Chương 1107: Đụng Phải Mã Siêu

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1107: Đụng Phải Mã Siêu

Trên thực tế, Quan Ngư bây giờ cũng không thuận tiện làm việc. Hiện tại thủ hạ nhân mã bao gồm kỵ binh Lương Châu và quân đế quốc thì tổng cộng có hai ngàn người, con số này nói nhiều không nhiều, nói ít không ít. Nhưng lại không đủ để đánh vào cứ điểm của Nhung tộc, lại càng không thể đánh kiểu du kích, xuất quỷ nhập thần như trước đây.

“Báo.” Bây giờ một tiểu giáo chạy như bay đến: “Khởi bẩm Quan Tướng quân, dưới núi có một chi đội ngũ đang lên núi, đoán chừng có bảy, tám trăm người.”

“Lai lịch ra sao, có phải là Nhung Tộc hay không?” trong lòng Quan Ngư cả kinh, mọi người ẩn mình trong rừng núi, nếu như bị Nhung Tộc phá hiện thì nơi đây không có nhiều không gian thi triển, hẳn là một hồi huyết chiến.

“Không phải Nhung Tộc, là quân đế quốc.”

“Toàn thể đề phòng, chuẩn bị ứng chiến.”

Quan Ngư ra lệnh, tất nhiên không phải Nhung Tộc liền tốt. Bất quá biết người biết mặt không biết lòng, đối mặt với bại quân đế quốc, vẫn phải giữ cảnh giác.

Mã Siêu suất lĩnh tàn binh bại tướng, một đường thối lui đến nơi đây. Nguyên bản định trốn mấy ngày trên núi, nhìn xem thế cục biến hóa. Ai ngờ lại vừa vẹn đụng phải đám người Quan Ngư cũng đang ẩn núp. Hai bên cách biệt một trăm bước, riêng phần mình giương cung bạt kiếm, không chịu buông lỏng.

“Kinh Châu Mã Mạnh Khởi, xin hỏi các hạ là thần thánh phương nào, xưng hô như thế nào?” Cách cỏ hoang, Mã Mạnh Khởi hô to.

Đám người đều không nhận ra Mã Siêu, Mã Siêu cũng không nhận ra mọi người. Cả hai chỉ mới nghe tên chứ chưa gặp mặt. Liên quan tới Mã Siêu Mã Mạnh Khởi, đám người cũng từng nghe qua.

Quan Ngư còn chưa mở miệng trả lời, Trương Phì liền dẫn đầu bước ra một bước, miệng nói: “Chúng ta là người của Lương Châu Trình đương gia, các hạ không bằng đi theo chúng ta, làm việc cho Trình đương gia.”

Mã Siêu không nghe lời này thì thôi, nghe được bọn hắn đến từ Lương Châu, lập tức ba thi thần bạo khiêu, Ngũ Linh hào khí đằng không.

Thảm họa chiến tranh lần này, người Lý Nhạc Thiện hận nhất không phải Nhung Tộc. Dù sao Nhung Tộc trước nay vẫn luôn nhìn chằm chằm đế quốc với ý đồ xấu. Người mà Lý Nhạc Thiên nghiến răng nghiến lợi khi nhắc đến chính là Trình Đại Lôi, người không có chút cảm giác tồn tại nào trong cuộc chiến này.

Trình Đại Lôi rõ ràng có thể đưa quân đến thành Trường An, đủ năng lực để giải quyết cục diện khó khăn trước mắt. Thế nhưng hắn lại lựa chọn khoanh tay đứng nhìn, nhìn Trường An chìm đắm vào dầu sôi lửa bỏng.

Cho dù ai nghĩ cũng biết, Trình Đại Lôi là chờ đợi chư hầu trên thiên hạ hao hết khí lực, bản thân trở thành ngư ông đắc lợi, bỏ thiên hạ vào trong túi.

Quả nhiên giảo hoạt, vô cùng vô sĩ.

Thân là cận thần của Lý Nhạc Thiên, Mã Siêu đương nhiên kế thừa cừu hận của hắn. Nếu như Trình Đại Lôi đang ở trước mặt, gã hận không thể chém hắn thành muôn mảnh.

Tình thế bức bách, gã không thể tỏ ra thù địch với nhóm người từ Lương Châu này. Nhưng Trương Phì vậy mà nghĩ mời chào gã, đi nương nhờ Trình Đại Lôi...... Mã Siêu cưỡng chế lửa giận trong ngực, cười lạnh một tiếng, trên mặt có mấy phần hương vị dữ tợn.

