Chương 1134: Không Cam Tâm

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1134: Không Cam Tâm

Một nữ nhân vừa bị Nhung Binh chà đạp, nhìn thấy một màn này, bên trên khuôn mặt nàng thoáng hiện một vòng âm u lạnh lẽo.

“Ta thấy các ngươi chính là một lũ nam nhân không có trứng, nếu có cốt khí liền liều chết với Nhung tộc, chứ không ở đây khóc sướt mướt, ngay cả cha mẹ cũng hối hận cho thân nam nhi của các ngươi.”

Chữ chữ như đao, va vào trong lòng người, có người xấu hổ cúi đầu, không dám đối mặt với nữ nhân kia.

Có một thư sinh đột nhiên đứng lên, hướng về cây đại thụ ven đường, đâm đến đầu rơi máu chảy.

Cộc cộc cộc

Lúc này, tiếng vó ngựa từ xa gấp rút kéo đến, xa xa có một đội người từ thành Trường An đang xông tới.

Đội trưởng Nhung tộc, phụ trách trấn giữ thông đạo còn chưa kịp nắm chặt binh khí, thì liền bị một con khoái mã lao đến trước mặt, một thương đâm xuyên ngực.

Mùi máu tươi tràn lan trong không khí, đội kỵ binh này xông ra từ bóng tối với với sát ý quyết tuyệt. Lúc đám người còn chưa hiểu chuyện xảy ra như thế nào thì họ đã bắt đầu một cuộc đối đầu trực diện với thủ vệ của Nhung tộc.

Nhung Tộc cũng quá cẩn thận, hoàng đế đã đầu hàng, con dân của hắn dịu dàng ngoan ngoãn như cừu non, ở thời điểm này, bọn hắn không nghĩ tới sẽ còn có người phản kháng.

Rất nhanh, thông đạo liền bị xé rách, vô số thi thể ngã xuống đất, trong đó có Nhung Binh , cũng không thiếu bình dân bị cuốn vào chiến trường.

Nhóm người do Lô Tuấn Nghĩa cầm đầu, bọn hắn tàn nhẫn lãnh khốc, cũng sẽ không thể hiện lòng thương xót đối với những người dân thường của đế quốc. Bọn họ vừa tiến lên, hướng về phía trước, tiếp tục tiến lên, dùng binh khí trong tay để mở ra một con đường.

Khi đám người kia xông ra khỏi trùng vây, phóng ngựa chạy về nơi xa, thì vẫn còn rất nhiều người không phản ứng kịp.

“Uy, các ngươi là ai?” Bỗng nhiên có người hô to.

Trong đêm tối, âm thanh bị gió thổi rất xa, mọi người mơ mơ hồ hồ nghe thấy hai chữ:

Lương Châu.

Cũng không phải là Lương Châu do Trình Đại Lôi nắm giữ mà chính là thủ vệ Lương Châu của Bách Lý Thắng.

Lần này, đế quốc có thể hàng, nhưng bọn hắn sẽ không đầu hàng Nhung Tộc.

Mà lần này mục đích của bọn họ chính là mảnh đất đã cho bọn họ máu thịt.

Lương Châu.

......

Trong đại doanh của Luong Châu, Trình Đại Lôi còn đang khẩn trương bố trí.

Trước mắt Nhung Tộc vây khốn thành Trường An, thành Trường An đoán chừng đã đến tình cảnh hết lương. Rõ ràng là một ván cờ thua, làm sao mới có thể xoay chuyển kết cục… Trình Đại Lôi khổ tâm suy nghĩ nhiều ngày, nhưng vẫn chưa tìm ra cách.

“Đại đương gia, đại đương gia......”

Quan Ngư vội vã đi vào đại trướng, trên mặt là hưng phấn không đè nén được.

“Tần tướng quân đến.”

Trình Đại Lôi vui mừng, vội hỏi: “Bây giờ người ở nơi nào?”

“Đại quân còn ở cách đây ba mươi dặm, Tần tướng quân suất lĩnh một đội nhân mã đi trước, đoán chừng sẽ tới ngay.”

Trình Đại Lôi cùng Quan Ngư một mực đứng ở bên ngoài đại doanh, đã nhìn thấy xa xa có một đội người đang tới gần. Chờ đi đến trước mặt, mới nhìn rõ ràng là Tần Man.

