Chương 1043: Trận Chiến Phục Kích (3)
Quá trình bên trong, không biết xảy ra chuyện gì. La Thành bỗng nhiên nổi giận đùng đùng rời khỏi đại trướng, xách thương lên ngựa nổi giận đùng đùng xông vào đại doanh Nhung Tộc.
Hắn đơn thương độc mã tiếp cận bản trận của Nhung Tộc, bỗng nhiên ghìm ngựa dừng lại, miệng quát: “Nhung Tộc tặc nhân nghe đây, có La gia gia của các ngươi ở đây, nhanh chóng đi ra chịu chết.”
Lư Tuấn Nghĩa cũng theo Mã Mạnh Khởi cùng Trần Mộng rời khỏi đại trướng, nhìn xa xa một màn này. Ánh mắt gã vô tình hay cố ý mà nhìn về phía Mã Mạnh Khở, lời nói chưa ra khỏi miệng chính là: Các ngươi cứ như vậy để cho hắn khiêu chiến.
Mã Mạnh Khởi ngồi trên lưng ngựa, nói: “Để cho hắn xuất trận cũng tốt, nếu có thể đánh bại vài tên đại tướng Nhung Tộc, cũng có thể đề thăng sĩ khí phe mình, thuận thế tiêu diệt kẻ địch.”
Trần Mộng kích động, rất rõ ràng là tiếc nuối bị La Thành đoạt trước tiên.
Lư Tuấn Nghĩa trong lòng không còn gì để nói, đương nhiên cũng không có phát biểu ý kiến của mình. Dù sao mình là người không cảm giác tồn tại, gã chỉ quan tâm làm cách nào để cho huynh đệ mình có thể sống sót.
Trong đại doanh của Nhung Tộc có người xuất chiến, La Thành tính tình nôn nóng, không đợi đối phương báo danh liền thúc ngựa vung thương, lao về phía kẻ địch.
Song phương giao thủ ba, năm hiệp, La Thành một thương hất kẻ địch rơi xuống ngựa, đổi lấy một hồi hò hét của quân đế quốc.
Rất nhanh, trong đại doanh Nhung Tộc liền có người thứ hai xuất trận giao đấu cùng La Thành, nhưng bất quá chống đỡ mấy hiệp, liền bị La Thành một thương hất ngã.
Ngay cả Lư Tuấn Nghĩa cũng chấn động trước võ nghệ của La Thành. Hắn tuổi còn nhỏ, nhưng lại có võ nghệ xuất sắc như thế, nếu như qua mấy năm nữa thì phải đến mức như thế nào.
Trần Mộng cảm khái nói: “Đây là năm câu thần phi thương của La Gia sao, quả nhiên ghê gớm, trước đây đã xem thường hắn.
La Thành liên chiến liên thắng, một hơi đánh bại bảy tên đại tướng Nhung Tộc. Sĩ khí của quân đế quốc đại chấn, liên tục hò hét vỗ tay. La Thành càng hăng hái hơn, hắn cầm trường thương trong tay, chọn một đầu tướng của Nhung Tộc, khiêu khích trước hai quân.
Chúng binh sĩ của Nhung Tộc tức giận đến tức sùi bọt mép, huyết đâm con ngươi. Xích Mộc Hỏa ra lệnh một tiếng, đại quân tấn công về phía La Thành.
Mã Mạnh Khởi nhìn thấy động tĩnh của nhung Tộc, phun ra một ngụm trọc khí.
“Toàn quân tiến phát.”
Lư Tuấn Nghĩa vội vàng thúc ngựa, trở về đội hình của chính mình. Là người cầm đầu của quân, Lư Tuấn Nghĩa sợ hãi rụt rè, không chịu mạo hiểm, mà binh sĩ dưới tay gã cũng chầm chậm chiến đấu.
Lúc này, hai bên lại giao chiến, giao tranh rất ác liệt, nhưng đội của Lư Tuấn Nghĩa đã cố thủ ở ngoại vi trận chiến, nhìn qua cũng thực sự bận rộn, nhưng chỉ bất quá là đang chiến đấu với những binh Nhung Tộc đang nhàn tản rơi ra bên ngoài mà thôi.
Tuy nhiên, đội hình chủ trận chính do Mã Mạnh Khởi chỉ huy đã rơi vào thế trận bế tắc. Theo như mắt thường có thể thấy, người tử vong vô số, cung binh, thương binh không ngừng lao vào chiến đấu, trọng giáp quân tạo thành thành lũy không gì phá nổi.
Tử vong, tử vong, không ngừng tử vong.
Chiến đấu một mực kéo dài đến hoàng hôn, mỗi một khắc số lượng thương vong đều đạt đến trình độ đáng sợ.
