Chương 1129: Bàn Điều Kiệ
“Lớn mật.” Nộ Mộc Thạch vỗ bàn đứng dậy, nói: “Ngươi chính là tướng bại trận, có tư cách gì mà ba hoa trước mắt chúng ta, cẩn thận ta một đao bổ chết ngươi.”
La Thành rất bình tĩnh, nhìn về phía Nộ Mộc Thạck: “La Thành cũng thử võ nghệ của chư vị?”
Đến bây giờ, Dã Nguyên Hỏa cũng không có mở miệng ngăn cản, nội tâm của hắn đang cân nhắc chuyện này, đồng thời cũng muốn xem bản lĩnh của La Thành.
Nộ Mộc Thạch chỉ muốn hù dọa La Thành, sính ra vẻ ta đây. Nhưng La Thành không hề lùi nửa bước mà còn từng bước ép sát.
Trong tay gã nắm đao, có chút tiến thối không được, ánh mắt nhìn Dã Nguyên Hỏa, lại thấy hắn đang nhẹ nhàng gật gật đầu với mình.
Nộ Mộc Thạch đã dần ổn định, gã rống to một tiếng, bổ đao về phía La Thành.
Quả nhiên là một đao mạnh mẽ, La Thành lui về sau một bước, rút ra bội đao bên hông, ánh mắt bình tĩnh như nước, nhưng cũng đã xen lẫn sát ý lạnh thấu xương.
Thương nghị tối nay là đại sự, cho nên trong doanh trướng ngoại trừ các thủ lĩnh của Nhung Tộc thì không còn người nào khác.
Bây giờ thấy La Thành rút đao ra, mọi người đều nắm chặt binh khí, con mắt chăm chú nhìn chằm chằm đầu gối cùng bả vai của La Thành.
Mọi người không quan tâm đến kỹ năng chiến đấu của y với Nộ Mộc Thạch, nhưng nếu y có ý định ám sát Dã Nguyên Hỏa, mọi người sẽ vây bắt và xé xác y thành muôn mảnh.
Lúc rút đao ra, La Thành đúng là có suy nghĩ này, nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt, y không thể không ngừng công kích.
Trong lòng của y âm thầm kinh ngạc: Dã Nguyên Hỏa đến tột cùng có bản lĩnh gì, rõ ràng một người một mắt, nhưng lại khiến các bộ lạc của Nhung tộc trung thành tuyệt đối.
Hiện tại y vẫn đang tập trung đối mặt với Nộ Mộc Thạch, đối mặt với thanh đại đao của Nộ Mộc Thạch, La Thành đã chọn chủ động tấn công. Y thi triển hoa đao, dịch bước tới gần Nộ Mộc Thạch. Nộ Mộc Thạch hung hăng vung đao nhưng La Thành vẫn có thể tránh thoát, tìm cơ hội lại gần.
Mọi người đều bị thu hút bởi động tác hoa cả mắt của y, Nộ Mộc Thạch chém trái chém phải, nhưng đại đao không thể xuyên qua thân đối phương. La Thành dường như đang thong thả dạo chơi trong trên đươnhg, bước chân không những không hỗn loạn, mà còn rất tao nhã. Cho dù những người có mặt ở đây đều là người thô lỗ, nhưng cũng không nhịn được mà khen thầm.
Nộ Mộc Thạch dùng vũ khí chinh chiến trên sa trường, mạnh mẽ thoải mái, nhưng kỳ thật cực kỳ hao phí khí lực. Không lâu sau, liền thở hồng hộc, tốc độ ra chiêu càng lúc càng chậm.
Trong lòng mọi người hơi hồi hộp, đồng thời hiểu được dụng ý của La Thành: Y là đang đùa bỡn Nộ Mộc Thạch.
Đại gia không khỏi giận tím mặt: Thật lớn mật, ở chỗ này lại còn dám phóng cuồng như thế.
Nếu không phải hai bên đang đánh nhau, mọi người cũng không muốn lấy nhiều khi ít, thì có lẽ đã có mấy người muốn đứng lên giết chết La Thành.
La Thành làm sao không biết mình đã chọc giận kẻ địch, đầu của mình có thể giữ được hay không cùng là tùy theo suy nghĩ của đám người này. Nhưng bây giờ y không suy xét quá nhiều, bất đắc dĩ khi liên chiến liên bại, một thân bản sự không thể thi triển, bây giờ coi như mượn cơ hội để phát tiết.
Đột nhiên, y gầm một tiếng, tiến về phía trước một bước, vậy mà chen vào giữa đao vây của Nộ Mộc Thạch. Đơn chưởng mở đường, và nện vào ngực của Nộ Mộc Thạch, gã lảo đảo lui lại, sắc mặt tái nhợt và mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Bang lang!
