Chương 1081: Không Thể Không Phả

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1081: Không Thể Không Phả

Thiên hạ đại loạn, tâm người cũng không yên.

Hôm nay đế quốc đã loạn thành một bầy, nhưng Trình Đại Lôi vẫn đủ lực lượng để đối mặt với loạn thế, mỗi ngày còn có tâm tình thảnh thơi tự tại uống chút trà nghe một chút nhạc, đó là bởi vì hắn triệt để nắm giữa Lương Châu ở trong tay.

Chỉ khi nào nội bộ của Lương Châu xảy ra chuyện thì Trình Đại Lôi mới không còn tâm tình uống trà nghe hát.

Cho nên vô luận như thế nào, Trình Đại Lôi muốn xử lý xong chuyện nội bộ của Lương Châu.

Nếu như ba người Tiền Thông Ngọc, Bạch Không Tập, Tôn Biệt Sơn toàn tâm toàn ý còn tốt, nhưng chỉ cần bọn hắn dám có hai lòng thì Trình Đại Lôi sẽ dọn dẹp sạch.

Hôm nay, hắn diễn một trò hay trước mặt Tôn Biệt Sơn, sau đó, Trình Đại Lôi lập tức bắt đầu bố trí. Cầm Xuyên, Sóc Phương, Lương Châu đồng thời điều động. Phái ra 3 thám tử điều tra tình báo, phàm là đối phương có gió thổi cỏ lay, Trình Đại Lôi sẽ dùng thủ đoạn lôi đình để tấn công.

Làm như vậy cũng coi như diễn tập quân sư trong nội bộ Lương Châu.

Sau khi bố trí thỏa đáng, Trình Đại Lôi liền bắt đầu ngày trông đêm ngóng, nhưng điều khiến người ta cảm thấy kỳ lạ là, ba người kia vậy mà rất bình tĩnh.

Trình Đại Lôi khó tránh khỏi có chút kỳ quái, chẳng lẽ nói mình lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, ba người bọn họ cực kỳ an phận, tuyệt không hai lòng với mình.

Hay là do mình diễn kịch thái quá khiến cho ba người sinh ra nghi ngờ trong lòng.

Trình Đại Lôi cũng không dám buông lỏng cảnh giác, ngày ngày trông mong chờ đợi, tâm tình cứ như vậy lơ lửng. Dường như hắn biết trên đầu mình có một thanh đao, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống.

......

Đêm hôm nay, trong thành Vũ Uy, Bạch Không Tập đang ở thư phòng làm việc.

Tôn Biệt Sơn cùng Tiền Thông Ngọc cải trang giả dạng đến đây, tới ban đêm mới vào thành, tiến thẳng đến phủ thành chủ, hai người mới thở phào nhẹ nhõm.

Không có biện pháp, ai cũng biết thủ hạ Hỉ Tự Đội của Trình Đại Lôi có bản lĩnh như thế nào, nói không chừng trong thành này đã sớm có tai mắt của bọn hắn, một khi tin tức bị rò rỉ ra ngoài, thì chính là sắp chết đến nơi.

Tôn Biệt Sơn nói : “Ta đã qua Lương Châu thành một lần, bây giờ Trình Đại Lôi trầm mê tửu sắc, Lương Châu phòng ngự lỏng lẻo, nếu như muốn động thủ, bây giờ là cơ hội tốt nhất. Bây giờ hoặc không bao giờ.”

Bạch Không Tập nhíu mày trầm tư, nói: “Chúng ta vẫn không thể xem thường Trình Đại Lôi, hắn tay không tấc sắt đánh ra một phần lãnh thổ, thực lực sao có thể khinh thường.”

“Tuy thực lực của Trình Đại Lôi mạnh, nhưng chúng ta cũng không thể tự coi nhẹ mình. Mọi người đều biết, sở dĩ Trình Đại Lôi có thể giày vò ra một phen cơ nghiệp, là vì thủ hạ dưới trướng của hắn, ai ai cũng khó lường. Thế nhưng, các tướng lĩnh chủ yếu đã rời Lương Châu, bây giờ Trình Đại Lôi chỉ là một người cô đơn.”

Hai người tranh chấp, nhất thời không cách nào thống nhất ý kiến. Bạch Không Tập thấy Tiền Thông Ngọc nãy giờ một mực im lặng mới chủ động mở miệng nói: “Tiền thành chủ, mọi chuyện không thể kéo dài, ngài cũng không thể im lặng mãi, cho nên mau cho chúng ta một chủ ý?”

