Chương 1141: Một Trận Đại Hỏa
Chặn đánh giữa đường dĩ nhiên không phải là hành động gì đáng tự hào, là bất nhân, không xứng đáng làm quân tử.
Nhưng may mắn thay, Cáp Mô trại chính là nơi thiếu nhân nghĩa nhất, mọi người cũng không tự xưng mình là quân tử.
Để qua sông, Nhung Tộc dựng mấy chiếc cầu nổi. Nói cũng kỳ quái, khi ở trên đất bằng, bọn họ ngồi lắc lư trên lưng ngựa, nhưng vẫn có thể giương cung bắn tên bách phát bách trúng, nhưng mà một khi đứng trên chiếc cầu nổi lung lay, toàn thân cao thấp liền mất cân bằng.
Khi một bộ phận Nhung Binh đã lên bờ, một nhóm người còn lại vẫn đang qua sông, mà phần đông nhất vẫn đang đứng ở bờ bên kia, lúc này, Long Tự Quân phụ trách mai phục liền lao ra ngoài tấn công.
Nhung tộc mới lên bờ còn chưa kịp tổ chức, có người thậm chí còn chưa tìm được binh khí của mình, do đó, khi đối mặt với Long Tự quân như lang như hổ, bọn họ căn bản không thể tạo ra sức mạnh phản kháng.
Triệu Tử Long một ngựa đi đầu, xông vào đội ngũ, trước tiên chém mấy viên đại tướng để tăng sĩ khí cho Long Tự Quân.
Nhung tộc chưa kịp nhận ra tình hình thì người người đã hốt hoảng, tất cả mọi người chỉ cố gắng bảo vệ bản thân, cuối cùng liền rơi vào tình cảnh chạy tứ tán.
Triệu Tử Long lại phá hủy vài toà cầu nổi, mắt thấy quân địch dần dần tổ chức, hắn liền nhanh chóng rút về nơi xa.
Trong lúc nhất thời, Nhung Tộc kẻ rớt xuống nước, tử thương vô số kể. Bọn họ đành phải xây dựng lại cầu nổi, điều này đã khiến tốc độ qua sông bị chậm lại.
Mục đích của trận chiến của Triệu Tử Long là làm chậm bước tiến của Nhung Tộc và câu giờ để Trình Đại Lôi bố trí chiến trường, đồng thời cũng kích động sự tức giận của Nhung Tộc và dẫn họ vào chiến trường đã được lên kế hoạch trước.
Thẳng đến lúc trời sáng, Nhung Tộc mới có thể vượt qua sông lớn. Bọn hắn không hề dừng lại mà lập tức đuổi theo hướng Trình Đại Lôi bỏ chạy.
Đối với cái đầu của Trình Đại Lôi, Dã Nguyên Hỏa không tiếc giá cao. Hắn cảm thấy việc sử dụng 5 vạn nhân mã để đạt được mục đích này, chính là một cuộc mua bán đáng giá.
Dưới mắt Nhung Binh đã có chút thương vong, nhưng vẫn trong phạm vi chấp nhận được. Bọn hắn tăng tốc tốc độ hành quân, nhất định phải đuổi kịp Trình Đại Lôi, sau đó tiêu diệt đối phương.
Không thể không nói, Nhung tộc là cường quân bậc nhất trên đất liền. Sau một hồi hoảng loạn khi qua sông, bọn hắn lập tức tổ chức, lấy ra tốc độ hành quân nhanh nhất.
Không mất quá nhiều thời gian để có thể nhìn thấy bóng dáng của Long Tự Quân do Triệu Tử Long suất lĩnh. Hai bên đã giao thủ rất nhiều lần, mà cũng chính những lần đó, Nhung tộc đã phải hao tổn khá nhiều binh mã. Hiện tại, cừu nhân mà bọn họ hận đỏ mắt nhất đang ở trước mắt, điều này đã thôi thúc Nhung Binh liều lĩnh chém giết tới.
Sau lưng Triệu Tử Long chính là bụi cỏ lau dài mười dặm.
Lần này, hắn không lựa chọn chạy trốn, mà thay vào đó lại tung ra đòn phản công chống lại Nhung Tộc.
Thủ lĩnh Nhung binh nhìn thấy một màn này thì vô cùng mừng rỡ. Rất rõ ràng, Trình Đại Lôi đã không có biện pháp, phải hi sinh Triệu Tử Long để tranh thủ thời gian cho mình.
Long Tự Quân do Triệu Tử Long chỉ huy đã xông vào đội ngũ quân địch, hai bên đều là quân tinh nhuệ, chém giết vô cùng thảm liệt. Sau đó, Triệu Tử Long thu hẹp binh sĩ, tấn công vào sườn phải của kẻ thù, nó giống như thanh đao sắt chém vào cánh đồng lúa chín, gặt đi rất nhiều đầu người.
