang từ từ bay lên. Quân đế quốc phát ra trận trận gào thét, càng ra sức giết địch. Nhung Tộc cũng không phải là không thể thắng, bởi vì thủ lĩnh của bọn họ ưu tú hơn.

Nhung Tộc lại là lòng người bàng hoàng, nhìn biểu hiện dũng mãnh phi thường của Mã Mạnh Khởi, trong lòng bọn họ không khỏi suy nghĩ: Hắn thật sự có thể chiến thắng sao.

Viên đại tướng Nhung Tộc nheo mắt lại, tựa hồ không nghĩ tới đế quốc còn có anh hùng như vậy. Sau đó, lập tức ra lệnh thủ hạ ngừng bắn tên, còn mình thì cầm lấy đại đao, lựa chọn ứng chiến.

Đây là cuộc đọ sức giữa các tướng lĩnh của hai quân đội, trên chiến trường, chuyện như vậy nói chung là cực kỳ khó xảy ra. Nhưng chuyện đã xảy ra vào ngày hôm nay, đem kết quả thắng bại ghim vào thân của hai người, cuộc chiến giữa hai người sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến kết quả của trận chiến này.

Cũng là thế tới hung hăng, cũng là thất phu nan địch, trong chớp mắt liền đụng vào nhau, đại đao cùng thiết thương giao thủ một chiêu. Cân sức ngang tài, riêng phần mình không có chiếm được tiện nghi.

Quay đầu ngựa tái chiến, hai bên không màng sống chết, chỉ tranh một chữ thắng thua.

Mã Mạnh Khởi chung quy là Mã Mạnh Khởi, tại thời điểm hai con ngựa vượt qua nhau, một chiêu ẩn thân bên trong, quay đầu đâm một nhát thương.

Một chiêu hồi mã thương.

Đội ngũ Nhung Tộc kinh hãi, bây giờ lại quên phản ứng.

Mã Mạnh Khởi từ trên lưng ngựa nhảy xuống, dùng đoản đao chém rụng đầu của đại tướng Nhung Tộc, nhảy lên lưng ngựa, giơ cao đầu địch trong tay.

Quân đế quốc phát ra tiếng rống như núi kêu biển gầm, dưới sự dẫn dắt của La Thành cùng Trần Mộng, dũng mãnh lao về phía Mã Mạnh Khởi.

Người người trong xương cốt tuôn ra một cỗ lực lượng, thế như phá trúc, hoảng hốt như thể trước mặt có tòa núi cao cũng sẽ bị bọn hắn phá huỷ.

Mượn thế trảm tướng, quân đế quốc xông ra vòng vây, giết địch hơn năm trăm người, trảm một viên đại tướng của Nhung Tộc. Đồng thời, bọn họ cũng lưu lại hơn một ngàn bộ thi thể. So thương vong so cũng là 1 so với 2, nhưng đối với đế quốc mà nói, đây đã coi là thắng lợi khó được.

Ít nhất, bọn họ đã phá vỡ lời nguyền Nhung Tộc bất khả chiến bại.

Sau khi phá vòng vây, Mã Mạnh Khởi kiểm kê nhân số thương vong, năm ngàn người rỏi khỏi Trường A, bây giờ người sống sót bất quá 1500.

Những người này trên mặt bi thương cũng có, đau đớn cũng có, nhưng đã không còn sợ hãi. Người người trong con ngươi đều đang thiêu đốt một ngọn lửa, tâm ngàn người bây giờ trở thành tâm một người, một đội tinh binh lại thành hình.

Mã Mạnh Khởi khải hoàn trở về Trường An.

......

Ngay tại lúc đó, chiêu hiền quán Trường An lại tới một vị khách không mời.

Đối phương tuổi đã qua ngũ tuần, nhưng vẫn rất phong thần tuấn lãng, xem ra là nhân vật không tầm thường.

Để đối phó với sự xâm lược của Nhung Tộc, Trường An đã thiết lập chiêu hiền quán, bất kể đến từ đâu, chỉ cần có tài năng. Trải qua mấy ngày nay, đã có rất nhiều đệ tử xuất thân hàn môn đến đây báo danh. Nhân số mặc dù không thiếu, có khá nhiều người có năng lực, nhưng nếu nói nhân vật nổi trội thì đến giờ vẫn chưa xuất hiện.

Lão nhân kia xuất hiện tại chiêu hiền quán, khẩu khí cực lớn, mở miệng liền muốn gặp đương kim thiên tử.

Các quan viên phụ trách chiêu hiền quán đã báo chuyện này lên Lý Nhạc Thiên, hàn môn tử đệ ra làm quan, triều đình đế quốc liền thay máu. Cho nên, hắn cũng không dám đắc tội bất kỳ kẻ nào ở đây, khó mà nói, một người nào đó bây giờ không đáng đồng sư nhưng ngày mai liền có thể trở thành người lãnh đạo trực tiếp của mình.

“Xin hỏi lão trượng xưng hô như thế nào, để ta bẩm báo thiên tử. Lần này chiêu hiền, do thiên tử tự mình khảo hạch, kiểu gì cũng sẽ gặp mặt?”

“Vấn Thủy......” Lão nhân dừng một chút: “La Nghệ.”

Từ Châu, Lạc Phượng thành.

Bây giờ cho dù ai nói đến thì Tiêu dao vương Lạc Phượng thành đã trở thành một cổ thế lực không thể khinh thường trong đế quốc. Ngắn ngủi thời gian mấy năm, Lạc Phượng thành từ vô binh, không có lương thực đã thay đổi thành binh nhiều tướng mạnh.

Lý Hành Tai không ngừng chiêu binh mãi mã, hải tặc trên biển, lục lâm phi tặc trong rừng núi, lưu dân không nhà để về, hết thảy ai đến cũng không có cự tuyệt. Những người này gia nhập vào Lạc Phượng thành, được Thích Kế Quang thao luyện, trút đi phỉ khí lúc trước, bắt đầu hình thành nên đội tinh binh.

Trước mắt, tổng binh lực trong tay Lý Hành Tai đã đạt đến 3 vạn.

Bây giờ, toàn bộ đế quốc đều phải lau mặt mà nhìn vị Lục hoàng từ của Minh Đế.

Bất quá, có nhiều khó khăn, vị trí địa lý của Lạc Phượng thành hết sức khó xử, ở giữa Duyện Châu, Từ Châu, Dương Châu. Ba nhà thế lực, chẳng ai chịu để cho Lý Hành Tai phát triển an toàn.

Bây giờ Lý Hành Tai bị đặt vào thế khó xử, nếu hắn mở rộng thế lực, nhất định sẽ bị ba nhà nhằm vào. Nhưng cố thủ địa bàn cũng không phải là cách để chống lại sự tấn công của ba nhà xung quanh.

Phòng trà bên trong vương phủ, Ngọc Tước đốt hương nấu trà, Lý Hành Tai ngồi xếp bằng, yên tĩnh thưởng thức trà thơm.

Lý Hành Tai động tác còn mau hơn so với Trình Đại Lôi, sớm đã đăng đường nhập thất, chiếm hương khuê. Ngọc Tước cũng rất hài lòng với sự sắp xếp chốn về của Trình Đại Lôi. Lý Hành Tai tính tình hiền hoà, không câu nệ tục lý, cũng không vì xuất thân của Ngọc Tước mà xem thường nàng.

So sánh nếu mình đi vào đại nội hoàng cung, cũng chưa chắc tốt hơn bây giờ.