Chương 1090: Không Đánh Trường An??

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1090: Không Đánh Trường An??

Ba người đến từ Lương Châu, binh lực ít nhất, thân phận thấp nhất, vị trí tự nhiên hẻo lánh nhất. Đối với chuyệnnày, 3 người cũng không có ý kiến gì, tự mình ngồi xuống bàn.

Mặc dù chư hầu bởi vì cùng một chuyện mà tụ tập một chỗ, nhưng quan hệ cũng không ngừng đối đầu. Tỉ như Lý Hành Tai cùng Lý Tinh trước đây không lâu vừa đánh qua một trận, bây giờ lại có thể tâm bình khí hòa ở cùng một phòng, nhắc tới vô cùng quỷ dị.

Mà đám người Lương Châu có cừu oán cùng Duyện Châu, chất tử của Duyện Châu Vương Lôi Thiên Âm chính là chết ở trong tay Trình Đại Lôi.

Bây giờ Nhung Tộc là kẻ thù chung cho nên cừu oán chỉ có thể tạm thời gác lại. Nhưng tạm thời gác lại, không có nghĩa là chưa từng xảy ra.

Lôi Thiên Âm liếc qua 3 người trong góc, hừ lạnh một tiếng: “Họ Trình muốn làm cái gì, đại sự như vậy lại chỉ phái ra ba tên tôm tép, tới còn không bằng không tới.”

Quan Ngư hít sâu một hơi, Lưu Bi vừa nhìn liền biết tình hình không ổn. Vị nhị đệ này của mình, tâm cao khí ngạo, đối với mình thì rất kính phục, hoặc nhiều hoặc ít cũng cho Trình Đại Lôi mấy phần mặt mũi. Còn về phần những người khác thì không thèm để vào mắt.

Bất quá, đối phương công nhiên chửi bới Trình Đại Lôi, Quan Ngư cũng không thể không tiếp.

“Có câu nói là binh ít thì đa phần tinh nhuệ, Duyện Châu ngược lại có chút nhân mã. Nhưng lần này Nhung Tộc ồ ạt xâm lược, Duyện Châu đã làm được chuyện gì, ta rất muốn thỉnh giáo Vương gia?”

“Lớn mật.” Duyện Châu vương vỗ bàn đứng dậy: “Đây là địa phương nào, chư hầu ở chỗ này đều được thiên tử phong vương, loại người như ngươi có tư cách gì nói chuyện.”

Quan Ngư lạnh nhạt thoáng nhìn, trợn tròn đôi mắt: “Đế quốc còn chưa rõ tương lại, thiên tử cũng không biết có thể sống qua ngày mai hay không, nơi nào còn để ý đến chư hầu vương?”

“Ngươi......” Duyện Châu vương lên cơn giận dữ, hận không thể ngàn đao băm thay đối phương. Nhưng mà cái gọi là liên quân kháng nhung, cũng không thể chưa khai chiến với Nhung Tộc thì nội bộ đã tranh đấu với nhau.

Một phần là khi dễ Quan Ngư thế yếu, chính mình nói hai câu châm chọc thì hắn cũng phải tiếp lấy, Duyện Châu vương không có ý thật sự muốn diệt Quan Ngư. Ai ngờ Quan Ngư một điểm không cúi đầu, đối chọi gay gắt với ông ta.

“Được rồi, được rồi.” Lý Hành Tai giảng hòa: “Hôm nay tụ hội, thương nghị đối kháng Nhung Tộc, chúng ta cũng không thể ồn ào tranh cãi, nói ít mấy câu, nói ít mấy câu.”

Duyện Châu vương hậm hực ngồi xuống, khẩu khí này nuốt không trôi, trong lòng suy nghĩ làm thế nào để dạy cho Quan Ngư một bài học.

Dự Châu vương ho nhẹ một tiếng, nói: “Rắn không thể không có đầu, mọi người tụ ở nơi đây, nhất định phải chọn ra vị một nguyên soái quân đoàn, ý chư vị như thế nào?”

Đám người trầm mặc xuống, mâu thuẫn vừa rồi của Duyện Châu vương cùng Quan Ngư chỉ là chuyện nhỏ, không tính đại sự.

Lý Tinh hắng giọng một cái nói: “Lần này bản vương tự đề cử mình một lần, ta nguyện làm chủ soái của liên quân lần này, hợp lực đánh đuổi Nhung Tộc.”

Lý Tinh tự xưng đế tại Giang Nam, thực tế đã coi như phản tặc, được xem là cùng loại với Trình Đại Lôi. Nhưng hôm nay, gã không thể xưng trẫm, bằng không các chư khác khác sẽ không nghe.

Tranh cãi nhiều ngày như thế, vị trí chủ soái đã xác định là một trong hai người Lý Hành Tai cùng Lý Tinh. Dù sao hai người đều xem như Hoàng tộc, danh chính ngôn thuận.

