Chương 1146: Người Đi Trà Nguội
Một câu này khiến cho Trình Đại Lôi á khẩu không trả lời được. Hòa Thân đã đến Cáp Mô trại được một thời gian, Trình Đại Lôi cũng vô cùng trọng dụng hắn, tuy nhiên bên trong sự trọng dụng này luôn tồn tại một khoản ngăn cách.
Trình Đại Lôi chưa bao giờ tin tưởng Hòa Thân như tin tưởng đám người Lưu Bi, Tần Man…Mặc dù quả lý chuyện lớn chuyện nhỏ ở Lương Châu, nhưng Trình Đại Lôi vẫn để Lưu Bi hạn chế hắn. Vừa giao Sóc Phương thành cho mình quản lý thì lập tức phái Quan Ngư đi nhìn chằm chằm.
Trình Đại Lôi đối đãi với mình như vậy, Hòa Thân cũng coi như không thấy.
Nhưng hôm nay Hòa Thân đi thẳng vào vấn đề, chủ động xé rách lớp vải này.
Trình Đại Lôi cuối cùng cũng không nói lời nào.
Hòa Thân lắc đầu, cung cung kính kính dập đầu với Trình Đại Lôi, sau đó đứng dậy, vỗ vỗ đất trên đầu gối, cũng không có cáo biệt mà quay người rời đi.
Nhìn về phía bóng lưng của đối phương, Trình Đại Lôi không thể làm gì mà chỉ lắc đầu. Sau đó, hắn ngồi xuống gốc đại thụ, vuốt ve ấm trà trên bàn, cảm nhận một luồng hơi mát từ thành bình truyền đến.
Người đi...... Trà lạnh.
Trình Đại Lôi rót trà lạnh ra chén, ngửa đầu uống cạn, khe khẽ thở dài.
….
Hòa Thân cai quản Sóc Phương thành nhưng vẫn có nơi nghỉ chân ở Lương Châu thành. Sau khi tạm biết Trình Đại Lôi, hắn dắt ngựa về chỗ ở. Nha hoàn nhìn thấy sắc mắt hắn khó coi, cho nên cũng không dám đi lên hỏi thăm.
Hòa Thân đi vào thư phòng, tự mình suy ngẫm rất lâu. Hắn đi đi lại lại trong phòng, khi thì nhíu mày trầm tư, khi thì thở dài thở ngắn.
Nhưng thời gian suy tính cũng không bao lâu, hắn rất nhanh liền đưa ra quyết định. Hòa Thân thở dài ra một hơi, trên mặt khôi phục mấy phần khí sắc.
Tựa vào lưng ghế suy nghĩ một hồi, hắn lấy bút mực giấy nghiên, trải giấy ra bàn, nhúng đầu bút vào mực đậm.
Nhìn giấy trắng trước mặt, hắn lại không biết viết từ đâu. Nghĩ thì có rất nhiều điều muốn nói, nhưng khi bắt đầu lại không biết nên nói như thế nào.
Một lúc lâu sau, hắn đặt bút xuống, nhìn giấy trắng trước mặt rồi lắc đầu.
Đi chính là đi, nói hay không nói thì cũng không có gì khác. Ngược lại đã quyết định đi, thì cho dù là chuyện gì cũng không thay đổi được quyết định của hắn.
Khi trời tối, Hòa Thân thay y phục hàng ngày, để cho hạ nhân chuẩn bị ngựa. Hắn dắt ngựa đi về hướng cửa thành.
“Hòa đại nhân, đã trễ thế như vậy, ngươi còn muốn đi đâu?”
Trương Phì ló đầu ra khỏi cổng thành, dắt cuống họng hô to, ngược lại khiến cho Hòa Thân giật nảy cả mình.
“Hóa ra là Trương tướng quân, ta đột nhiên nghĩ tới Sóc Phương còn có chút chuyện, cho nên tối nay muốn tranh thủ chạy về.”
Trời tối đường trơn, trên đường cũng không yên ổn, không bằng ta phái mấy người bảo hộ Hòa đại nhân?”
“Không cần, ta tự mình đi thì nhanh hơn, dưới sự cai trị của Đại đương gia, Lương Châu cũng không có mâu tặc hoành hành.”
“Nói cũng phải.” Trương Phì cười hắc hắc hai tiếng, dắt cuống họng hô ta: “Người đâu, mở cổng thành cho Hòa đại nhân.”
Lệnh giới nghiêm vào ban đêm là chuyện rất bình thường trong thế đạo binh hoang mã loạn, ngay cả Lương Châu cũng không ngoại lệ. Nếu như không phải Hòa Thân có thân phận cao, lại vừa lúc gặp được Trương Phì thì đêm nay muốn ra thành cũng sợ không dễ.
Cửa thành mở ra, Hòa Thân cảm tạ Trương Phì, sau đó cưỡi ngựa về nơi xa, biến mất ở trong màn đêm.
Vừa mở cổng thành thả Hòa Thân, Trương Phì càng nghĩ càng thấy không đúng. Gac sai người đóng kỹ cửa thành, bước nhanh đi đến phủ thành chủ, cầu kiến Trình Đại Lôi.
