Chương 1162: Chiến Hỏa Liên Miê
Đế quốc chiến hỏa liên miên, nhưng ít khi chiến hỏa lan tới Giang Nam. Cho nên trong loạn thế này, Giang Nam là một chỗ thái bình.
Thế nhưng, sợ loại thái bình này không thể duy trì quá lâu. Có lẽ, chiến hỏa cũng sẽ đốt tới Giang Nam.
Mấy chục năm phồn hoa cũng sẽ trở thành một vùng phế tích. Chỉ là không biết, phải qua bao lâu, mới có thể khôi phục lại được.
Trong khoảng thời gian này, Trình Đại Lôi cũng nhận được tin tức từ bắc địa. Quả nhiên Hòa Thân không đoán sai, Dã Nguyên Hỏa vừa mới an định lại đã không kịp chờ đợi mà muốn đặt chân ra khắp Trung nguyên.
Sức mạnh của Nhung tộc chỉ là bề ngoài, mà bên trong chưa hẳn hoà hợp êm thấm, phe phái đấu tranh mười phần nghiêm trọng. Dã Nguyên Hỏa vì để ổn định tình hình trước mắt mà phải đẩy nhanh tốc độ chiến tranh.
Như bánh xe cuồn cuộn, khi hắn dừng lại, cũng là thời điểm hắn diệt vong.
Bất quá, chư hầu bắc địa cho dù không hài lòng thì các nơi như Dự Châu, Thanh Châu......cũng không thể ngăn chặn được bước chân của Nhung tộc.
Hiện nay, Dã Nguyên Hỏa đã chiếm lĩnh 2⁄3 thành trì Trung Nguyên. Chỉ còn lại một số thành trì nhỏ, vẫn còn đang vùng vẫy.
Tháng bảy nóng bức, Hòa Thân với mới gia nhập vào Giang Nam, mà hơn phân nửa lãnh thổ đế quốc đã rơi vào trong chiến hỏa.
Một dòng sông lớn phân nam bắc.Bắc địa có Kinh Châu, Ký Châu, Dự Châu, Thanh Châu, U Châu, Tịnh Châu, Từ Châu.
Giang Nam có Dương Châu, Kinh Châu, Ích Châu, Giao Châu.
Dã nguyên hỏa chiếm giữ Kinh Châu, nhìn xuống Trung Nguyên; Lý Tinh ngồi trấn Giang nam, phòng thủ dựa vào sông. Lý Hành Tai ở Đông Hải, vắt hết óc tính toán con bài trong tay mình.
Tây Bắc còn có Lương Châu, Trình Đại Lôi làm chủ nơi này, lén lén lút lút nhìn chằm chằm biến hóa của thời cuộc, tay cầm lợi khí, lại kiên quyết không chịu ra tay.
Trong trận chiến này, Trình Đại Lôi uốn mình ở một góc, tận lực điệu thấp, không ai biết trong tay hắn đang giấu cái gì.
Sau khi Hòa Thân đến Giang Nam, tự tay tạo ra chiến hỏa cho hai bên bờ đại giang. Hơn 20 vạn đại quân tấn công Long Khê, Chung Ly, Lạc Phượng của Lý Hành Tai.
Ngay tại lúc đó, Dã Nguyên Hỏa cũng đang từng bước mở rộng địa bàn, thôn tính chư hầu bắc địa.
Liên tục có chiến báo gửi về Lương Châu. Mặc dù Trình Đại Lôi không tham chiến nhưng hắn vẫn đưa mắt ra nhìn bốn phía, quan sát diễn biến của đế quốc.
Trình Đại Lôi âm thầm suy tư, theo tình hình trước mắt thì sợ không đến một năm, Nhung tộc liền có thể thống nhất bắc địa. Sau đó đưa đại quân xuống phía Nam, chiến một trận với chư hầu Giang Nam.
Hiện tại thứ Trình Đại Lôi để ý nhất chính là chiến tranh ở Giang Nam. Lý Tinh đã khởi binh tiến đánh Đông Hải, mà liệu Lý Hành Tai có thể phòng thủ được hay không thì Trình Đại Lôi cũng chưa thể đoán được.
“Bây giờ, chúng ta có cần làm gì hay không?” Thôi Bạch Ngọc hỏi.
Trình Đại Lôi đang nhìn tình báo mới đưa tới, cũng không ngẩng đầu, nói: “Làm cái gì?”
“Dã Nguyên Hỏa đã khai chiến với chư hầu trung nguyên, chúng ta cũng có thể nhân cơ hội khuếch trương địa bàn, khiến cho hắn hai mặt thụ địch, nhất cổ tác khí (Tiến hành việc gì phải nhằm lúc tinh thần hăng hái, chí đang phồn thịnh thì nhất định sẽ đạt kết qủa tốt và nhanh chóng) đánh tới Trường An.” Thôi Bạch Ngọc.