Tất cả mọi người đều ý thức được một điểm, nếu tiếp tục đánh, trận chiến đấu sẽ không có thứ gọi là người thắng, mọi người cùng nhau đồng quy vô tận, ngọt nát đá tan.
Xích Mộc Hỏa đã giết đỏ cả mắt, đại đao trong tay nặng nề vung xuống, chém đứt đầu binh đế quốc.
“Các huynh đệ, chính là hôm nay, mọi người cùng ta giết địch, cùng ta chết thật thống khoái.”
Đến bây giờ, Nhung Tộc đã có dũng khí ngọc đá cùng vỡ, bọn hắn, chưa bao giờ khiếm khuyết dũng khí. Mục đích, chính là giết chết nhiều kẻ địch hơn, để cho sự hy sinh của mình càng có giá trị.
Nhưng liệu kẻ địch của bọn họ, có được dũng khí ngọc đá cùng vỡ như vậy không.
Các nhanh quân đội phân bộ trong đế quốc đều có những đặc điểm khác nhau. Tính toán cẩn thận thì, binh Lương Châu có sức chiến đấu mạnh nhất, về tố chất lính cũng không cần nói; còn binh Dương Châu có xuất thân đất nhà lành, ai ai cũng tai to mặt lớn, đặc biệt giỏi thủy chiến; Binh Từ Châu am hiểu nhất là thủ thành, bởi vì thường xuyên đụng phải hải tặc, cho nên cũng có thể nói là dũng mãnh.
Còn Cấm Vệ Quân của Kinh Châu… Bởi vì là dưới chân thiên tử, được ưu tiên lương thảo, ưu tiên vũ khí, trang bị hoàn mỹ nhất. Binh sĩ dưới tầng chót phần lớn đều là xuất thân nghèo nàn, nhưng tướng lĩnh trung tầng trong quân đội lại có xuất thân từ danh gia vọng tộc. Bọn hắn đã quen thuộc thời gian sống trong nhung lụa, cho nên nếu kêu bọn hắn phấn đấu quên mình đi chịu chết, đồng đẳng với mọi người thì gần như là người si nói mộng.
Chính ba người bên phía Mã Mạnh Khởi xung phong đi đầu giết địch, mới hơi lôi kéo tinh thần của bọn hắn. Bằng không mà nói, chiến đấu đã đến trạng tháo thảm liệt như vậy, quân đế quốc sớm đã tan tác như chim muông.
Song phương cũng là nỏ mạnh hết đà, đang trên bờ vực của sự sụp đổ. Tiếp tục chiến đấu, cuộc cạnh tranh không còn về sức mạnh, vũ khí và phẩm chất của binh lính, mà chỉ là lòng dũng cảm cá nhân của từng người.
Trong thời đại vũ khí lạnh không có quá nhiều ý đồ xấu có thể làm, đến khi không cần thiên thời địa lợi nhân hòa, thì bọn họ vẫn là lưỡi lê gặp hồng, mặt đối mặt trận giáp lá cà.
Chém giết đối địch, binh khí đối với binh khí, cơ thể chống lại thân thể. Đấu đến phút cuối cùng, liều xem ai hung ác hơn ai, ai giết nhiều địch hơn ai.
Ở phương diện này, quân đế quốc gần như không chiếm bất kỳ ưu thế nào.
Cứ theo tình hình chiến đấu bây giờ, thì việc cả hai bên đều bại trận là điều hiển nhiên, diện tích thương vong của quân đế quốc rất lớn mà Nhung Tộc cũng không cách nào thoát khỏi vận rủi này. Quân đế quốc căn bản không có khả năng toàn diệt đại quân Nhung Tộc, hơn nữa cũng sẽ vì trận chiến này mà bỏ ra cái giá khổng lồ.
Bất quá trên chiến trường, luôn có những biến số bất ngờ. Nước cờ nhàn nhã ở góc lúc đầu, rất dễ quyết định kết quả cuối cùng.
Hôm nay, số mệnh này sẽ do Lư Tuấn Nghĩa đảm nhận.
Ngay từ đầu trận chiến, đội ngũ của Lư Tuấn Nghĩa không hề gia nhập vào đoàn chiến đấu. Gã bảo tồn thực lực, nhất quyết không tham dự vào trận giằng co của hai bên, nhìn qua tuy rất bận rộn nhưng thực chất không hề xuất công xuất lực. Trừ cái đó ra, gã cũng cẩn thận chú ý, phân phối lương thực cho binh sĩ, để bọn hắn có thời gian nghỉ ngơi, khôi phục thể lực trong trận chiến.