Chương 1104: Không Cam Tâm Trở Về
Lý Hành Tai đứng trên tảng đá, cao hơn Thích Kế Quang cùng Từ Vấn Thiên rất nhiều. Bây giờ, một vòng mặt trời đỏ vừa vặn từ phương đông vọt lên, tia sáng thứ nhất rơi vào trên thân Lý Hành Tai. Thích Kế Quang cùng Từ Vấn Thiên bừng tỉnh thất thần, giống như nhìn thấy một đầu Kim Long Ngũ Trảo đang bay lên không trung.
Trận đại bại này, ngay cả Thích Kế Quang cũng có chút nản lòng thoái chí. Nhưng Lý Hành Tai lại không hề uể oải, không sụp đổ mà vẫn duy trì tinh thần và khát vọng. Tự hỏi phải làm cách gì để lấy được lợi ích lớn nhất từ trận thất bại này.
Ngay từ đầu, Từ Vấn Thiên còn lo lắng Lý Hành Tai có thể ngã xuống hay không. Không thể không nói, loại lo lắng này là dư thừa.
Lý Hành Tai đương nhiên sẽ không ngã xuống, bởi vì hắn trải qua quá nhiều, số lần ngã xuống cũng quá nhiều. Do đó, cho dù bị đánh bại bao nhiều lần thì hắn cũng có thể đứng lên một lần nữa.
Một ngày nào đó, hắn sẽ hiên ngang đứng ở một chỗ, không có người có thể đánh bại hắn.
Thích Kế Quang quỳ gối xuống, hai tay ôm quyền nói: “Thuộc hạ tuân mệnh.”
Quay đầu lại, liếc nhìn về phương hướng tây bắc. Đụng phải dạng đối thủ như thế này, có lẽ vị Nhung Tộc vương kia cũng cảm thấy đau đầu.
......
Sau khi đánh tan liên quân, kỵ binh Nhung tộc tấn công khắp nơi, một mặt cướp tài nguyên, một mặt đánh chó mù đường, truy sát những tên tàn binh bại tướng đang lẫn trốn kia.
Sau mấy ngày, kỵ binh Nhung Tộc từ bỏ truy sát, bắt đầu tập trung về một hướng.
Mục đích của bọn họ là —— Trường An.
Trong lộ trình đến Trường An, gặp phải kẻ địch thứ nhất, chính là Mã Mạnh Khởi suất lĩnh 1 vạn quân đế quốc.
Hai bên bày ra trận chiến giữa vùng hoang dã, Mã Mạnh Khởi lấy 1 vạn quân đế quốc đối cứng với 3 vạn kỵ binh Nhung Tộc.
Đây là một hồi huyết chiến, cũng là một hồi thất bại đã định trước.
Nhưng vì tranh thủ thời gian để thành Trường An phòng thủ, dưới sự dẫn dắt của Mã Mãnh Khởi, chi đội ngũ này đã thể hiện ra dũng khí trước nay chưa từng có. Đối mặt với Nhung Tộc, bọn họ không hề do dự mà tấn công về phía trước.
Kết quả đã định trước, quá trình lại vô cùng thảm thiết. Cuối cùng một vạn nhân mã chỉ còn lại bảy, tám trăm người. Mã Mạnh Khởi hôn mê trên chiến trường, cuối cùng được bọn thủ hạ liều mạng lôi ra từ đống người chết. Số nhân mã còn sót lại ngơ ngơ ngác ngác mang theo Mã Mãnh Khởi, xông khỏi vòng vây.
Một hơi không biết chạy được bao xa, nhìn thấy Nhung Tộc không có đuổi tới, đám người mới nhẹ nhàng thở ra. Tiếp đó cảm giác mệt mỏi mãnh liệt kéo đến, khiến cho mười mấy người liên tiếp ngất xỉu, ngã xuống ngựa.
Mã Mạnh Khởi quay đầu nhìn lại, thủ hạ binh lính đều đang nhìn mình, trên người ai cũng bê bết máu. Có rất nhiều người trong số họ, Mã Mạnh Khởi thậm chí không biết tên. Nhiều người khác đã chết trên chiến trường, Mã Mạnh Khởi cũng không biết tên của họ.
“Tướng quân, chúng ta đi tiếp 100 dặm về phía tây, sau đó chuyển hướng sang phía bắc, vừa có thể được đại quân Nhung tộc, lại vừa có thể tới gần Trường An. Chỉ là, bây giờ Trường An nhất định đã bị Nhung Tộc vây quanh, chúng ta muốn vào thành cũng không dễ.” Thủ hạ bẩm báo.