Trình Đại Lôi lắc đầu, nói: “Chư hầu trung nguyên rất dễ sụp đổ, căn bản không thể chặn được sức mạnh của Dã Nguyên Hỏa. Nhưng Nhung tộc một khi không di chuyển thì dựa vào một nhà chúng ta cũng không thể đánh tan hắn.”
“Nhân cơ hội mở rộng địa bản thì tốt, bắt đầu từ Tam Thủy quan đánh tới Kinh Châu, chắc chắn cầm xuồng một hai tòa thành trì.”
“Theo ngươi nói thì đúng là có thể làm được nhưng ý nghĩa không lớn.” Vấn đề này, Trình Đại Lôi đã nghĩ tới không chỉ một lần: “Không thể tiêu diệt sức chiến đấu của kẻ địch, một mực khuếch trương địa bàn, chỉ có thể khiến chúng ra bị bại lộ nhược điểm trước mặt kẻ địch. Cho dù chúng ta chiếm được vài tòa thành trì thì nên phái ai đi phòng thủ? Đánh tới đánh lui như vậy thật sự không có nhiều ý nghĩa. Mà chúng ta cũng chưa thể trực tiếp đưa quân vào Kinh Châu được. Đó là địa bàn của Nhung Tộc, còn quá sớm để chúng ta khai chiến với bọn hắn.”
Thôi Bạch Ngọc gật gật đầu: “Cho nên bước kế tiếp, ngươi dự định như thế nào?”
“Chờ.” Trình Đại Lôi thốt ra một chữ.
Thôi Bạch Ngọc nhíu mày, chờ ý tứ chính là không làm gì. Trong trận chiến hỏa tác động đến toàn bộ đế quốc, duy chỉ có Trình Đại Lôi là xa cách, như thể bị ngăn ra khỏi thế giới.
Tất nhiên, Trình Đại Lôi không phải là không làm gì, ngoài việc thu thập thông tin tình báo, hắn còn mở rộng quân và tích trữ lương thực. Bây giờ tổng quân số của Lương Châu đã lên tới 10 vạn, xem như có chút gia sản.
Mà mấy năm này Lương Châu cũng không có nạn hạn hán nạn úng, thế là ruộng đồng bội thu, kho lúa lương thực các nơi chồng chất như núi.
Vì vậy bách tính Lương Châu người người ăn đến tai to mặt lớn, mà những đứa trẻ sinh ra ở nơi đây cũng khỏe mạnh, rắn chắc hơn nơi khác.
Bất quá càng là như thế, Trình Đại Lôi càng không nỡ hủy đi sự thái bình này. Bây giờ Giang Nam phồn hoa đã bị chiến hỏa tác động đến, về phần Lương Châu, liệu mình có nỡ phá hủy tâm huyết bao nhiêu năm qua hay không.
Sau khi xử lý xong mấy chuyện vụn vặt, Trình Đại Lôi rời khỏi thư phòng.
Dọc theo hành lang dài dằng dặc, Trình Đại Lôi một đường đi tới hậu viện. Lúc này, Tô Anh đang ngồi ở trong sân thêu hoa, Phiền Lê Hoa cũng ngồi ở bên cạnh.
Trước mắt Trình Đại Lôi có hai phu nhân, quan hệ hòa thuận, tôn trọng lẫn nhau, nước sông không phạm nước giếng.
Trình Đại Lôi bước tới gần, cái, hai người bừng tỉnh ngẩng đầu lên. Tô Anh vội vàng đứng dậy nói lời vạn phúc. Phiền Lê Hoa chậm rãi đứng lên, khó chịu hết sức mà thi lễ với Trình Đại Lôi.
Trình Đại Lôi không để ý đến điều này, hắn vẫy vẫy tay để hai người ngồi xuống, có nha hoàn bưng trà lên, Trình Đại Lôi nhấp một miếng, nói: “Các nàng đang bận rộn gì sao?”
“Tô tỷ tỷ dự định thêu một chiếc khăn tay, ta tới nhìn xem.” Phiền Lê Hoa cần kim thiêu còn nặng hơn cầm thương, nhìn xem một hồi cũng mất hứng thú. Bây giờ thấy Trình Đại Lôi tới, liền hỏi: “Chúng ta chỉ tâm sự chuyện nữ nhi mà ngươi là người làm đại sự. Mau nói, gần đây có chuyện gì mới mẻ hay không.”
“Có thể có chuyện gì, đơn giản là l đánh tới đánh lui, có thể nói ra, cũng sẽ không là chuyện gì tốt.” Trình Đại Lôi khoát khoát tay: “Nếu nói chuyện mới mẻ sao, chính là Hòa Thân đến Giang Nam, hưng binh thảo phạt Đông Hải.”