Chương 1122: Còn Phải Xem Tâm Ý Của Bệ Hạ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 1122: Còn Phải Xem Tâm Ý Của Bệ Hạ

Lý Nhạc Thiên đi dạo quanh thành, chỉ thấy toàn thành thê lương, có thể nói mọi nhà đều có tiếng khóc, nhà nhà bi ai. Có người tự ra giá bán con gái trong nhà, có người bán mình làm nô lệ, có kẻ mang xương cốt người thân đi khắp nơi, nhưng không thể tìm thấy chỗ mai táng.

Đầu đường cuối ngõ, người người đốt tiền giầy, hói bụi lượn lờ dâng lên, như mây mù thảm đạm.

Lý Nhạc Thiên che miệng và mũi, ho kịch liệt.

Hắn chợt nhớ tới một sự kiện: Hôm nay chính là ngày thanh minh.

Năm nay thanh minh không có mưa, mà bách tính thành Trường An thì như xác không hồn.

Sáng mới, lúc mới tờ mờ sang, Da Ba chống gậy, tay cầm giấy vàng, đi ra ngoài phố.

Lúc Nhung Tộc đánh tới, hắn bị triều đình điều động lên thủ thành, làm khổ sai khiêng đá. Bên ngoài, Nhung Tộc điều động dân phu thì trong thành cũng làm y như vậy. Từng nhà đều có người lên đầu thành tham gia trận chiến.

Gia đình giàu có tự nhiên có thể dùng tiền để mua người thay thế, như vậy cũng đổi lại được một khoản tiền, cung cấp cơm ăn áo mặc cho người nhà. Nếu mình làm việc đắc lực, được quan nhìn trúng, đề bạt nhậm chức trong quân thì đây chưa chắc là lựa chọn xấu đối với người thường.

Da Ba lên thành không bao lâu thì liền đập gãy chân, từ đây đi đường đều phải chống đỡ quải trượng. Vốn dĩ có tiền trợ cấp, nhưng qua tầng tầng bóc lột, xuống đến tay hắn cũng không còn bao nhiêu.

Bây giờ, giá gạo của thành Trường An còn mắc hơn vàng, người bình thường sống sót đã gian khổ, huống cho Da Ba còn té gãy chân.

Đi không được bao xa thì hắn liền dừng chân trước một ngôi mộ, lấy giấy vàng ra, chuẩn bị sửa sang lại phần cỏ trước mộ.

“Lão ca, hôm nay đến tế bái tổ tiên nhà mình sao?”

Lúc này, một nam nhân mặc cẩm phục đi tới. Da Ba nhìn hắn, sau đó lại cụp đầu xuống.

“Không phải.”

Nam nhân cẩm y ngẩn người, hỏi: “Bằng hữu sao?”

“Cũng không phải, là một người không quen biết.”

“Ngạch......” Nam nhân triệt để im lặng, hỏi cũng không phải, không hỏi cũng không phải, cuối cùng nói: “Phải xưng hô với lão ca như thế nào đây?”

“Da Ba, bán thuốc .” Da Ba đưa túi vải ra, nói: “ắn rết bả chuột, bị thương, không sinh được hài tử, còn có bổ dưỡng dưỡng sinh thuốc tráng dương. Ta thấy sắc mặt ngài không tốt, có cần mua chút thuốc tráng dương hay không?”

Lý Nhạc Thiên ho kịch liệt: “Không cần, không cần, thân thể của ta...... Còn chịu đựng được.”

“Đại quan nhân cũng đi thăm mộ phần?” Da Ba hỏi.

“Xem như thế đi.” Lý Nhạc Thiên thở dài, nói: “Đại ca bồi chuyện với ta chút đi.”

Nói xong đưa tay tiến vào ngực áo, vô thức nghĩ lấy bạc, lại phát hiện trên thân không có xu bạc nào. Đương kim thiên tử, dạo chơi trong thành sao phải mang theo vàng bạc.

Thấy Da Ba đang nhìn mình, Lý Nhạc Thiên không biết làm gì cho nên lấy xuống một hạt châu bên hông, nói: “Lão ca mua chút rượu uống.”

“Cũng không mua được rượu.” Da Ba nói: “Ta thấy khẩu khí của ngài rất lớn, còn tưởng là đem ngọc bội cho ta.”

Lý Nhạc Thiên nhìn ngọc bội bên hông, đáy lòng cắn răng. Rừng thiêng nước độc ra điêu dân a......

“Gia truyền, để cho lão ca chê cười.” Lý Nhạc Thiên cười cười, ngồi xếp bằng trên đồng cỏ, nói: “Trong nhà lão ca có mấy người?”

