Chương 1068: Phải Chết

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 1068: Phải Chết

Lý Hành Tai mặt không đổi sắc, đáp lại: “Đúng là Dương Châu có rất nhiều vũ khí, nhưng binh lính Dương Châu lại yếu nhất đế quốc, ta nghĩ chư vị cũng đã nghe qua. Mười vạn đại quân vây Lạc Phượng thành, giằng co hơn tháng cũng không thể công phá, đủ để chứng minh điểm này. Nếu ta có một đội kỳ binh, tập kích lương thảo của hắn, thì binh của Giang Nam nhất định bại. Lý Tinh có gan vô mưu, sớm muộn gì cũng sẽ bị ta đánh bại. Sau này chỉ huy xuôi nam Bắc thượng, lấy thiên hạ như lấy đồ trong túi. Phong vương bái tướng, không thể thiếu chư vị.”

Mộc Trường Xuân cười lạnh nói: “Nói thì dễ, nhưng ngài lấy cái gì để bắt chúng ta tin ngài.”

“Tốt.” Giọng nói phía sau tấm bình phong đột nhiên đánh gãy lời của Mộc Trường Xuân, thanh âm kia nói một cách chậm rãi: “Tiêu dao vương là khách do ta mời đến, hắn có thể xuất hiện ở chỗ này đủ thấy thành ý của hắn. Giang Nam Binh tuy mạnh nhưng chưa hẳn không thể thắng. Hiện tại Tiêu dao vương đang lúc cần người, mà từ trước đến nay đều là cầu phú quý trong nguy hiểm, chúng ta ở trên biển kiếm sống, còn sợ nguy hiểm sao.”

Lời này của “Đông Hải phu nhân” đã thuyết phục được không ít tâm của mọi người, Lý Hành Tai đương nhiên là có chuyện nhờ vả, nhưng hồi báo chắc chắn phải đầy đủ. Phong vương bái tướng, thành chư hầu một phương, dù sao cũng tốt hơn là cô hồn dã quỷ trêm quần đảo này.

“Phu nhân là muốn khư khư cố chấp, để huynh đệ chúng ta đi chết thay cho ngoại nhân?” Mộc Trường Xuân lạnh lùng nói.

“Lời này của Mộc đảo chủ là có ý gì?” Giọng nói đằng sau tấm bình phong lại tiếp tục: “Đảo bàn cờ có 18 vị đảo chủ, ta cũng không phải là kẻ tính toán chi li. Hôm nom mời mọi người tới, chính là thương nghị chuyện này. Người đâu, đưa rượu lên.”

Có nha hoàn từ bên ngoài đi vào, đặt hai chén rượu lên trước mặt của mỗi vị chủ đảo, một chén vàng, một chén bạc, trong chén đều rót đầy rượu.

“Đông Hải phu nhân” nói tiếp: “Đây là chuyện đại sự, đại sự không thể để một nữ nhân làm chủ. Bây giờ trước mặt các vị đều có hai chén rượu, nếu muốn làm đại sự, liền uống chén vàng, còn không muốn làm thì uống chén bạc, ta tuyệt đối không miễn cưỡng bất kỳ huynh đệ nào.”

Đám người nhìn nhau một hồi, mặc dù trong lòng mỗi người đều có tính toán, nhưng cũng muốn nhìn người khác sẽ lựa chọn như thê nào.

Mộc Trường Xuân hừ lạnh một tiếng, đem rượu trong chén bạc ống cạn. Có mấy người quan hệ gần, cũng theo thứ tự giơ chén bạc lên, uống một hơi cạn sạch.

Trương Hà nhìn hai chén rượu trước mặt, cười ha ha một tiếng, bưng lấy chén vàng uống một hơi cạn sạch.

“Mẹ nó, người chết chim chỉ lên trời, không chết vạn vạn năm, chuyện này lão tử làm.”

Lý Hành Tai quan sát cẩn thận, chỉ có bảy người uống chén vàng, những người khác đều lựa chọn chén bạc.

Mặc dù nói cầu phú quý trong nguy hiểm, nhưng trong tay đã có phú quý thì cần gì phải đi mạo hiểm.

Mộc Trường Xuân vươn người đứng dậy, nói: “Chư vị muốn làm đại sự, ta không ngăn, thế nhưng phải cân nhắc trên đầu nặng sáu cân rưỡi, ngươi có thể ăn được bao nhiêu chén cơm?”

Nói xong, ông ta đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi đại điện.

“Chậm.” Lý Hành Tai đột nhiên nói.

