Chương 1127: Thành Trường An Còn Thủ Được Hay Không??

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1127: Thành Trường An Còn Thủ Được Hay Không??

Lúc này, Trình Đại Lôi dẫn quân đuổi tới, hai bên tụ họp ở đây.

Đã đến lúc phải kết thúc trận chiến này. Khi rút lui, hai người leo lên ngọn đồi và nhìn về hướng Trường An.

Dưới thành Trường An, binh lính tụ tập đông như đàn kiến, nhìn từ xa chỉ thấy một mản đen kịt. Đàn kiến đen đang chuẩn bị nuốt chửng thành Trường An và nó cũng đang làm xói mòn cơ nghiệp trăm năm của đế quốc. Trận chiến này có liên quan đến tình hình tương lai của thiên hạ, mà trong bất tri bất giác, gánh nặng này đã được đặt lên hai người họ.

“Sẽ rất khó khăn.” Lý Hành Tai lắp bắp nói.

“Nhưng chưa hẳn làm không được.” Trình Đại Lôi đáp

“Như thế nào, ngươi có biện pháp?”

“Còn đang suy nghĩ, chờ Tần Man mang quân tới, chuyện chúng ta có thể cũng nhiều hơn.”

Sự tình không có dễ dàng như vậy, nhưng cũng không phải làm không được, đây chính là cục diện mà hai ngươi đối mặt bây giờ. Vào lúc này, ai cũng nhìn không thấu tương lai, đơn giản là đi một bước, tận một phần lực, làm tốt việc của chính mình.

“Cũng không biết Dã Nguyên Hỏa có lai lịch ra sao, trong khoảng thời gian ngắn có thể thống nhất Nhung Tộc, chỉ huy xuôi nam.” Lý Hành Tai .

“Ai biết được.”

“Hắn là kẻ địch khó giải quyết.”

Kèm theo tiếng thở dài nhẹ, hai người càng lúc càng xa, biến mất ở trong núi rừng.

Bởi vì trận chiến đấu thất bại này, Dã Nguyên Hỏa nhất thiết phải điều chỉnh lại bố trí đại bản doanh, tăng cường phòng thủ ngoại vi. Đối mặt liên quân chư hầu, hắn có thể dùng một trận chiến để đánh tan, nhưng đối mặt với Trình Đại Lôi, hắn nhất thiết phải cảnh giác.

Tạm hoãn công kích thành Trường An, bắt đầu thu thập các phương diện tình báo, xem lại toàn bộ trận chiến đầu này, như vậy hắn có thể học được rất nhiều bài học.

Lấy tình thế trước mắt, thành Trường An đã là vật trong túi của hắn. Sau này muốn mang quân xuôi nam, lấy được thiên hạ cũng không phải là chuyện quá khó.

Hắn còn rất trẻ, nhưng lại làm được rất nhiều chuyện không tưởng, vinh quang đủ để đuổi theo tổ tiên của mình. Hắn vốn có tư cách kiêu ngạo, nhưng mỗi khi nhớ tới chuyện trên vùng đất này, nhớ tới Trình Đại Lôi vẫn còn đó và sau này đối phương sẽ trở thành đối thủ của mình.

Chính chuyện này đã khiến tâm tình của Dã Nguyên Hỏa không thể thoải mái hơn được.

Khi Nhung Tộc bắt đầu phục lại trận chiến này thì Lý Hành Tai cũng đang làm chuyện giống như vậy.

Trận chiến này cũng không quá phức tạp, đơn giản là dẫn Nhung Tộc tiến vào hẻm núi, lại lấy mai phục đánh giết. Nói thì đơn giản như vậy nhưng có làm được hay không chính là sự khác biệt giữa cao thủ và tầm thường.

Cũng như mọi người đều biết rằng nước đun sôi nấu thịt, nhưng việc kiểm soát độ nóng, thêm nguyên liệu và thời gian đun sôi sau cùng... tất cả đều là những công sức vô cùng tỉ mỉ.

Từ góc độ này, Trình Đại Lôi thực sự là một bậc thầy của binh pháp. Đã nhiều lần giao chiến với Nhung Tộc, quân đế quốc thua nhiều, thắng ít, nhưng chỉ có lần này, xem như là thắng một trận sạch sẽ vẻ vang.

Ngay cả bọn người Thích Kế Quang cũng bội phục Trình Đại Lôi không thôi. Đều biết Quan Ngư dụng binh như thần, có thể Quan Ngư là do được Trình Đại Lôi một tay dạy dỗ nên.

