Chương 1154: Gặp Thủy Tặc

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1154: Gặp Thủy Tặc

Trong lúc nói chuyện, bọn họ đã kể chuyện đêm qua. Đây là một chuyện hết sức kỳ lạ đối với hai huynh đệ. Không biết tại sao lại có bạc từ trên trời rơi xuống, tạo sao lại có mảnh ngói chỉ đường.

“Chắc chắn là ông trời thấy chúng ta đáng thương, chúng ta đây là thay trời hành đạo a.” Chu lão đại cảm khái nói.

“Đúng vậy, thay trời hành đạo.” Hòa Thân cười híp mắt nói, nhưng trong lòng thì bất ổn bồn chồn.

Hắn không tin quỷ thần, chuyện này rất rõ ràng là có người âm thầm tương trợ. Nhưng đến tột cùng là ai, Hòa Thân cũng nghĩ không thông.

Cũng không biết đối phương rắp tâm thiện hay ác, Hòa Thân không phỏng đoán được, chỉ có thể tạm đem dằn mối hoang mang xuống đáy lòng.

Thu thập xong bạc, mang theo huynh đệ Chu gia gấp rút lên đường, một đường hướng về đi về phía đông, thẳng đến Đông Hải.

Rời Nam Khang thành, Hòa Thân đi thuyền, lại tiêu phí một chút bạc đặt mua hai nha hoàn đi theo phục thị.

Nữ tử Dương Châu ôn nhu xinh đẹp có tiếng trong thiên hạ, chủ yếu là giá cả tiện nghi. Ngay cả thuyền mang nha hoàn, cũng chỉ hơn một trăm lượng bạc.

Thuyền chở khách xuôi giòng, một ngày đi ngàn dặm. Kể từ khi rời khỏi Lương Châu, dọc theo đường đi chính mình chịu bao nhiêu đau khổ. Khốn cùng long đong, nhiều lần tính mệnh suýt nữa ném đi. Bây giờ mới xem như bù trở về một chút, Hòa Thân thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị chuyện kế tiếp.

Thân phận của huynh đệ Chu gia cũng là nước lên thì thuyền lên, áo gấm, rượu ngon các thứ. Chu lão đại trong lòng còn có chút thấp thỏm, mấy ngày qua mình giống như đã hưởng hết phúc một đời. Cho nên liệu chuyện tiếp theo chờ đợi mình có phải là vận rủi….

Bất quá lời nói đi cũng phải nói lại, thay trời hành đạo, dùng tiền của người khác để tế bần cho mình, cảm giác này thật sự không tệ.

Một đường gió êm sóng lặng, cũng không có chuyện gì xảy ra. Chậm rãi, huynh đệ Chu gia cảm thấy có chút nhàm chán, nói gần nói xa thám thính Hòa Thân, muốn biết mục đích của chuyến đi này.

Đối với chuyện này, Hòa Thân không lộ nửa điểm. Mà trong lòng của hắn, thật sự đã có dự định.

Đi đường thủy mà không phải là đường bộ, không chỉ vì hưởng thụ xa xỉ mà hắn còn thấy đường thủy an toàn hơn chút. Trong thời đại binh hoang mã loạn, nạn trộm cướp hung hăng ngang ngược, còn có nhiêu sơn tặc muốn nghĩ kiếp một bút phát tài. Cho nên, Hòa Thân mới nghĩ đường thủy sẽ có cường đạo hơn.

Mọi thứ đều như mong đợi và không có gì thực sự xảy ra trong vài ngày qya. Thế nhưng hắn vẫn tính toán sai một điều, quả thật đường thủy ít tặc nhưng không phải là không có.

Mấy ngày nay hắn sống rất nhàn nhã, nhưng hắn không biết rằng mình đã trở thành một con cừu béo trong mắt thủy tặc ở hai bên eo biển. Sở dĩ bọn hắn nhịn đến bây giờ còn chưa động thủ, nguyên nhân chủ yếu là chưa nghĩ ra nên để ai động thủ.

Khi thuyền cập bến để bổ sung nguồn cung cấp, một tờ giấy đỏ đã được dán trên thuyền của Hòa Thân. Hắn đã từng là sơn tặc, nhưng hắn lại không hiểu hết quy củ của thủy tặc. Giấy đỏ gắn ở mũi tàu có nghĩa là hàng hóa đã có chủ. Không ai khác có thể can thiệp cho đến khi họ nhúng tay. Tất nhiên, nếu lực đủ mạnh và nắm đấm đủ lớn thì bất cứ lúc nào cũng có thể bỏ qua quy tắc.