Tần Man xuống ngựa liền bái: “Đại đương gia, thuộc hạ đã đến.”

“Tốt tốt tốt.” Trình Đại Lôi vội vàng đem hắn dìu lên: “Tần đại ca mau mau xin đứng lên, chúng ta vào trong phòng nói chuyện.”

Lần này tới không chỉ có Tần Man mà còn có Triệu Tử Long. Mọi người còn chưa kịp ngồi xuống thì Trình Đại Lôi đã nhịn không được liền hỏi: “Lần này có bao nhiêu nhân mã đến đây?”

Tần Man hơi lúng túng, nói: “Thỉnh đại đương gia chớ trách, vốn chỉ dự định mang một vạn người, nhưng Long Tự Quân của Triệu tướng quân cũng tới, ước chừng có gần hai vạn người.”

Trình Đại Lôi nhìn Tần Man, rồi lại nhìn về phía Triệu Tử Long, trong lòng cũng không còn gì để nói.

Người ở Lương Châu ai cũng muốn chiến, chờ mong cơ hội được giao thủ với Nhung Tộc. Lúc mình không ở Lương Châu, cũng không người có thể đè ép được bọn họ. Đoán chừng Triệu Tử Long muốn đi theo, Tần Man cũng không biện pháp.

Bất quá, cái này chưa hẳn không phải là chuyện tốt. Đối mặt địch nhân cường đại như Nhung Tộc, chỉ với một vạn nhân mã đoán chừng không phát huy ra tác dụng quá lớn, tự nhiên là càng nhiều người càng tốt.

Ngay từ đầu Trình Đại Lôi không chịu điều động nhiều nhân mã, chính là vì sợ nơi đây sẽ trở thành một tòa động không đáy, Trình Đại Lôi không muốn nhân mã mà mình khổ cực bồi dưỡng ra lại bị hãm ở chỗ này.

“Tới thì tới, về sau chuyện như vậy tuyệt đối không thể lại phát sinh.”

Mắt thấy Trình Đại Lôi không trách tội, Tần Man cùng Triệu Tử Long đồng thời nhẹ nhàng thở ra. Tần Man lập tức hỏi: “Đại đương gia, cần chúng ta làm cái gì?”

Trình Đại Lôi lắc đầu: “Tạm thời còn chưa có kế sách phá địch, mấy ngày nay ta khổ cực suy nghĩ, cũng không nghĩ ra biện pháp gì. Bất quá các ngươi tới thì liền tốt, như vậy chuyện có thể làm cũng nhiều hơn một chút.”

“Đại đương gia, đại đương gia......”

Đang lúc này, Bạch Nguyên Phi vội vã chạy vào.

Bạch Nguyên Phi vội vã chạy vào, sắc mặt tím lại, thở hồng hộc.

Trình Đại Lôi cũng có chút kỳ quái, dù nói thế nào, Bạch Nguyên Phi cũng coi như là người từng thấy cảnh tượng hoành tráng, không nên hốt hoảng như vậy.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Trường An, thành Trường An......” Bạch Nguyên Phi cuối cùng cũng hít một hơi thật sâu và nói một câu hoàn chỉnh: “Thành Trường An đầu hàng.”

“Cái gì!”

Trình Đại Lôi giật nảy cả mình, niềm vui mới gặp được Tần Man liền biến sạch.

Bạch Nguyên Phi quỳ gối xuống: “Thuộc hạ thất trách, bây giờ mới tra được tin tức, tối nay thành Trường An thả ra cửa thành, cho bách tính chạy trốn, đến ngày mai, đại quân Nhung Tộc sẽ thẳng tiến thành Trường An.”

Trong đại sảnh lập tức lặng ngắt như tờ, mọi người hai mặt nhìn nhau, muốn nói cái gì, nhưng một chữ cũng không thể ra khỏi miệng.

Quan Ngư vốn muốn hỏi tin tức có đúng hay không, nhưng với bản sự của Bạch Nguyên Phi, ngay cả đại doanh của Nhung Tộc cũng đã từng chui vào, huống chi bây giờ đã có lưu dân ra khỏi thành, tuyệt đối không có sai lầm.

Cuối cùng, đáy lòng vẫn có chút không cam tâm.