Chương 1143: Xưng Đế

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1143: Xưng Đế

Bách Lý Vô Thường tổn hại một tay, vốn đã trở thành phế nhân, nhưng hắn đúng là chơi liều, hết lần này tới lần khác đã luyện đao bằng một tay, lâm trận vẫn có thể giết địch.

Bất quá, hôm nay không phải tranh chấp sinh tử, hắn cũng không dám hạ tử thủ. Nếu như thật sự đả thương Trình Đại Lôi thì 2 vạn quân phía sau sẽ lập tức tiến lên phanh thây hắn thành muôn mảnh.

Một người muốn báo mối thù cụt tay, một người lại muốn báo thù cho Bách Lý Thắng. Nhưng bọn họ đều biết, Trình Đại Lôi đang cho bọn họ một bậc thang đi xuống, đế quốc đã đến nước này thì còn chuyện gì không thể nói.

Mắt thấy đại đao của chém tới, Trình Đại Lôi đột nhiên xoay người né tránh, chớ nhìn hắn lưng hùm vai gấu nhưng cơ thể lại vô cùng linh hoạt.

Miễn cưỡng né qua một đao này, người chung quanh đều kêu gào in ỏi.

Trình Đại Lôi thở một hơi, nhìn về phía Lư Tuấn Nghĩa nói: “Lư tướng quân, tới phiên ngươi.”

Lư Tuấn Nghĩa nhìn trường thương trong tay, lắc đầu, đột nhiên từ trên lưng ngựa nhảy xuống, quỳ xuống trước mặt Trình Đại Lôi.

“Trình đương gia nghĩa bạc vân thiên, Lô mỗ tâm phục khẩu phục, sau này đi theo làm tùy tùng, nguyện vì Trình đương gia làm việc.”

Động thủ cũng không có khả năng đả thương Trình Đại Lôi, cho nên cần gì phải động thủ, dứt khoát hạ thất tư thái để lấy hảo cảm.

Không thể không nói, sau khi Lư Tuấn Nghĩa lăn lộn trong triều đình một thời gian thì cũng đã bắt đầu hiểu chuyện.

Bách Lý Vô Thường nhìn thấy một màn này, liền âm thầm hối hận, tính sai, tại sao mình có thể đánh Trình Đại Lôi, làm như vậy thật sự quá mức ngây thơ.

Hắn cũng nhảy xuống lưng ngựa, quỳ rạp xuống đất: “Thuộc hạ đắc tội, Trình đương gia vạn vạn rộng lòng tha thứ.”

Lư Tuấn Nghĩa không động thủ với mình, Trình Đại Lôi cũng nhẹ nhàng thở ra, nếu như chém giết một trận thì Trình Đại Lôi chưa chắc nắm được tất thắng.

Hắn nhảy xuống khỏi lưng trâu, tuần tự đem hai người đỡ dậy, nói: “Hai vị hảo hán không cần như thế, sau này chúng ta chính là huynh đệ một nhà, tự nhiên có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia.”

“Nghe Trình đương gia phân phó.”

Hai người đều có ý đi nương nhờ Trình Đại Lôi, Trình Đại Lôi cho bọn hắn một bậc thang, bọn hắn trơn tru đi xuống.

Bách Lý Vô Thường còn dễ nói, nhưng bản sự của Lư Tuấn Nghĩa thì Trình Đại Lôi đặc biệt coi trọng. Có thể thu nhận đối phương về dưới trướng của mình, xem ra lần này cũng không tính tay không mà quay về.

Trình Đại Lôi vẫn để Bách Lý Vô Thường trấn thủ Tam Thủy quan, Lư Tuấn Nghĩa tụ hợp cùng đại quân, mọi người xuyên qua Tam Thủy Quan, không có mấy ngày liền chạy về Lương Châu.

Trình Đại Lôi vừa trở lại Lương Châu thì Dã Nguyên Hỏa ở Trường An cũng vừa lúc nhận được tin chiến báo.