“Chúng ta......” Mã Mạnh Khởi mở miệng, mới phát hiện cuống họng chẳng đã khô rát từ lúc nào: “Không trở về Trường An .”
Bọn thủ hạ hai mặt nhìn nhau, hoàn toàn không hiểu Mã Mạnh Khởi tại sao lạinói như thế. Bây giờ đi Trường An tương đương chịu chết, nhưng dám nói không trở về Trường An, thì bằng với tội phản quốc.
Mã Mạnh Khởi không phải muốn phản bội Lý Nhạc Thiên, lúc chiến đấu với Nhung Tộc, gã cũng đã một lòng muốn chết.
Nếu không phải có tâm liều mạng thì gã cũng không dám xông pha ngăn cản gót sắt của Nhung Tộc.
Thế nhưng, gã không thể chết trên chiến trường, gã nhất định phải sống.
Chạy trốn cả một đoạn đường, đầu của gã dần dần thanh tỉnh, đồng thời cũng nhớ tới lời dặn dò mà Lý Nhạc Thiên đã nói trước khi gã rời khỏi Trường An.
Sau khi nghĩ về những lời này, gã dần nhận ra một điều. Sợ rằng lúc đó Lý Nhạc Thiên đã dự đoán được kết quả này. Hơn nữa thành Trường An cũng không thể tiếp tục kiên trì trước sự tấn công của Nhung Tộc.
Hắn muốn chết cùng thành Trường An, giữ lại thể diện của Lý Gia. Hắn Muốn Mã Mạnh Khởi sống sót, dùng bản lãnh của gã để làm tiếp chuyện của đế quốc.
Khẳng khái chịu chết, cần dũng khí. Gánh vác sỉ nhục sống sót, cần càng nhiều dũng khí.
Mã Mạnh Khởi từ trên lưng ngựa nhảy xuống, đối mặt với phương hường thành Trường An, trịnh trọng dập đầu lạy ba cái.
Ngẩng đầu, hai mắt bao hàm nhiệt lệ, nhưng khuôn mặt lại cứng rắn như sắt.
“Chúng ta không trở về Trường An .” Mã Mạnh Khởi lớn tiếng nói: “Trường An đã không giữ được, chúng ta lại chọn một nơi, nghỉ ngơi dưỡng sức, chuẩn bị cho tương lại.”
Tàn binh bại tướng sau lưng đều học theo Mã Mạnh Khởi, bọn họ nhảy xuống lưng ngựa, dập đầu tạ tội với thành Trường An.
….
“Nhị ca, nhị ca.”
Trong sơn cốc, Trương Phì vội vã trở về báo tin.
Quan Ngư đứng dậy, hỏi: “Bên ngoài tình hình như thế nào?”
Trương Phì hít một tiếng: “Liên quân đã bị Nhung Tộc đánh tan, bây giờ Nhung Tộc tập kết nhân mã, đang chuẩn bị tiến đánh Trường An.”
“Này, sớm biết như vậy.” Quan Ngư thở dài: “Các lộ chư hầu đều giấu tư tâm trong lòng, không thể đồng tâm hiệp lực kháng tặc, như vậy làm sao chống đỡ được Nhung Tộc công kích. Căn cứ vào tình thế bây giờ, Trường An cũng phòng thủ không được bao lâu.”
“Nhị ca, bước kế tiếp chúng ta nên làm cái gì?” Trương Phì hỏi.
Đi qua mấy ngày, Quan Ngư cũng đang suy nghĩ chuyện này. Mọi thứ diễn biến đến tình huống trước mắt thì đám người bọn hắn cũng không được chuyện gì. Nhiệm vụ của mọi người coi như hoàn thành, tự mình tham dự chiến trường, khảo sát binh mã của các lộ chư hầu. Cuối cùng, sau này kẻ địch chủ yếu của Lương Châu chỉ còn Nhung tộc.
Tương lai phải đối phó với Nhung tộc như thế nào, mọi người cần phải suy tính thật kỹ.
Tất nhiên hoàn thành nhiệm vụ, liền nên trở về Lương Châu. Đem tình hình nơi đây thông báo choTrình Đại Lôi, mạt binh lịch mã, vườn không nhà trống, chuẩn bị cho chiến tranh sau này.
Nhưng cứ trở về như thế này, Quan Ngư lại có chút không cam tâm. Lần này năm trăm người rời khỏi Lương Châu dường như đã làm được điều gì đó. Nhưng theo quan điểm của Quan Ngư, bọn hắn vẫn chưa làm được chuyện gì.