Chương 1124: Kế Dụ Quân Địch

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1124: Kế Dụ Quân Địch

Lý Hành Tai triệt để im lặng, nếu nói không tin Trình Đại Lôi, thì nhóm thuốc nổ này phải giải thích như thế nào.

Trình Đại Lôi ngẩng đầu, phát hiện Lý Hành Tai đang nhìn chằm chằm mình, khiến hắn run rẩy toàn thân.

“Thế nào?”

“Trình Đại Lôi, ngươi kỳ thực rất xấu .” Lý Hành Tai nói một cách chân thành.

“Uy.” Trình Đại Lôi hét lớn: “Chúng ta quen thuộc thì quen thuộc, nhưng nếu ngươi còn nói bậy bạ thì ta sẽ đánh ngươi đó.”

“Bởi vì dung mạo ngươi xấu, cho nên mọi người thường thường quên ngươi đáng sợ bao nhiêu.”

Trình Đại Lôi không có phát giác, Lý Hành Tai cuối cùng khe khẽ thở dài.

Bộ dáng của Trình Đại Lôi thật sự không thể nói là anh tuấn, lưng hùm vai gấu, diện mục thô kệch, chuyện dọa khóc tiểu hài tử cũng không phải chưa từng xảy ra. Nhưng tướng mạo của nam nhân vốn không quan trọng, đường đường là chủ nhân của Lương Châu, nhất cử nhất động kéo theo sinh tử của vô số người.

Lý Hành Tai chuẩn bị tinh thần, nói: “Trước chưa nói đến chi tiết của trận chiến này, nếu như làm theo kế hoạch của ngươi, trận chiến này có thể chiến thắng. Nhưng vẫn không thể đả thương căn cư của Nhung Tộc, sau đó thì sao? Ngươi có dự định gì?”

“Nếu trận này có thể chiến thắng, một có thể dập tắt uy phong của Nhung Tộc, hai có thể đề chấn sĩ khí của quân coi giữ thành Trường An. Một khi trận chiến này kết thúc, Tần Man sẽ mang đại quân tới, đến lúc đó, chúng ta có thể làm được nhiều việc hơn.”

Lý Hành Tai hai mắt tỏa sáng: “Tần Man tới sao, hắn mang theo bao nhiêu binh mã?”

“1 vạn.” Trình Đại Lôi dựng thẳng lên một ngón tay.

Lý Hành Tai không còn gì để nói: “Trình Đại Lôi ngươi đúng là tiếc binh như kim.”

“Nhân mạng quý giá.”

“Ngươi tiết kiệm như thế, nhưng ngươi phải biết thành Trường An không thể chống đỡ nỗi?”

Trình Đại Lôi gật gật đầu, nói: “Lý Hành Tai, Nhung Tộc điều động đại quân xuôi nam, toan tính không nhỏ. Ta ngươi cho dù dùng thủ đoạn thâu thiên hoán nhật thì cũng không thể xem thường Nhung tộc. Nhất định phải trải qua một hồi huyết chiến, quăng triệt để gia sản mà ngươi khổ cực dành dụm nhiều năm, như vậy mới có phần thắng.”

“Rất khó.” Lý Hành Tai gật gật đầu.

“Đúng vậy, ngươi phải chuẩn bị một cuộc sống khó khăn.” Trình Đại Lôi nói: “Bây giờ chỉ có thể đi tới đâu tính tới đó.”

Lý Hành Tai thở dài, nói: “Trò chuyện chút a, một trận chiến này ngươi chuẩn bị đánh như thế nào?”

Hai người bình tĩnh lại, xác định chi tiết trận chiến này. Căn cứ vào tình báo trước mắt, không ngừng thương lượng lại kế hoạch.

......

Nhung Tộc đóng quân ở sườn núi quả mận là Hùng bộ thuộc một trong tám bộ của Nhung Tộc. Nơi đây có hơn hai vạn người, một phần là nhân mã của Nhung Tộc, phần còn lại là dân phu và hàng binh.

Lý do Nhung Tộc đóng quân ở chỗ này, nguyên nhân chủ yếu là đề phòng viện binh phía tây tới giúp Trường An. Mà nhân mã đến từ phía tây chủ yến lad Lương Châu binh dưới quyền Trình Đại Lôi.