Mặc dù đã có đủ ước tính về sức mạnh của Trình Đại Lôi, thậm chí hắn cũng không đặt nhiều kỳ vọng vào trận chiến này. Cũng không mong chờ thuộc hạ có thể lấy được đầu của Trình Đại Lôi. Hắn chỉ muốn hung hăng cắn đối phương một ngụm thật đau, để cho Trình Đại Lôi biết thế nào là ám ảnh mười năm rắn cắn.

Nhưng Dã Nguyên Hỏa tuyệt đối không có nghĩ đến, 5 vạn đại quân cư nhiên bị Trình Đại Lôi dùng một mồi lửa diệt sạch.

E rằng, hắn phải đánh giá lại sức mạnh của Trình Đại Lôi.

Gần nhất Dã Nguyên Hỏa liên tiếp nhận được tin tức tốt, không đánh mà vẫn lấy được thành Trường An, sau đó lần lượt chiếm đóng các tòa thành trì khác tại Kinh Châu, thành công nắm giữ toàn bộ Kinh Châu.

Lấy danh nghĩa của Lý Nhạc Thiên, hắn ban xuống thư thoái vị, kêu gọi chư hầu thiên hạ ủng hộ sự thống trị của mình. Trước mắt chuyện này còn chưa có hiệu quả, nhưng chuyện nắm giữ bắc địa cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi. Bắc địa tuy có nhiều thế lực nhưng Dã Nguyên Hỏa không nghĩ sẽ có ai đủ sức đánh một trận với hắn.

Sau khi chiếm đóng được thành Trường An, nhận được sự ủng hộ của danh gia vọng tộc ở Kinh Châu, binh mã cũng đã được bổ sung lương thảo. Không như thế, hắn cũng không có năng phái ra 5 vạn đại quân truy sát Trình Đại Lôi.

Trước đây khi khởi binh ở thảo nguyên, Dã Nguyên Hỏa cũng không nghĩ mình sẽ có được ngày hôm nay. Có thể cầm xuống Trường An, liền đại biểu hắn có thể cầm xuống Trung Nguyên. Nếu thống nhất được bắc địa, chỉ huy xuôi nam vượt qua đại giang, cũng chưa hẳn là chuyện không thể làm được.

Mặc dù dễ nói khó làm nhưng ít ra đã có năm sáu phần hy vọng, hiện tại Dã Nguyên Hỏa là đối thủ mạnh nhất trên bàn cờ loạn thế này.

Tuy nhiên, một trận đại hỏa ở trước Tam Thủy quan lại khiến cho con đường trở thành bá chủ của Dã Nguyên Hỏa bị phủ một tầng bóng ma.

Đưa mắt nhìn ra toàn bộ thiên hạ, Dã Nguyên Hỏa bắt đầu nghi ngờ, liệu mình có thể thắng được Trình Đại Lôi hay không?

Dã Nguyên Hỏa thả chậm bước chân khuếch trương, bắt đầu củng cố địa bản đang có. Quý tộc trên thảo nguyên, trèo non lội suối đi tới Kinh Châu. Con cháu đã chinh phục được vùng đất mới, bọn hắn cũng nên hưởng thụ vinh hoa phú quý. Không cần tiếp tục ở vùng đất nghèo nàn kia, tranh với trời đấu với đất.

Phân đất phong hầu văn võ bá quan, lần này đánh xuống thành Trường An, Nhung Tộc cũng chịu tổn thất nặng nề. Bề tôi có công trong cuộc chiến liền xứng đáng hưởng vinh quanh do chiến tranh mang lại.

Chiêu binh mãi mã, tồn trữ lương thảo, trải qua tháng ngày giày vò, cuối cùng Dã Nguyên Hỏa đã xưng đế ở thành Trường An, lấy quốc hiệu là Liệt.

Đối với hành động của Dã Nguyên Hỏa, các lộ chư hầu ở đế quốc cũng không hề thờ ơ.

Giang Nam Lý Tinh trước tiên đánh ra cờ hiệu phản Nhung, ông ta lấy thân phận người thừa kế Đại Vũ chiêu cáo thiên hạ, kêu gọi chư hầu thiên hạ thảo phạt Nhung tộc.

Đông Hải Lý Hành Tai cũng đăng cơ xưng đế, định niên hiệu là Bình Anh.