Sau khi Lý Tinh nói xong, ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía Lý Hành Tai. Nhìn thế nào cũng thấy Lý Hành Tai thích hợp hơn, thứ nhất hắn không phải phản tặc, thứ hai thế lực chưa đủ mạnh, mọi người không lo sợ bị hắn nuốt.

Ba người Lưu Quan Trương cũng nhìn về phía Lý Hành Tai, đêm qua đã bàn luận tốt, nếu như Lý Hành Tai ra mặt, 3 người đều sẽ ủng hộ hắn.

Ai ngờ Lý Hành Tai một lời không nói, tựa hồ đột nhiên khinh thường vị trí chủ soái này.

Không có người tranh cướp với Lý Tinh, thì việc gã trở thành người đứng đầu liên minh đã trở thành chuyện đương nhiên. Lý Tinh đè nén sự phấn khích trong lòng, mỉm cười nói: "Quốc nạn đến, tất cả chúng ta hãy cùng nhau đồng tâm hiệp lực, nâng đỡ giang sơn. Thay mặt cho Lý tộc, ta xin cảm tạ mọi người.”

Lý Hành Tai đáy lòng khinh thường: Ngươi có tư cách gì đại biểu cho hoàng tộc Lý thị, ngươi cái tên khốn kiếp.

Sau khi xác định chủ soái, đám người cũng nên bàn luận về bước đi tiếp theo. Lại là một phen tranh cãi, nhưng cũng không thể ầm ĩ ra kết quả.

Bây giờ, hoặc là tiến vào thành Trường An, cùng Lý Nhạc Thiên thủ thành. Hoặc là ở ngoại vi khai chiến với Nhung Tộc, thu nhỏ phạm vi hoạt động của bọn hắn. Nhưng mà, Lý Nhạc Thiên sẽ không đồng ý cho bọn họ tiến vào thành Trường An, ở bên ngoài khai chiến với Nhung Tộc, đây chính là mở một trận chiến chính diện.

Sau khi tan họp, đám người rời khỏi đại trướng. Lưu Quan Trương đuổi kịp Lý Hành Tai đang khập khiễng rời đi. Trương Phì không chịu nổi tính tình, đi thẳng vào vấn đề hỏi: “Tiểu Vương Gia, sao ngài lại chắp tay nhường vị trí chủ soái cho người khác?”

Vừa rồi nếu là Lý Hành Tai muốn tranh, cũng không phải không có cơ hội. Đã thấy Lý Hành Tai cười cười nói: “Thời cơ như thế, nhiệm vụ chủ yếu là kháng nhung, sự tình khác kỳ thực không quan trọng. Hy vọng các vị xuất một phần lực, Lý Hành Tai nhất định nhớ ơn.”

Trương Phì không hiểu ra sao, Lý Hành Tai đã cáo từ rời đi. Hắn tính toán đuổi theo hỏi nhưng lại bị Lưu Bi cản lại.

“Thôi, thôi, ta nghĩ ta đã đoán ra ý nghĩ của hắn.” Lưu Bi nói.

Trương Phì nghi ngờ nhìn đại ca nhà mình.

“Có thể thống lĩnh các lộ chư hầu, là phúc cũng là họa, nếu là thắng còn dễ nói, nhưng nếu như bại......” Lưu Bi lắc đầu: “Thiên hạ bêu danh chỉ có một người gánh chịu.”

“Theo kiến thức của đại ca, một trận này đánh thắng được sao?”

Lưu Bi lắc đầu: “Các lộ chư hầu đều mang tâm tư, người người nói đến Nhung thì biến sắc, trạng thái như thế, sao có thể đánh thắnh.”

3 người trở lại đại doanh nhà mình, mọi người tụ ở một chỗ, Quan Ngư nói chuyện Lý Tinh trở thành chủ soái của liên quân. Lại không ngừng có người trở về, mang theo tin tức mới tìm hiểu được.”

Buổi sáng, một nhóm người đã tản ra ngoài, cho nên người ở lại bản doanh cũng không nhiều lắm.

Một mặt tìm hiểu tình báo của các lộ chư hầu, một mặt phái người đi điều tra động tĩnh Nhung Tộc.

Đến ban đêm, Sử Văn Cung cùng Đan Hùng Tín vội vã chạy về.

“Khai báo tướng quân, Nhung Tộc điều động đại quân, đang phi mã tới nơi đây, nhìn tình huống...... Là muốn tấn công chúng ta.”

Hai người được phái đi điều tra động tĩnh của Nhung Tộc, không có đại sự sẽ không chạy về cùng lúc.

Trong lòng Quan Ngư cả kinh: Chẳng lẽ Nhung Tộc không đánh Trường An, mà muốn đánh liên quân chư hầu này.