Cho nên nói, Nhung Tộc vừa nhìn chằm chằm cục xương khó nuốt Trường An, vừa quan sát động tĩnh của tám phương bốn hướng, xem nhất cử nhất động của các nơi trong đế quốc.

Thủ lĩnh Nhung Tộc ở sườn quả mận, tên là Yến Hóa Hổ. Nơi này chỉ phụ trách phòng thủ, không tiến công và nó nằm ở khu vực bên ngoài chiến trường. Thiên hạ ai cũng biết, Nhung Tộc chỉ giỏi tấn công, mà không giỏi phòng thủ.

Công thành đoạt đất, tự nhiên đánh đâu thắng đó, lại có thể cướp đoạt tài vật. Còn phe phụ trách phòng thủ, thì không thể thi triển bản lĩnh trên toàn chiến trường.

Không thể lên chiến trường, cũng không có cơ hội lập công. Như thế, liền có thể chứng minh địa vị của Yến Hóa Hổ trong Nhung Tộc.

Yến Hóa Hổ là người trong nhà biết chuyện nhà mình, hơi có chút ý tứ cam chịu. Sau khi xây dựng cơ sở tạm thời ở sườn quả mận, cả ngày không có việc gì, đơn giản là ngược đãi tù binh, ra lệnh cho thủ hạ đi cướp nữ tử, đưa đến trong đại doanh cung cấp cho sở thích hoang dâm của Yến Hóa Hổ.

“Báo, báo......”

Một trinh sát bước nhanh vào đại trướng, Yến Hóa Hổ đang bày trò hoang dâm với hai nữ nhân trong trướng, người mập thân lớn, trước ngực còn có một chùm lông mao. Dưới sự hành hạ của gã, hai nữ tử đế quốc đã thoi thóp, sợ đã lành ít dữ nhiều.

“Chuyện gì?”

Bị ngăn cản chuyện tốt, Yến Hóa Hổ có chút táo bạo, trầm mặt rống lên một câu.

“Báo, báo...... Cách năm dặm về phía Tây Bắc, có một đội quân đế quốc đang đến gần.”

“Quân đế quốc? là nhân mã của ai?”

“Tạm thời không cách nào phân biệt, bọn hắn có tầm hai ngàn nhân mã.”

Yến Hóa Hổ nhíu mày, đột nhiên cười ha ha một tiếng: “Thật sự là không sợ chết, lấy binh khí của ta tới, để ta đi gặp bọn hắn.”

Yến Hóa Hổ khoác giáp chỉnh tề, điểm ba ngàn nhân mã, sau khi bị chuẩn thỏa đáng, quân địch đã đánh tới trước doang trại.

Kể từ khi Nhung Tộc tiến vào lãnh thổ đế quốc, có thể nói liên chiến liên thắng, chưa có thua trận. Mặc dù có tổn thất, thì cũng chỉ có mấy trận không phân biệt được thắng bại.

Bằng cách này, sĩ khí của Nhung Tộc tăng vọt, thúc đẩy sự kiêu ngạo của bọn hắn. Cho nên khi đối mặt với quân địch, Yến Hóa Hổ không có lựa chọn phòng thủ, mà là chủ động xuất kích.

Công kích vĩnh viễn là phòng thủ tốt nhất.

Yến Hóa Hổ rất tin điểm này, mang theo ba ngàn binh mã, hung hăng lao ra bên ngoài. Hai ngàn đối với ba ngàn, tuy nhiên, từ trong đội quân của kẻ địch, một hán tử cưỡi trâu đen, tay cầm một thanh đại phủ, chạy vọt về phía trước, cầm đầu đội quân.

Kết quả, Yến Hóa Hổ bị bại, mãi đến khi binh mã trong doanh trướng Nhung tộc trùng sát ra ngoài thì bên phía quân đế quốc mới lựa chọn rút lui, hạ trại cách đó mười dặm.

Sau đó, nhóm nhân mã kỳ quái này phong tỏa toàn bộ hướng ra của Yến Hóa Hổ, bắt đầu một trận quấy rối ở khu vực gần đó, cứ ba ngày lại đến tấn công, nhưng khi gã muốn quyết chiến thì nhóm nhân mã này lại lui về phía sau.

Ngày tốt lành của Yến Hóa Hổ hoàn toàn bị phá hủy, chịu không nổi phiền phức. Cuối cùng, gã đành phái người đi đưa tin tức về đại bản doanh của Nhung Tộc.