Con thuyền rời khỏi Kinh Khẩu Thành, tính ra cách thành Dương Châu đã không xa. Đây là địa bàn của Lý Tinh, hắn nhất định phải thành thật một chút. Lấy quan hệ giữa Cáp Mô trại và Lý Tinh, thì nếu mình rơi vào trong tay Lý Tinh, đoán chừng kết cục sẽ không quá tốt.

Phía trước xuất hiện một ngã rẽ, dòng nước chảy xiết hơn. Chu lão đại hạ buồm xuống, để cho tốc độ thuyền trở nên chậm, dễ đi qua dòng nước xiết này.

Đang lúc này, sau lưng đột nhiên xuất hiện hai chiếc thuyền nhỏ, vội vã mà đến.

“Lão gia, lão gia......” Chu Thất hoán hai tiếng: “Đối phương hình như là hướng về phía chúng ta, kẻ đến không thiện a.”

Hòa Thân ra khỏi buồng nhỏ, cũng phát hiện tên này địch ý. Bất quá hắn dù sao cũng là người từng va chạm, bây giờ mặc dù hoảng hốt nhưng vẫn bình tĩnh nói: “Hai người có giỏi bơi lội không?”

“Quá sức.” huynh đệ Chu gia trăm miệng một lời đáp.

Huynh đệ bọn họ chỉ là nông phu bình thường, cũng không có thủy tính gì, nhiều lắm chỉ biết bơi chó. Còn Hòa Thân thì chính là vịt lên cạn.

Hòa Thân đã hơi bối rối.

Hai chiếc thuyền nhỏ cấp tốc tới gần thuyền chở khách, mười mấy người từ trên thuyền lao lên, tất cả đều đã quen với loại hình mua bán. này. Hai ba lần liền nhảy lên thuyền, vây đám người Hòa Thân vào giữa.

Huynh đệ Chu gia bảo hộ Hòa Thân ở sau lưng, riêng phần mình nắm chặt binh khí, thấp giọng nói: “Lão gia, chúng ta nhảy sông trốn đi.”

Hòa Thân cũng muốn nhảy sông, nhưng đoạn này nước chảy rất xiết, lông ngỗng gặp nước đều bị chìm xuống đáy. Lấy khả năng bơi lội của hắn thì nhảy xuống sông cũng không khác gì đi tìm chết.

Một tên có nốt ruồi ở trên trán, đứng ra nói lớn: “Chúng ta là nhân mã của Tô lão đại ở trại Cá Sấu, thức thời thì giao vật đáng giá ra, lão tử sẽ cho ngươi toàn thây.”

Chu Thất cùng Chu lão đại nắm chặt binh khí, bây giờ đã muốn động thủ với địch. Trong tình huống như thế này, ngoại trừ buông tay đánh cược một lần, đánh một trận sống chết thì gần như không còn biện pháp nào khác.

“Khoan, khoan.” Hòa Thân cười cười, ôm quyền nói: “Ta tưởng là ai, hóa ra là nhân mã của Tô lão đại, đây coi như lũ lụt vọt lên miếu Long Vương, người một nhà không nhận người một nhà.”

Hòa Thân trấn định như vậy, ngược lại là làm đối phương lau mắt mà nhìn. Đối phương trên dưới dò xét Hòa Thân, nói: “Ngươi biết trại chủ của chúng ta?”

“Ta chưa hẳn biết trại chủ nhà các ngươi, nhưng trại chủ nhà các ngươi khẳng định biết ta.”

“Khẩu khí thật lớn.”

Hòa Thân cười cười: “Hảo hán xưng hô như thế nào?”

“Ta là Vương Đại Trùng, người dưới trướng Tô lão đại, giang hồ bằng hữu đều gọi ta là Cửu Đầu Ngư.”

Hòa Thân chưa từng nghe đến cái tên này, quả nhiên là không có văn hóa, nghĩ cũng không phải nhân vật tài giỏi gì.

Hắn ôm quyền: “Ngược lại là như sấm bên tai, tại hạ cửu ngưỡng đại danh. Cũng là huynh đệ giang hồ, chư vị hôm nay muốn phát tài, huynh đệ ta cũng không cản. Chỉ là không biết chư vị huynh đệ muốn phát tiểu tài hay là phát đại tài.”

“Tiểu tài như thế nào mà đại tài lại như thế nào?” Vương Đại Trùng bây giờ cũng hơi hứng thú.

“Nếu như chỉ là phát tiểu tài, trên tay huynh đệ ta còn có mấy trăm lượng bạc, đưa cho các huynh đệ làm tiền thưởng. Về phần tính mạng, chư vị muốn giữ liền giữ, nếu không được thì một đao làm thịt chúng ta, chúng ta cũng không trách.”