Tiền Thông Ngọc thoáng mở đôi mắt đang híp lại, đáp: “Theo hai vị, Trình Đại Lôi có thể tin chúng ta sao?”

Hai người khẽ giật mình, đồng thời lắc đầu.

Đối xử chân thành với mọi người thì người mới có thể đối đãi thành thật với mình. Vấn đề là 3 người căn bản không tin được Trình Đại Lôi , cho nên Trình Đại Lôi cũng sẽ không tín nhiệm bọn hắn.

Tiền Thông Ngọc cười khổ một tiếng: “Chờ thế lực của Trình Đại Lôi càng lúc càng lớn, chúng ta liền thành tiểu nhân vật không quan trọng gì, đến lúc đó hắn muốn cướp quyền chúng ta, cướp đi thành trì chúng ta, chúng ta cho hay không cho?”

“Không cho?” Tôn Biệt Sơn cắn răng: “Có biện pháp không cho sao.”

Tiền Thông Ngọc gật gật đầu: “Vừa rồi nghe hai vị nói chuyện, ta cảm thấy bất đồng không phải ở chỗ muốn động thủ hay không mà là e sợ đánh không lại Trình Đại Lôi. Thế nhưng, Tôn Thành Chủ nói không sai, bây giờ là cơ hội tốt nhất, cũng là cơ hội duy nhất, nếu như chúng ta không động thủ, đợi một thời gian, Trình Đại Lôi nhất định sẽ ra tay với chúng ta.”

“Không phải chúng ta muốn phản, thật sự là thời thế bức bách, không thể không phản a.” Bạch Không Tập nói.

Liên quan tới điểm này, 3 người kỳ thực cũng không bất đồng. Bằng không cũng sẽ không lén lén lút lút, hơn nửa đêm gặp nhau tại Vũ Uy thành.

Vấn đề là nên đánh như thế nào?

Mặc dù không có các tướng lĩnh quan trọng nhưng trong tay Trình Đại Lôi vẫn còn mười vạn đại quân. Bất quá, mười vạn người này cũng không phải ở một tòa thành trì. Cầm Xuyên, Sóc Phương, Lương Châu, binh lính đều được phân tán tới mỗi thành trì, đương nhiên, Lương Châu thành là nơi có binh lực mạnh nhất.

Ba người muốn động thủ, tất nhiên là lấy thế sét đánh không kịp bưng tai công kích Lương Châu thành.

Tôn Biệt Sơn tự mình đi tới Lương Châu thành, cũng là xem phòng ngự của Lương Châu thành, xem mình cơ hội tấn công hay không.

“Theo ý kiến của Tôn Thành Chủ, Lương Châu phòng ngự lỏng lẻo, căn bản không có thành tựu.” Tiền Thông Ngọc nói.

Tôn Biệt Sơn gật gật đầu: “Điểm này ta có thể bảo đảm, trăm nghe không bằng mắt thấy, đây là ta tận mắt nhìn.”

Tiền Thông Ngọc dừng một chút: “Hai vị có còn nhớ, Tống Bá Khang làm sao mất Lương Châu không?”

Hai người nhãn tình sáng lên, gần như đồng thời nói: “Ý của ngài là…Dạ tập?”

“Đây sợ là biện pháp duy nhất.”

Âm thanh của ba người đè thấp xuống, thương nghị hành động cụ thể, ba nhà nên phối hợp binh lực như thế nào.

Bao quát, sau khi phá thành thì sẽ làm cách gì để xử trí Trình Đại Lôi.

Ngày hôm sau, có một số lượng lớn người bỗng nhiên tràn vào Lương Châu thành, phòng ngự của Lương Châu thành cẫn lỏng lẽo như vậy. Quân coi giữ thành hết uống rượu thì đánh bạc, không có xem xét kỹ lưỡng thân phận của những người ra vào thành.

Năm tòa thành ở Lương Châu, bởi vì không có chiến hỏa nên thời gian gần gây xem như thái bình. Thường xuyên có tiểu thương đem hàng hóa từ nơi khác đến buôn bán, thương nghiệp cũng coi như phồn hoa.

Sau khi nhóm người này vào thành, liền giống như nước mưa rơi vào biển, biến mất vô tung vô ảnh.

“Đại đương gia đại hỉ, đại hỉ.” Ngô Dụng vội vã chạy tới, nói: “Cắn câu.”

Trình Đại Lôi đang ngồi ở trong thư phòng lật sách, nghe nói như thế thì nhãn tình sáng lên.