Mộc Trường Xuân quay đầu lại, nói: “Như thế nào, ngươi muốn ngăn ta, ngươi dựa vào cái gì ngăn ta?”

Mộc Trường Xuân hai mắt trợn lên, đáy mắt vừa có phẫn nộ, cũng có khinh thường.

Trên đất liền ngươi là Tiêu dao vương, nhưng ở đây ngươi chỉ là con tôm nhỏ, không đáng để ta đặt vào trong mắt.

Lý Hành Tai bây giờ cũng đứng dậy, chậm rãi mở miệng nói: “Tất nhiên Mộc đảo chủ suy nghĩ an hưởng tuổi già, vậy cũng nên để lại lệnh của đảo chủ, cho thủ hạ huynh đệ một đầu đường ra.”

Mộc Trường Xuân đầu tiên là cả kinh, sau đó cười ha ha, nói: “Búp bê, ngươi miệng đầy khoác lác, không sợ gió lớn tản đầu lưỡi, đây là đảo bàn cờ, không phải Lạc Phượng thành. Ở đây, còn chưa tới phiên ngươi nói chuyện.

“Mộc đảo chủ, lời này của hắn cũng là ý tứ của ta. Ngươi không muốn làm việc, vậy cũng nên nhường vị trí đảo chủ Bạch Ngư Đảo lại. Giao lệnh của đảo chủ, để cho những người khác có thể làm việc.” Thanh âm lạnh lùng sau tấm bình phong nói tiếp.

Mười chín đảo của đảo bàn cờ, trừ đảo thần quy của Đông Hải vương thì các đảo còn lại đều có lệnh đạo chủ. Đại biểu cho quyền uy của đảo chủ, có thể điều động binh mã.

Nụ cười trên mặt Mộc Trường Xuân chậm rãi thu liễm: “Thật là nữ nhân ác độc, nếu như ta không giao ra?”

“Vậy thì đi chết.” Sau tấm bình phong, âm thanh lời ít mà ý nhiều.

Mộc Trường Xuân cười ha ha: “Lão phu ngược lại muốn xem xem, ở đây ai dám giết ta, ai có thể giết ta?”

Mộc Trường Xuân có thể ngông cuồng như thế, đương nhiên là vì hắn có đủ tư cách ngông cuồng. Trong mười tám nhà đảo chủ thì vị trí của Bạch Ngư Đảo là tổ nhất, cho nên cũng dồi dào nhất, binh mã tối cường. Huống chi, con của ông ta là Mộc Bạch Thạch phụ trách bảo vệ đảo thần quy, thủ hạ có năm ba ngàn binh sĩ.

“Ta dám giết ngươi.”

Một người nhảy ra từ phía sau Lý Hành Tai. Hắn xách ngược cương đao, sải bước đi về phía Mộc Trường Xuân.

Mộc Trường Xuân giật mình, đây là xảy ra chuyện gì, sự tình đã không thể tưởng tượng được, bọn hắn lại thực có can đảm giết chết mình.

Ông ta vô thức lui lại, miệng nói: “Người đâu, người đâu…”

Trong lòng hơi căng thẳng, Mộc Trường Xuân bừng tỉnh nhớ tới, lần này tiến vào tòa thành, chính mình không mang một binh một tướng nào cả. Nếu trở lại Bạch Ngư Đảo, chính mình có hơn vạn thủ hạ, đi ra tòa thành, con trai mình cũng nắm năm ba ngàn nhân mã trong tay.

Nhưng ở bên trong đại điện này, chính mình chẳng qua là một người cô đơn.

Tiểu tiện nhân hóa ra đã sớm sắp xếp.

Bất quá Mộc Trường Xuân cũng là người từ một đường chém giết lên địa vị hôm nay. Một thân một mình ông ta cũng không sợ. Tay ông ta cầm chặt bội đao trên lưng, bỗng nhiên chỉ cảm thấy ngực đau nhức từng trận.

“Chén rượu kia......” Mộc Trường Xuân mở to hai mắt: “Có độc!”

Từ Vấn Thiên đã đi đến trước mặt ông ta, đoản đao đâm thẳng vào tim. Đám người đều giật mình, sợ vỡ mật.

Mọi người đều đã quen với chết chóc, cũng có thể phân biết được người trong nghề cùng người mới vào nghề. Từ Vấn Thiên ắt hẳn là một tên sát nhân lão luyện, dao đâm vào tim, góc độ chuẩn xác, một giọt máu cũng không tràn ra, quả nhiên là thủ đoạn sạch sẽ, lưu loát.