Chương 1109: Nhung Tộc Lên Núi

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1109: Nhung Tộc Lên Núi

“Báo.”

Đúng lúc này, một tiểu giáo vội vã chạy lên núi, đi tới trước mặt Quan Ngư, nói: “Báo cáo Quan Tướng quân, dưới núi có số lớn Nhung Tộc tập kết, bây giờ đi lên núi.”

Mã Siêu cùng Trương Phì giao đấu ở chỗ này, bó đuốc đống lửa chiếu sáng vùng núi như ban ngày, như vậy cũng không có thể tránh khỏi hung Tộc chú ý. Mà Nhung Tộc cũng một mực tìm kiếm dấu vết của hai nhóm người Quan Ngư cùng Mã Siêu, bây giờ thật vất vả mới tìm được, cho nên liền gấp gáp giết tới.

Đại quân của Nhung Tộc ép tới, điều quan trọng là phải rút lui trước, nhưng mà Mã Siêu cùng Trương Phì vẫn đánh túi bụi, căn bản không để ý tới những chuyện đang xảy ra xung quanh.

“Tốt, tam đệ dừng tay.”

Quan Ngư quát to một tiếng, thúc ngựa xuất trận. Trong lòng Mã Siêu cười lạnh: Muốn lấy nhiều lấn thiếu sao, ta trước tiên làm thịt tên mặt đỏ râu dài ngươi trước.

Một đao cản vào giữa trận chiến, nhẹ nhàng vung về phía trước liền có tách binh khí của cả hai người. Mã Mạnh Khởi chỉ cảm thấy một sức mạnh tràn trề áp xuống trường thương, cổ tay rung ránh, trường thương suýt nữa tuột khỏi tay.

Trong lòng Mã Siêu giật mình: Hán tử mặt đỏ vậy mà cao minh như thế.

Vốn cho rằng Trương Phì đã là cao thủ đệ nhất ở Cáp Mô trại, nhưng bản lĩnh của hán tử mặt đỏ này càng mạnh hơn. Vừa rồi Trương Phì nói người ở Cáp Mô trại có thể đánh thắng mình không có một ngàn cũng có tám trăm. Gã nói…là sự thật sao.

Trình Đại Lôi từ đâu mà tìm được nhiều cao thủ như vậy.

Trương Phì hồng hộc thở hổn hển: “Nhị ca ngươi làm cái gì, ta đã chuẩn bị đánh bại hắn.”

“Này, hắc tặc, ngươi nói cái gì, tới tới tới, ngươi lại tới đánh 100 hiệp với ta.”

“A, không cần trăm hiệp, chỉ cần mười chiêu ta nhất định giết ngươi.”

“Tốt.” Quan Ngư khẽ quát một tiếng, đánh gãy lời nói của hai người: “Bây giờ Nhung Tộc đang kéo lên núi, chúng ta không thể động thủ ở chỗ này, cho nên trước tiên phải rút lui, Mã tướng quân có tính toán gì không?”

Mã Siêu trợn mắt: “Có đường rút lui sao?”

Quan Ngư dám hạ trại ở nơi đây, tự nhiên cũng đã chuẩn bị trước cho mình một đường rút lui, nếu bị Nhung Tộc phát hiện.

Hắn không có thời gian dài dòng với Mã Siêu, lệnh đại quân thu dọn đồ đạc và rút lui theo con đường phía sau.

Mã Siêu lại là con ruồi không đầu xông đến nơi này, cũng không biết ở đây còn có con đường thứ hai xuống núi. Vừa rồi kịch chiến một phen với Trương Phì, gã cũng không thể truy vấn ngọn nguồn.

Mắt thấy Quan Ngư rút lui từ đường nhỏ, gã cũng mặt dạn mày dày theo ở phía sau, bảo trì khoảng cách không gần không xa.

Trong màn đêm, đám người lấy bó đuốc mở đường. Hai ngàn người rút lui cũng không phải một chuyện dễ dàng, quá trình bên trong, năm trăm kỵ Lương Châu làm chỉ huy, vừa đánh vừa la mắng, thúc giục quân đế quốc chiêu mộ ven đường cấp tốc gấp rút lên đường. Cũng may những người này, đều là bách phu trưởng ở Lương Châu cho nên không hề lạ lẫm với công việc chỉ huy này.

Đội ngũ của Mã Siêu xuyết ở phía sau, so sánh sự chênh lệch của hai đội ngũ, thì dưới tay chỉ có hắn bảy, tám trăm người, đều là binh lính từ Trường An. Lúc này, bọn họ tranh nhau chen lấn, ngã nhào trên đường, thậm chí còn xảy ra chuyện binh khí của mình làm bị thường đồng đội.