“Ta tưởng là ai, hóa ra là nhân mã của Trình Đại Lôi, đúng là thất kính thất kính.”

Nghe nói như thế, trên mặt của Quan Ngư và những người khác đều lộ ra vẻ bất thiện. Đối với bất kỳ người nào gọi thẳng tên cũng là đại bất kính, huống chi là đối với Trình Đại Lôi. Trình Đại Lôi dù cho việc xấu loang lổ, tiếng xấu lan xa, nhưng mặc kệ ở sau lưng nguyền rủa hắn như thế nào thì ở trước mặt cũng phải gọi một tiếng Trình đương gia. Hoặc không ít đang tận lực sửa thành một tiếng Trình Vương Gia.

“Này.” Trương Phì quát lớn một tiếng: “Hán tử không biết điều, dám xem thường huynh đệ chúng ta.”

“Không dám không dám.” Mã Mạnh Khởi ha ha cười lạnh, bỗng nhiên vung trường thương lên: “Muốn ta làm việc cho Cáp Mô trại, vậy trước tiên phải xem có ai thắng được trường thường trong tay ta.”

Nghe nói như thế, Trương Phì không những không giận mà còn cười, nói: “Ở Cáp Mô trại, người có thể thắng người không có một ngàn cũng có tám trăm, trước hết để cho mỗ gia tiếp ngươi.”

Nói xong, Trương Phì cầm Trượng Bát Xà Mâu, giục chiến mã tiến tới chỗ Mã Mạnh Khởi.

Không chỉ có Trương Phì muốn động thủ, ngay cả Quan Ngư cũng đã nhìn không vừa mắt Mã Mạnh Khởi. Đối với bản lĩnh của Trương Tam Gia, tất cả mọi người đều tin tưởng. Cáp Mô trại mặc dù tàng long ngọa hổ, nhưng có thể thắng được Trương Tam Gia quả thật không có mấy người.

Nhưng hai bên mới giao đấu mấy chiêu, trong lòng Quan Ngư liền cả kinh. Quả nhiên đã xem thường anh hùng trên thiên hạ, Mã Mạnh Khởi này tuyệt đối không thấp hơn Trương Phì.

Hai bên giao đấu, một người dùng thương, một người vung Trượng Bát Xà Mâu. Chiêu thức của Trương Tam Gia vô cùng đơn giản, đơn giản ỷ vào thế trầm lực mãnh mà thôi. Ngoài ra còn có phản ứng đối phó với kẻ địch, đây chính là thiên phú. Rất nhiều người hiểu rõ bản lĩnh của Trường Phì, thế nhưng vẫn thua dưới xà mâu của gã.

Mà Mã Mạnh Khởi cũ g không người thường. Một cây trường thương, múa đến giọt nước không lọt, thậm chỉ có thể áp chế Trương Phì. Trương Phì rất ít khi đụng phải kẻ địch khó giải quyết như thế, gã cẩn thận suy nghĩ, người này có thể đọ sực với Tần Man ở sơn trại.

Quan Ngư nắm chặt Thanh Long Yển Nguyệt Đao, Hoa Vinh âm thầm kéo ra dây cung, những người khác cũng đều cầm binh khí. Chỉ cần Tam gia có sơ xuất, mọi người liền cùng nhau xử lý, vạn mã phanh thây Mã Mạnh Khởi.

Mặc dù quan tướng hai quân đơn đấu, không lấy nhiều khi ít, nhưng một khi đối mặt với sinh tử, ai sẽ nói quy củ giang hồ cho ngươi.

Mã Mạnh Khởi cầm thương thẳng tiến, ép Trương Tam Gia liên tục lui về phía sau, cuối cùng lảo đảo, suýt nữa ngã nhào trên đất, nguy hiểm ổn định lại thân hình, cũng chưa tới mức mất mặt trước đám người.

Mã Mạnh Khởi dừng thương, cười lạnh nói: “Cáp Mô trại, cũng chỉ có như thế.”

Quan nhị gia lắc lắc bả vai, đã quyết định xuất trận. Họ Mã này quá cuồng vọng, nếu không thu thập thì gã thật sự không biết trời cao đất rộng là gì.

Ai ngờ Trương Tam Gia ghim xà mâu trên mặt đất, gạt mồ hôi trên trán, nói: “Hảo hán tử, có dám so quyền cược với ta?”

“Tại sao phải sợ ngươi.”

Mã Mạnh Khởi cũng đem trường thương đâm vào trên mặt đất, vén tay áo lên, mở miệng khiêu khích.