Chương 1102: Không Được Lui

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 1102: Không Được Lui

Lý Nhạc Thiên vỗ vỗ bờ vai của gã, hắn đã đăng cơ được một thời gian nhưng nói đến quân thần một lòng thì cũng chỉ một mình Mã Mạnh Khởi.

Đế Vương phần lớn là người cô đơn, nhưng bởi vì có một Mã Mạnh Khởi, hắn liền coi như không quá cô độc. Như thế, cũng coi là chuyện may mắn.

“Tốt, tốt, đây chẳng qua là sắp xếp tệ nhất. Còn tình huống bây giờ thì chưa phải lúc bết bát nhất.” Lý Nhạc Thiên nói: “Liên quân bây giờ như thế nào?”

“Nhung Tộc bao vây tứ phía, giằng co đã bảy, tám ngày.” Mã Siêu nói: “Đại khái cũng kiên trì không được mấy ngày.”

Mặc dù bị nhốt ở Trường An, nhưng Lý Nhạc Thiên cũng sẽ không lơ là với tình huống ở bên ngoài. Nhung Tộc tạm hoãn tiến đánh Trường An, chính là đưa ra khí lực công kích đại doanh liên quân.

Đại doanh liên quân một khi bị công phá, thành Trường An liền rơi vào tình cảnh tứ cố vô thân.

“10 vạn liên quân, nói ra cũng dọa người. Nhưng lại không sức đnash một trận với Nhung Tộc, đế quốc rơi xuống loại cục diện này, chúng ta cũng là tội nhân.” Lý Nhạc Thiên thở dài một tiếng: “Lương Châu có động tĩnh gì?”

“Trước mắt không có điều tra được tin tức liên quan tới Lương Châu, có thể không có động tĩnh gì.”

“Trình Đại Lôi thật sự rất kiên nhẫn. Khoanh tay đứng nhìn, ngư ông đắc lợi, ai có thể nghĩ tới hắn lại có tâm cơ sâu như vậy. Trẫm quả nhiên là xem thường Trình Đại Lôi .” Lý Nhạc Thiên dao động lắc đầu: “Theo ý ngươi, chúng ta nếu như ra khỏi thành, phối hợp với liên quân, tiến đánh hậu phương của Nhung Tộc thì kết quả sẽ như thế nào?”

Mã Mạnh Khởi chần chờ một chút, nói: “Mạo hiểm xuất binh, cùng liên quân tấn công Nhung Tộc, khiến cho kẻ địch lâm vào hoàn cảnh cùng liên quân, đây thật sự là diệu kế. Nhưng bây giờ trọng binh Nhung Tộc ở dưới thành, sợ là quân ta cũng sẽ rất khó ra khỏi thành.”

“Chuyện này chớ lo, Nhung Tộc muốn công phá đại doanh liên quân, thì bằng binh lực mà bọn hắn điều động trước mắt sợ cũng làm không được. Do đó, nhất thiết phải điều binh từ dưới chân Trường An, binh lực một khi phân tán, vòng vây tất nhiên xuất hiện khe hở, khi đó chính là thời cơ tốt nhất để quân ta ra khỏi thành.”

“Thì ra bệ hạ sớm đã tính tới .” Mã Mạnh Khởi nói.

“Lương thảo ở Trường Am còn có thể kiên trì mấy ngày?” Lý Nhạc Thiên hỏi.

“Nhiều nhất ba tháng.” Mã Siêu hít một tiếng, nếu muốn kiên trì thêm ba tháng nữa thì Trường An sợ phải mổ thịt người làm lương thảo.

“Đầy đủ.” Lý Nhạc Thiên gật gật đầu, nói: “Chờ lúc Nhung Tộc điều động binh mã. Ta dự định để ngươi dẫn một nhánh binh mã, ngươi muốn người nào đi theo hỗ trợ?”

“Bệ hạ yên tâm, vi thần một người phá địch là đủ, nhất định không cô phụ sự ủy thác của bệ hạ.”

Lý Nhạc Thiên quay đầu nhìn về phía nam, trong màn đêm có đống lửa gần đại doanh Nhung Tộc. Lại nhìn tiếp về nơi xa, hình như cũng có một hai điểm sáng giống như ánh lửa, là hướng Nhung Tộc đang giằng co với liên minh.

Mà bên trong núi rừng, nơi Lý Nhạc Thiên không thể thấy được, có một đội người cũng vừa hạ trại. Cảnh giới bốn phía, đám người tụ tập cùng một chỗ, lén lén lút lút dường như đang lập mưu gì.

Trong một thời gian, mảnh đất này có quá nhiều người tụ tập. Có chư hầu các nơi, thiết kỵ Nhung Tộc, phỉ tặc đến từ Tây Bắc xa xôi….có thể nói tinh nhuệ trong thiên hạ đều tụ tập ở chỗ này.