Triệu Tử Long vì mở trận tiền mà tạo ra một lỗ hổng trong quân địch, để cho Long Tự Quân sau lưng hắn có thể tiến lên chém giết.
Sau vài lần va chạm, quả nhiên là sắc bén không thể đỡ, mấy lần có thể mở ra lỗ hổng trong quân của Nhung tộc.
Nhưng danh xưng của Nhung tộc là vô song, mà nó cũng không phải là hư danh. Long Tự Quân đã bắt đầu có thương vong không nhỏ, bọn họ đều là binh sĩ được bồi dưỡng tốt nhất, mỗi một người đều là huyết nhục của Triệu Tử Long.
Nhung tộc càng ngày càng nhiều, một mình Triệu Tử Long khó mà chống đỡ được.
Hắn quay đầu ngựa, dẫn quân vào trong bụi cỏ lau.
Lần này, mục đích phục kích kẻ thù của Triệu Tử Long không phải là chiến thắng, mà là thất bại. Khi đã lên kế hoạch từ trước, mọi người đã sắp xếp Triệu Tử Long sử dụng một màn thất bại để dụ Nhung Binh vào bẫy.
Cho nên cần Triệu Tử Long bại trận, hơn nữa phải bại giống như thật.
Ngay từ đầu Triệu Tử Long đã biết phải hy sinh một số người nhưng tâm tình của hắn thực sự khó mà nhẹ nhõm.
Hi sinh là tất yếu, là vì lấy cái giá thấp nhất đổi lấy thành quả lớn nhất. Nhưng mỗi người đều là tay chân của mình, để làm được chuyện này thì bọn hắn cần phải có dũng khí kiên định như thế nào. Cho dù đã biết trước được kết cục nhưng không ai lựa chọn lùi bước, hết lớp này đến lớp khác nhào lên, quả nhiên phải có bao nhiêu can đảm mới có thể làm được chuyện như vậy.
Tới ngày hôm nay, Trình Đại Lôi đã có đầy đủ tàn nhẫn để quyết định kế sách như vậy.
May mắn là mọi thứ đã diễn ra theo đúng kế hoạch. Nhung Tộc bị Long Tự Quân giết một trận đau đớn, cho nên liền liều lĩnh lao vào bụi cỏ lau.
Trận chiến diễn ra cho đến tận bây giờ, mà bọn họ dường như đã quên mất mục đích của cuộc chiến, tất nhiên tại vì Long Tự Quân đã giết rất nhiều Nhung binh, cho nên bọn họ mới quyết ăn mười trả mười.
Nhung Tộc vọt vào bụi cỏ lau.
Trên thực tế, bọn hắn đã sớm bị mất dấu Long Tự Quân khi vừa tiến vào bụi cỏ lau.
Sau đó, lửa cháy bốn phía, đại hỏa mượn gió thổi và bùng cháy dữ dội.
Quan chỉ huy của Nhung tộc cuối cùng cũng cảm thấy được sự quỷ dị. Mảnh cỏ lau này không phải là nơi thu hoạch thành quả chiến thắng mà nó là phần mộ mà Trình Đại Lôi đã đặc biệt chuẩn bị cho mình.
Suy nghĩ đầu tiên chính là chạy ra ngoài, bây giờ 5 vạn đại quân Nhung tộc đã mất đi chỉ huy, hoàn toàn dựa vào bản năng cầu sinh mà trốn ra ngoài.
Đúng lúc này, Man Tự Quân đã mài đao đã lâu, chỉ chờ lao ra cấu xé kẻ thù. Bọn hắn thiên tân vạn khổ đi tới Kinh Châu nhưng lại không có cơ hội đánh một trận với Nhung tộc, điều này đã khiên bọn hắn tích một cỗ lựa giận ở trong lòng.
Nhìn thấy Nhung tộc đang tháo chạy ra ngoài, Man Tự Quân bắt đầu bày ra hoa mai trận, tiêu diệt binh sĩ Nhung tộc đang chạy trốn. Nhung binh mất đi chỉ huy đã gần như không có khả năng chiến đấu, chưa kể Man Tự Quân lại là đội thiện chiến nhất trong trận chiến.
Trình Đại Lôi mang theo bọn người Quan Ngư tấn công ở những phía khác, dễ như trở bàn tay mà đánh tan đội hình của quân địch.
Lúc này, thuốc nổ được sắp xếp trong đám lau sậy đã bắt đầu phát huy tác dụng, tiếng nổ vang lên liên tục, bụi khói văng tứ tung.