Trong lòng Mã Siêu âm thầm hổ thẹn, nếu là đọ sức sa trường, chính mình không có nhiều khác biệt với Trương Phì, nhưng nếu luận về điều động binh mã thì mình lại cách Quan Ngư một khoảng rất xa.

Thân là nguyên soái quân đoàn, gã còn rất nhiều thứ muốn học.

Bất quá, Trương Phì có thể cấp tốc trưởng thành, Mã Siêu chưa hẳn làm không được. Hiện tại gã bình tĩnh lại, đang cố gắng học chút gì đó từ trên người Quan Ngư.

Tộc độ của Nhung Tộc rất nhanh, mắt thấy ngọn đuốc phía sau đang càng ngày càng gần mọi người. Quan Ngư cũng không dám dây dưa, tăng nhanh tốc độ hành quân.

Đi vòng quanh con đường núi và từ từ đến vùng ngoại vi của rừng núi. Lúc này, bọn họ có thể thấy một số kỵ binh Nhung Tộc đang tuần tra trên vùng đồng bằng.

Mã Siêu thầm nghĩ may mắn, thời gian khẩn cấp, Nhung Tộc cũng không có biện pháp vây quanh cả ngọn núi lớn. Nhưng nếu như cho bọn hắn một chút thời gian, bọn hắn nhất định có thể tạo thành vòng vây hoàn chỉnh. Đến lúc đó Nhung Tộc bắt rùa trong hũ, chính mình cũng chỉ còn lại một con đường chết.

Thua thiệt là theo chân Quan Ngư rút lui.

Quan Ngư bây giờ phóng ngựa đi tới trước mặt Mã Siêu, nói: “Mã tướng quân, phía trước có Nhung Tộc cản đường, theo ý tứ Mã tướng quân, nên làm như thế nào?”

“Cần cấp tốc đánh tan Nhung Tộc, rời khỏi nơi này.”

“Tốt, lời này hợp ý ta.” Quan Ngư lạnh lùng nói: “Địch nhân có chừng ba trăm nhân mã, Mã tướng quân có chắc chắn đánh tan hay không?”

Mã Siêu trong lòng tức giận, âm thanh lạnh lùng nói: “Quan Tướng quân cứ nhìn ta phá địch như thế nào, không phải chỉ có Lương Châu các ngươi không sợ Nhung Tộc.”

“Tốt, Quan mỗ rửa mắt mà đợi.”

Mã Siêu tập kết binh sĩ, xông về phía trước muốn chém giết với Nhung Tộc. Hôm nay nhất định phải khoe khoang một phen trước mặt người khác, để cho họ Quan ngươi thấy được sự lợi hại của ta.

Hai quân tương giao, cấp tốc chém giết một chỗ, dưới sự kích thích Quan Ngư, Mã Siêu càng lộ vẻ dũng mãnh phi thường.

“Tướng quân, tướng quân.” Một hầu cận hô to: “Đám người Lương Châu giống như đang rút lui.”

“Cái gì!”

Trong lòng Mã Siêu cả kinh, chỉ thấy Quan Ngư căn bản không có 『 Rửa mắt mà đợi 』, hắn là đang mang theo đội ngũ phi tốc rút lui.

Mã Siêu thoáng hoảng hồn, suýt nữa bị trúng ám tiễn của Nhung Tộc. Gã vung thương đánh bay ám tiễn, trong lòng cắn răng nghiến lợi. Mang theo hận ý xuyên thấu trời cao, gã ra sức chém giết kẻ địch trước mắt.

Gã hận cũng không phải Nhung Tộc vây công mình, mà là đang nghĩ đến Quan Ngư, muốn ngàn đao băm thây đối phương.

Hiện tại gã đã hiểu được, Quan Ngư từ lúc bắt đầu đã muốn để cho mình tấn công Nhung Tộc, hấp dẫn hỏa lực, còn hắn thì thừa cơ rút lui.

Không nghĩ tới a không nghĩ tới, họ Quan dáng vẻ đường đường, lại làm loại chuyện bẩn thỉu như thế. Quả nhiên không hổ là người của Cáp Mô trại.

Cáp Mô trại thật sự không có lấy một thứ gì tốt.

Mã Siêu cắn chặt răng, nhưng bây giờ đang giao chiến với Nhung Tộc, gã cũng không thể tìm Quan Ngư để tính sổ được.