“Ba tiểu tử, hai khuê nữ?”

“Đa tử đa phúc, lão ca có phúc lớn a.”

“Đều đã chết.”

“Ách......” Lý Nhạc Thiên lần nữa im lặng.

“Hai đứa chết đói khi mới vừa sinh ra, nữ nhi thì bán làm nha hoàn cho nhà giàu, về sau cũng không biết chuyện gì lại nhảy giếng.”

“Nên bồi chút bạc a?”

“Đại nhi tử tìm tới cửa, bị hành hung một trận, nói là nữ nhi của ta trộm đồ vật, không tìm ta bồi thường tiền đã là tốt rồi. Đại nhi tử trong nhà nuôi 3 tháng, không giữ được mệnh, cuối cùng cũng đi.”

Đến bây giờ Lý Nhạc Thiên cũng không còn lời nào để nói, trên mặt không còn cố nặn ra vẻ tươi cười.

“Lão ca còn chưa nói cho ta biết, mộ này là của ai?”

“Thật ra ta cũng không quen nàng, nghe nói trước kia là ca cơ nổi danh. Nhưng nữ nhân a, phúc họa không khỏi mình, không biết trêu chọc ai, cuối cùng làm gái giang hồ mở cửa. Về sau gặp phải người không muốn gặp cho nên tự kết liễu đời mình.”

“Người kia coi như không tệ, cho một khoản tiền, nhờ ta chôn cất.”

“Hóa ra cũng là một vị có nghĩa khí.” Lý Nhạc Thiên gật gật đầu.

“Đáng tiếc ta không biết tên họ của người ấy, bộ dáng hung ác nhưng lại là người tốt. Con người a, thật sự không thể tướng mạo rồi tùy tiện đánh giá được.”

“Chân của lão ca sao lại bị què?” Lý Nhạc Thiên.

“Cáo thị truyền xuống, muốn ta lên thành khiêng đá, cho nên chân bị cà nhắc.”

“Hóa ra là bị thương do thủ thành, lão ca cũng là một vị nghĩa khí.”

Da Ba lắc đầu: “Ta không phải, chân này là ta cố ý làm gãy?”

Lý Nhạc Thiên lần nữa ngây người: “Tại sao không muốn một cơ thể tốt…”

“Ai, là ngài không hiểu.” Da Ba thở dài: “Đả thương chân, ta cũng không cần lên tường thành, trong số 10 người đi cùng ta chỉ còn mình ta sống sót. Vị đại quan này nói xem, mạng quan trọng hay chân quan trọng?”

Lý Nhạc Thiên trầm mặc nửa ngày: “Lão ca nói rất có đạo lý, là tại hạ hồ đồ rồi.”

“Vừa rồi ngài hỏi tôi, vì sao lại đốt vàng mã cho người không quen biết?” Da Ba nói một cách chậm rãi: “Thật ra là nhớ tới vị khách trước kia, mỗi lần đến đây ta sẽ nhớ đến người đó, nhớ trên đời này còn có người để ý đến chúng ta, vì chúng ta mà làm một chút chuyện.”

Giờ khắc này Lý Nhạc Thiên không còn chỉ im lặng, mà là triệt để xấu hổ. Đế quốc rất lớn, người nào không phải con dân Lý gia. Cho nên nói tới nói lui là do Lý gia không xứng chức.

Lý Nhạc Thiên đứng lên, ai tay nâng quyền nói: “Hôm nay đa tạ lão ca dạy bảo, thụ giáo.”

“Nếu không thì đem ngọc bội cho ta?”

“Ách......” Lý Nhạc Thiên cười cười, đưa tay gỡ xuống ngọc bội, nói: “Một vấn đề cuối cùng, lão ca cảm thấy thành Trường An có thể phòng thủ được không?”

Da Ba tiếp nhận ngọc bội, rất là nghiêm túc suy nghĩ, cuối cùng trong miệng lầm bầm một câu.

“Binh hoang mã loạn, thật sự không dễ để hành động.”

Ngẩng đầu, thấy Lý Nhạc Thiên vẫn nhìn mình, chờ mong đáp án.

Hắn cất ngọc bội, nói: “Nghĩ phòng thủ liền phòng thủ được, không muốn phòng thủ vô luận thế nào cũng thủ không được. Về phần có muốn phòng thù hay không thì phải xem tâm ý của bệ hạ ngài.”

Lý Nhạc Thiên nhíu mày trầm tư, lúc nghe được một câu cuối cùng, bỗng nhiên cả kinh, mở to hai mắt nhìn Da Ba.

Lúc này, Da Ba chống gẫy, khập khiễng rời đi.