Trong thư phòng, Trình Đại Lôi cũng đang xử lý mấy chuyện vặt vảnh.
“Đại đương gia, vừa rồi có chuyện, ta cũng không biết mình có xử lý sai hay không?”
“Ồ, chuyện gì a?”
“Tối nay, đại đương gia mệnh ta phòng thủ cửa đông, nhưng mới vừa rồi, Hòa đại nhân bỗng nhiên muốn ra khỏi thành, thuộc hạ liền thả hắn đi.”
“Đi?” Trình Đại Lôi thoáng ngừng lại, khoát tay một cái nói: “Đi liền đi a, ngươi cũng không giữ được Hòa đại nhân.”
“Nói thì nói như thế, thuộc hạ cũng không ngăn đón. Chỉ bất quá......” Trương Phì suy nghĩ một chút nói: “Hòa đại nhân nói có việc gấp cho nên vội trở về Sóc Phương thành, nếu thật vậy thì đáng lẽ hắn phải đi cửa tây hoặc của bắc, nhưng Hòa đại nhân lại đi cửa đông, đó là hướng ngược lại, đại đương gia ngài nói chuyện này có phải hơi quái lạ không?”
Trình Đại Lôi để quyển sách trên tay xuống bàn, ngẩng đầu hỏi: “Theo ý ngươi, thì có gì quái lạ?”
“Thuộc hạ không dám nói.”
“Cứ nói đừng ngại?”
Trương Phì lúc này mới lên tiếng, nói: “Thuộc hạ không quá thân với Hòa đại nhân, cho nên không không thể nói gì về tính cách của hắn, nhưng ta rất ngưỡng mộ tài năng và học thức của hắn. Chỉ là, chỉ là... Thuộc hạ vẫn khó mà nói.”
Trương Phì là kẻ thô trung hữu tế (trong cái thô có cái tinh tế), bằng không cũng không thể trở thành một nguyên soái quân đoàn. Trình Đại Lôi cười cười, nói: “Tam gia a Tam gia, ta biết ngươi đang suy nghĩ gì. Thế này đi, ngươi đi một chuyến đến Sóc Phương thành, nếu như thấy Hòa đại nhân trở về đó thì cái gì cũng không nên nói, liền nói là tìm Quan nhị gia có việc.”
Trương Phì gật gật đầu, nói: “Nếu như không thấy hắn trở về thì sao?”
“Vậy làm phiền Tam gia, điểm một đội nhân mã đi đoạt Hòa đại nhân về đây.”
“Vâng, nhưng nếu như đuổi kịp, Hòa đại nhân lại nhất quyết không chịu trở về, Đại đương gia có muốn…” Trương Phì làm ra tư thế cắt cổ, bên trong ánh mắt lộ ra một tía ngoan độc.
Trình Đại Lôi thở dài, chính mình quả nhiên có lỗi với Hòa Thân. Nhưng đâu chỉ có hắn không tin tưởng được Hòa Thân, mà ngay cả đám người Trương Phì cũng không nói giết là giết đối với Hòa Thân.
Trình Đại Lôi vẫy tay, kêu gã lại gần rồi thì thầm vài câu bên tai
Trương Phì càng nghe con mắt mở càng lớn, cuối cùng đã giống như chuông đồng, gã kinh ngạc nhìn Trình Đại Lôi, nói: “Đại đương gia, thật sự muốn thế sao?”
Trình Đại Lôi gật gật đầu, đáp: “Đi làm đi, đi sớm về sớm.”
Trương Phì đáp ứng một tiếng liền rời đi, ra khỏi thành ngay trong đêm.
Trong thư phòng, Thôi Bạch Ngọc trơ mắt nhìn một màn này, nói: “Hòa Thân bỏ đi?”
Trình Đại Lôi gật gật đầu, ngồi trở lại trên ghế, nói: “Nhạc hết người đi, người chạy trà nguội, hắn muốn đi ta cũng không giữ được.”
Thôi Bạch Ngọc nhíu mày nghĩ nghĩ, nói: “Tối nay, ngươi bỗng nhiên để Trương Phì thủ thành, hẳn là tính sẵn đối phương sẽ rời đi từ cửa đông. Đây là hữu tâm thả hắn đi, nếu như vậy, tại sao người còn để Trương Phì đuổi theo?”
Trình Đại Lôi tựa lưng vào ghế ngồi, nhíu mày suy tư, cũng không đáp lại lời của Thôi Bạch Ngọc.
Trình Đại Lôi im lặng không nói, sau một hồi lâu mới chịu mở miệng: “Huynh đệ một hồi, nên có kết thúc, sau tối nay, tình cảm coi như chấm dứt.”
“Theo ý ngươi, sau khi Hòa Thân rời khỏi Lương châu sẽ lựa chọn đầu quân cho nhà nào.” Thôi Bạch Ngọc hỏi
Trình Đại Lôi nghĩ nghĩ, nói: “Ngoại trừ Giang Nam, ta cũng không nghĩ ra hắn sẽ đi về đâu.”