Chương 1157: Tìm Minh Chủ Mới 2
Vương Đại Trùng nhìn một màn này, vô thức nhếch nhếch miệng. Nhìn xem, số mệnh của con người giống như cây có bóng, vị Hòa tiên sinh này quả nhiên là có bản lĩnh. Tới người có thân phân như Hồng cũng phải hành lễ với hắn.
Lần đầu gặp mắt, nói có thể làm cho mình phát đại tài, quả nhiên không phải lừa gạt.
Huynh đệ Chu gia bây giờ cũng ưỡn ngực ngẩng cao đầu, chuyện mấy ngày này, ai cũng có thể nhìn ra được. Tên tuổi Hòa Thân vừa mới truyền ra ngoài, trại Cá Sấu liền nhộn nhịp đông đúc. Bao nhiêu quan lại quyền quý đều nói thắp nhang cầu nguyện mộ tổ để có thể mời được Hòa Thân về trướng. Bây giờ lại có người cúi đầu khom lưng, nhìn thấy mình giống như nhìn thấy đại nhân vật.
Nói tới nói lui, rời khỏi Chu Điền Trang và đi theo Hòa thân quả nhiên không sai. Nếu trước đây không lựa chọn đi theo hắn thì hôm nay sao có được địa vị như thế này.
Hòa Thân nâng chén trà lên, thổi thổi lớp bọt bên trên, tinh tế nhấp một miếng, sau đó mới ngẩng đầu nhìn về phía Hồng.
“Ngươi......” Hòa Thân nhíu mày như có điều suy nghĩ: “Ta hình như đã gặp ngươi.”
Hồng gật đầu: “Trước đó đi bái phỏng Trình đương gia, ta đã từng gặp mặt Hòa tiên sinh, lúc ấy ta vẫn còn là đạo sĩ.”
Lúc này, Hòa Thân mới gật gật đầu, chỉ chỉ chiếc ghế bên cạnh, nói: “Ngồi đi”.
Hồng ngồi xuống ghế, nhưng chỉ ngồi một nửa liền nói: “Nghe nói Hòa tiên sinh tới đây, ta liền phụng mệnh của chủ công đến mời Hòa tiên sinh xuống núi. Nếu như Hòa tiên sinh đến Dương Châu thì vị trí của ta sẽ là của Hòa tiên sinh.”
Hòa Thân nhấp một ngụm trà, lại thở dài: “Ngươi có biết hay không, ta đã trở mặt với Trình Đại Lôi.”
“Đã nghe nói qua?”
“Ngươi biết chúng ta là vì cái gì mà xích mích không?”
Hồng lắc đầu: “Còn chưa nghe nói.”
Hòa Thân ngẩng đầu nhìn bầu trời, như có điều suy nghĩ, nửa ngày mới thu hồi ánh mắt, nói: “Ngươi không biết, con người của ta tính cách nhàn tản, nói là không ôm chí lớn cũng tốt. Cũng không muốn sống trong thời đại chém chém giết giết. Nhưng Trình Đại Lôi người này không chân chính, cả ngày chỉ muốn tranh giành thiên hạ, ta một lần lại một lần khuyên hắn, nhưng hắn đều nghe không lọt tai. Do đó, ta mới rời khỏi Lương Châu, đi đến chỗ này để ngắm nhìn non sông tốt đẹp.”
“Nhưng tại hạ nghe nói, Hòa tiên sinh có tâm rời núi.”
“Lời đồn mà thôi, lừa gạt người bình thường còn tốt, nhưng sao có thể lừa được người thông minh.” Hòa Thân thở dài: “Ta bây giờ thật là là mệt mỏi, chỉ muốn sống những ngày nhàn tản, chém chém giết giết đã không còn liên quan đến ta. Nói ra thì đúng là làm phiền tiên sinh đến đây.”
Hồng đứng dậy, ôm quyền cáo từ. Hòa Thân ngước mắt nhìn nơi xa, cũng vì tiếp lời, tùy ý khoát tay áo.
Đi thật xa, Hồng quay đầu liếc mắt nhìn lại, thấy Hòa Thân an tĩnh uống trà, rất có phong phạm của anh hùng xuất thế.
Sau khi rời khỏi trại Cá Sấu, Hồng lập tức lái thuyền trở về thành Dương Châu. Khoảng cách giữa hai nơi cũng không quá xa, lại đi đường thủy cho nên chỉ cần mất nửa ngày liền có thể trở về thành Dương Châu.