Lại giằng co mấy ngày sau, đại quân Nhung Tộc lại tiếp tục tấn công đại doanh liên quân. Thực tế những ngày qua, Nhung Tộc không ngừng tấn công về phía đại doanh. Hành động này giống như dao cùn giết người, sát thương từng mảng lớn binh sĩ, từng chút từng chút phá huỷ sĩ khí của liên quân.

Sau khoảng thời gian này, 10 vạn liên quân đã trở thành một đám binh lính kiệt quệ. Không có lương thảo, lòng người bàng hoàng, trong đại doanh tràn ngập một cỗ không khí ai oán.

Ba đạo quân đánh trống vang trời, bốn lộ đại quân Nhung Tộc đã tiến về phía trước. Trong những ngày qua, một số lượng lớn Nhung binh đã được điều động đến đây. Hiện tại, số lượng quân Nhung Tộc đã đạt đến con số 8 vạn.

Khi binh lực đạt đến con số này, liên quân chiếm bất lợi tuyệt đối. Cũng không cần đùa nghịch mưu kế gì, chỉ cần đánh một trận thật lớn.

10 vạn người đã bị Nhung Tộc phá hủy trận hình ngay từ trận đầu tiên. Các lộ chư hầu đều lựa chọn từng người tự chiến, lúc này cũng tuyệt không yên tâm đem phía sau lưng giao cho người khác.

Lý Hành Tai ở giữa loạn quân, gương mắt nhìn bốn phía, bốn phương tám hướng đều là cờ của Nhung Tộc. Binh sĩ liên quân bị sát thương nghiêm trọng, ngay lúc này thật sự không thể phân biệt được đây là binh của chư hầu nào.

Nhung binh nhìn thấy quần áo hoa lệ của Lý Hành Tai thì liền biết hắn là nhân vật lớn, cho nên muốn dùng đầu của hắn để đổi lấy công lao. Lập tức, có bốn tên Nhung Tộc cưỡi ngựa chạy tới chỗ Lý Hành Tai, khoảng cách càng ngày càng gần, gần tới mức có thể thấy rõ biểu tình dữ tợn trên mặt của bọn hắn.

“Đến hay lắm.”

Lý Hành Tai khẽ quát một tiếng, xông lên phía trước, Kim Thương Điểm Bá Vương đâm thẳng về phía trước, đánh rơi một tên Nhung Tộc xuống ngựa.

Theo sát phía sau hắn chính là Từ Vấn Thiên, giờ khác khắc này, Từ Vấn Thiên tuyệt đối không thể để Lý Hành Tai xảy ra chuyện. Hắn ta dùng một thanh đại phủ để chống lại ba tên Nhung Tộc, chỉ trong chớp mắt liền có thể quật chết ba người. Đến phiên người cuối cùng, đại phủ quay đầu đánh xuống, chặt đầu kẻ địch thành hai nửa.

Bỗng nhiên, Lý Hành Tai cho là mình đã nhìn thấy Trình Đại Lôi xuất hiện ở đây. Nếu tên cường đạo kia có ở đây thì cục diện có lẽ không đến mức rơi vào tình trạng này. Đối phương khiến cho nhiều người căm hận nhưng đồng thời hắn cũng khiến cho lòng người sợ hãi.

“Đại vương, nhanh chóng rút lui, thuộc hạ yểm hộ ngài phá vây.” Từ Vấn Thiên hét lớn.

“Không thể lui, không thể lui......” Lý Hành Tai lúc này đã giết đỏ cả mắt.

“Đại vương, không lui liền không kịp.” Từ Vấn Thiên kêu khàn cả giọng.

“Không còn kịp rồi, không còn kịp rồi......” Lý Hành Tai nói, chợt nhìn thấy một mặt Hỏa Diễm Kỳ.

Bên trên khắc chữ Hỏa (火).

“Chưa hẳn không kịp.” Lý Hành Tai cắn môi, chỉ vào Hỏa Diễm Kỳ rồi nói: “Chỉ cần đánh giết Nhung Tộc vương, quân ta còn có khả năng chuyển bại thành thắng.”

“Đại vương......” Cuống họng của Từ Vấn Thiên đã muốn vỡ ra. Đến lúc này, Lý Hành Tai vẫn không chịu từ bỏ, muốn vật lộn với cái chết.

“Từ Vấn Thiên, cùng ta mở đường, chém giết Nhung Tộc vương.” Lý Hành Tai quát lạnh một tiếng, chặn lời nói của Từ Vấn Thiên, hăng hái, đơn giản là giống như dân liều mạng.