Chừng ba bốn người đứng lên, rút ra bội đao bên hông, trong đôi mắt bao hàm lửa giận.
Dã Nguyên Hỏa đưa tay ra, lệnh mọi người ngồi xuống trước. Sau đó, hắn ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào La Thành, chậm rãi nói: “Ngươi không sợ chết sao?”
La Thành bỏ đao vào vỏ, hai tay liền ôm quyền, nói: “Tất nhiên dám đến nơi đây, liền không để ý đến sinh tử. Sống chết chẳng qua chỉ là một câu nói của đại vương.”
“Tốt.” Dã Nguyên Hỏa nhẹ nhàng vỗ tay, bỗng nhiên nói: “Sau trận chiến này, các hạ có muốn trở thành Tả tướng quân bên cạnh ta?”
Trong đại trướngm đám người cũng giật mình, kỳ quái Dã Nguyên Hỏa không chỉ không trách tội La Thành, ngược lại lấy quan lớn hứa cho y. Nhưng nói thực ra, hành động hôm nay của La Thành thành công chọc giận mọi người, đồng thời cũng thu được sự kính trọng của bọn họ. Vị trí Tả Tướng quân này, y có tư cách ngồi.
La Thành ngừng một chút nói: “Tại hạ trước mắt vẫn là người của đế quốc.”
Dã Nguyên Hỏa gật đầu, cũng không để bụng. Hắn ném ra vấn đề này, La Thành kỳ thực cũng không thể trả lời. Lý Nhạc Thiên muốn đầu hàng là chuyện của Lý Nhạc Thiên, nhưng La Thành nếu như đáp ứng, chính là phản bội Lý Nhạc Thiên.
Dã Nguyên Hỏa sắp xếp lại suy nghĩ của mình, nói “Miễn bách tính trôi dạt khắp nơi, cũng là mong muốn trong lòng bản vương. Bệ hạ coi đây là niệm, bản vương cũng bội phục cách làm người của hắn. Không biết lần này hoà đàm, đế quốc có điều kiến gì?”
La Thành đáy lòng thở phào nhẹ nhõm, biết cửa này mình đã đi qua. Y mở miệng nói: “Chủ ta chỉ có ba chuyện, muốn đại vương đáp ứng.”
“Mời nói?”
“Thứ nhất, sau khi đại quân vào thành, không thể sát thương bách tính; Thứ hai, không thể động vào lăng mộ của Hoàng gia, thứ ba, thả một con đường, để quan binh bình dân không muốn tiếp nhận đầu hàng có thể rời đi.”
Trong đại trướng vang lên thanh âm xì xào bàn tán, Lý Nhạc Thiên nói hai điều kiện phía trước thì cũng thôi đi, nhưng điều thứ ba...... Nếu là quân tinh nhuệ của đế quốc thì ngày sau nhất định là đại địch của Nhung Tộc.
“Có thể.” Dã Nguyên Hỏa nói: “Trừ cái đó ra, ta lại thêm một điều, không thương tổn một ngọn cây cọng cỏ cảu Lý gia, đối với thành viên Hoàng dĩ nhiên đều có ân xá, áo cơm không lo.”
Ngay cả La Thành cũng không nghĩ đến Dã Nguyên Hỏa đáp ứng sảng khoái như vậy, đồng thời đáy lòng có chút hàn ý mơ hồ: Dã Nguyên Hỏa bây giờ đã có khí phách của Đế Vương.
Hắn muốn không phải thành Trường An, mà là muốn cả thiên hạ.
Hoàng đế là thiên tử, là phụng thiên thừa vận, là cửu ngũ chi tôn. Trong mắt của kẻ ngu xuẩn, hoàng đế đồng đẳng với thần minh. Mà trong mắt của nhiểu người khác, bọn hắn giống như một loại sinh vật khác hẳn những người bình thường.
Bây giờ Dã Nguyên Hỏa còn chưa ngồi lên chiếc ghế đó, nhưng đã lộ ra lân sừng chi tượng. Tám bộ tộc trung thành tuyệt đối với hắn, hắn ngồi ở sau soái án, dù không mở miệng những vẫn lẫm nhiên không thể xâm phạm.
Ngay cả La Thành cũng thầm suy nghĩ: Vị này, chẳng lẽ chính là chủ nhân tương lai của thiên hạ.
Trong bất tri bất giác, La Thành cúi đầu xuống một chút, nói: “Xin hỏi điều kiện của đại vương?”
Dã Nguyên Hỏa ngồi thẳng người: “Điều cuối cùng này cũng chính là điều kiện của ta.”
La Thành khẽ giật mình, lập tức cả kinh.
“Ta có một bào muội, như hoa như ngọc, tính tình hiền lương, nghe nói bệ hạ chưa có chính thất, ta nguyện đem bào muội gả cho bệ hạ làm vợ, hai nhà coi như có qua có lại.”