Tại một chỗ Giang Nam, Lý Tinh gần đây đang chiêu binh mãi mã, cũng không có chuyện quá gấp gáp. Lý Tinh phái Hồng đi tới trại Cá Sấu và đang chờ đợi tin tức của y. Người trong nhà biết chuyện nhà mình, Lý Tinh biết thủ hạ của mình không có nhiều người giỏi, cho nên mới coi trọng Hòa Thân như vậy.
Vừa nhìn thấy Hồng, Lý Tinh vội hỏi về chuyện gặp mặt. Sau khi nghe xong chuyện đã xảy ra sau, Lý Tinh nhíu mày, nói: “Nếu hắn thật sự vô tâm rời núi, thì đúng là phiền toái.”
Hồng cười cười, nói: “Cái gì mà vô tâm rời núi, bất quá là lý do mà thôi. Chuyện này huyên náo xôn xao, nhất định là Hòa Thân tự tay tạo ra. Nói tới nói lui, vẫn là bảng giá chưa thích hợp.”
“Làm tể tướng của Giang Nam đã là thành ý lớn nhất của ta. Hắn muốn cái gì, cứ nói, ta đều cho hắn. Thứ Trình Đại Lôi có thể cho thì ta càng có thể cho nhiều hơn.”
Hồng nghĩ nghĩ, nói: “Ở cùng loại người này, nhiều nhất vẫn nên để ý mặt mũi. Hắn lặn lội từ Lương Châu tới đây, mặc dù chưa nói rõ nguyên nhân nhưng nghĩ cũng biết, đó không phải là trải nghiệm vẻ vang gì. Hòa Thân bày ra chuyện lớn như vậy, một phần cũng là muốn làm cho Trình Đại Lôi xem.”
“Nếu hắn muốn hào quang, ta có thể cho hắn hào quang.” Lý Tinh nói: “Không phải muốn ta tự mình qua đó mời sao, vậy ta có thể tự mình đi một chuyến. Nhưng vạn nhất ta cũng không mời được thì hắn vẻ vang còn ta chính là mất hết mặt mũi.”
Lý Tinh bây giờ dù sao cũng là vua của một nước, mặc dù thiên hạ chưa định, nhưng ông ta cần phải có khí phái của thiên tử. Ông ta đi đi lại lại trong phòng, chuyện này quả nhiên khó làm. Ông ta có thể chiêu hiền đãi sĩ, nhưng nếu như Hòa Thân không chịu nể mặt? Đây không phải là đang xem thường khí phái thiên tử của mình sao.
“Không bằng phái binh mã tiến đánh trại Cá Sấu, trước cứ cướp người về rồi nói tiếp.”
“Bệ hạ, chuyện này tuyệt đối không thể.” Hồng nói: “Loại như Hòa Thân, cho dù có thể đoạt nhưng sợ hắn sẽ không thật lòng phụ tá. Huống hồ nếu như chuyện này truyền đi, thiên hạ người nào còn dám đi nương nhờ Giang Nam?”
Lý Tinh trầm mặc phút chốc, gật đầu nói: “Nói có lý. Cuối cùng vẫn không thể dùng sức mạnh để cưỡng ép.”
“Đúng là không thể dùng mạnh, nhưng cũng tuyệt đối không thể để Hòa Thân rời khỏi Giang Nam. Chúng ta bố trí nhân mã ở quanh trại Cá Sấu, nếu như hắn muốn rời khỏi Giang Nam, liền......” Hồng phất tay, thủ thế cắt cổ.
Lý Tinh gật gật đầu: “Chuẩn bị nhân mã bao vây trại Cá Sấu. Một khí thấy Hòa Thân có ý định rời đi thì lập tức động thủ. Mặt khác, xem ra ta không thể không đi một chuyến đến trại Cá Sấu.”
Nếu có Hòa Thân phụ tá, Lý Tinh cũng không quan tâm mặt mũi. Lần này hắn đã dự định phải chiêu dụ được Hòa Thân.
Đương nhiên, nếu như Hòa thân không nể mặt ông ta thì Lý Tinh cũng chưa chắc sẽ cho Hòa Thân mặt mũi.
Ông ta có thể chiêu hiền đãi sĩ, nhưng chiêu hiền đãi sĩ ý chí chiêu hiền đãi sĩ ý.