Tướng mạo của Trình Đại Lôi hung ác, ngôn ngữ cũng không thể nói là có nhiều tu dưỡng, điều này thường khiến mọi người bỏ qua nhiều thủ đoạn giảo hoạt của hắn.

Nếu nói về chỗ tốt, thì hắn tinh thông tính toán, còn nói về chỗ xấu, hắn là âm hiểm giảo hoạt.

Ai biết con người thô kệch này lại chứa bao nhiêu chủ ý xấu trong bụng. Nghĩ tới đây, Lý Hành Tai chợt thấy không rét mà run. Quả nhiên không thể coi thường con người thô kệch này được…

Lại nói dưới tay mình cũng có một Sở Vân Sinh tinh thông tính toán, không biết nếu hai bên gặp nhau thì ai cao ai thấp......

Bên trong lều lớn, Thích Kế Quang, Từ Vấn Thiên, Mã Siêu mấy người đều đang châu đầu ghé tai nghị luận, nói gần nói xa đều cực kỳ khâm phục Trình Đại Lôi.

Lý Hành Tai nhìn xem một màn này, trong lòng thầm suy nghĩ: Không thể tiếp tục hợp tác với Trình Đại Lôi, nếu còn đi với hắn thì đám thủ hạ dưới tay mình đều bị đối phương lừa gạt đi hết.

“Khụ khụ.” Lý Hành Tai ho nhẹ một tiếng: “Được rồi được rồi, ta thấy Trình Đại Lôi cũng bất quá chỉ có như vậy, theo ta, một trận chiến này chủ yếu lớn nhất vẫn là may mắn.”

“Không thể nói như vậy, Trình Đại Lôi là người cực kỳ giảo hoạt." Mã Siêu nói, gã nghiến răng nghiến lợi khi nhắc đến những người ở Cáp Mô trại:" Nhung Tộc liên chiến liên thắng cho nên kiêu binh tất bại, mấy lần đánh lén đã kích động sự tức giận của Nhung Tộc, cuối cùng họ có thể dẫn Nhung Tộc mắc câu. Kiểm soát cục diện trận chiến như vậy, không phải là điều mà người bình thường có thể làm được.”

“Chúng ta đánh lén doanh trại Nhung Tộc ở sườn núi quả mận, giành được một nhóm lương thảo, dù dùng cho mấy ngày.” Từ Vấn Thiên.

Chỉ có Thích Kế Quang nhìn mặt mà nói chuyện, phát hiện sắc mặt Lý Hành Tai đã khó coi. Hắn đem đề tài dời đi chỗ khác, nói: “Đại vương, bước kế tiếp, chúng ta nên làm như thế nào?”

“Liên quan tới chuyện này sao......” Trình Đại Lôi tỏ vẻ suy nghĩ: “Ta muốn thương lượng một chút với Trình Đại Lôi.”

Nhân mã của Lý Hành Tai cùng Trình Đại đều hạ trại ở hai chỗ khác nhau, khoảng cách không xa lắm, thế nhưng cũng không tính là gần. Trước mắt, thủ hạ của Trình Đại Lôi chỉ có hơn bảy trăm người, mà trên tay Lý Hành Tai cũng chưa tới vạn người, nếu như nhập binh lực của hai bên vào chung một chỗ thì chuyện muốn đối đầu với Nhung Tộc cũng là quá sức.

Dưới mắt đành phải nhân mã của Cáp Mô trại, Tần Man chưa đến thì chuyện mà bọn họ làm cũng không thể nhiều.

Căn cứ vào thời gian, sau khi trận chiến ở sườn quả mận kết thúc thì Tần Man cũng đã sắp đuổi đến đây.

......

Trong thành Trường An, La Thành được triệu vào hoàng cung.

Mặc dù Lý Nhạc Thiên vẫn thường xuất hiện trên đầu thành, gặp mặt nói chuyện với La Thành, nhưng việc triệu kiến trịnh trọng như vậy cũng là chuyện hiếm thấy.

Lý Nhạc Thiên triệu kiến La Thành vào ngự thư phòng, La Thành trong lòng có chút bồn chồn mà cung kính hành lễ.

Ngẩng đầu lên, đã thấy Lý Nhạc Thiên lại gầy đi mấy phần, trên trán đã có mấy sợi tơ trắng. Nhớ tới tuổi của hắn, La Thành trong lòng cũng có mấy phần khổ tâm.

“La Tướng quân, theo ý ngươi, liệu thành Trường An còn có thể phòng thủ được không?”