Chương 1168: Lên Tiền Tuyế

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 1168: Lên Tiền Tuyế

Hòa Thân cũng không dám trì hoãn, hắn mang theo huynh đệ Chu gia cùng mười mấy hộ vệ nhanh chóng lên thuyền đi về hướng đông, không đến hai ngày là đã có thể đến tiền tuyến.

“Hòa đại nhân.” Thái độ của Hồng rất cung kính, lấy lễ của đệ tử để chào Hòa Thân.

Hòa Thân cũng không dám khinh thường, vội vàng hoàn lễ: “Ở đây lấy Hồng tiên sinh làm soái, tại hạ chỉ phụ trách đốc xúc lương thảo, tất cả đều do Hồng tiên sinh làm chủ.”

“Hòa tiên sinh có thể tới nơi đây, ta liền yên tâm. Hòa tiên sinh đi theo Trình đương gia đánh qua không thiếu trận ác liệt, cho nên Hòa tiên sinh phụ trách lương thảo, quân ta như hổ thêm cánh, nhất định có thể đánh tan quân địch.”

Đối với vấn đề này, Hòa Thân cũng không dễ khiêm tốn. Lương Châu có được thành tựu như hôm nay thì nhất định cũng có một phần công lao của hắn. Bây giờ địch yếu ta mạnh, muốn phá địch cũng không phải việc gì khó.

Lời ong tiếng ve qua lại, hai người nghiên cứu thế cuộc trước mắt. Hòa Thân cũng biết chút ít về tình hình tiền tuyến, chỉ là không có tự mình can sự vào.

Dưới mắt Lý Hành Tai có ba thành Hành Tai dưới trướng có Chung Ly, Long Khê, Lạc Phượng, tạo thành thế ba góc hỗ trợ lẫn nhau, nếu đánh một thành thì những thành khác sẽ lập tức tấn công.”

Hòa Thân nhìn bản đồ trước mặt, nhíu mày nói: “Bố phòng như tế, ba thành một thể, quả nhiên là cao nhân.”

Hồng gật đầu: “Lý Hành Tai không biết từ chỗ nào mời chào một nhóm kỳ nhân dị sự, thủ hạ không thiếu cao nhân. Hai quân dù chưa toàn diện khai chiến, nhưng đã giao qua mấy trận chiến, lực chiến đấu của binh lính địch mạnh hơn chúng ta rất nhiều.

“Nghe đồn Thích Kế Quang có danh xưng luyện binh vô song, xem ra cũng không phải là chỉ là hư danh.”

Hồng thở dài, nói: "Ta biết trong triều có người đang bàn tán chuyện ta không phái quân. Không phải ta không muốn phái quân, mà đối phương không yếu như ta nghĩ. Lý Hành Tai càn quét trên biển, lấy được nhiều vàng bạc, thu phục được thế lực của Đông Hải Vương, bây giờ thủ hạ chí ít có 10 vạn cường binh, nếu ta tấn công thì quân ta có thể không có cơ hội chiến thắng.”

Hòa Thân hơi có chút hổ thẹn, hắn không ở tiền tuyến, không biết tiền tuyến gian khổ, có một số việc mình không thể nhìn rõ ràng.

“Hồng tiên sinh có tính toán gì không?”

“Trước mắt cũng chỉ có thể án binh bất động, hạn chế Đông Hải khuếch trương thế lực, tại hạ lo lắng mấy ngày vẫn không nghĩ ra cách.” Nói xong, Hồng dừng một chút: “Bất quá Hòa tiên sinh đã tới, ta liền có thể gối cao không lo. Hòa tiên sinh là người đã quen đánh trận, cho nên nhất định sẽ có biện pháp phá địch.”

Trong lòng Hòa Thân hơi động, đây rõ ràng là đang kiểm tra ta. Tin đồn ở thành Lương Châu sợ đã truyền đến chỗ Hồng.

Hòa Thân cảm giác được uy hiếp nhàn nhạt.

Hắn cười nói: “Chức trách của tại hạ chỉ là phụ trách lương thảo. Chuyện khác đương nhiên lấy Hồng nguyên soái làm chủ, ta cũng không dám lắm lời.”

“Ai, ta từ trước đến nay đều rất khâm phục tài năng của đại nhân, Hòa đại nhân có thể giải lo cho ta, ta cảm tạ còn không hết.”

“Như vậy, ta liền nói bậy vài câu?”

“Cứ nói không sao.”

“Thiên hạ rộng lớn, không chỉ có Giang Nam.” Hòa Thân đưa tay ra khỏi bản đồ: “Phía bắc đại giang, Dã Nguyên Hỏa đang không ngừng khuếch trương, bây giờ đã đánh tới Từ Châu Duyện Châu. Lấy tình hình trước mắt, không mất bao lâu liền có thể thống nhất Giang Bắc.”

Hồng yên tĩnh nghe.

“Chư hầu vương ở Từ Châu Duyện Châu đều chỉ còn trên danh nghĩa. Thành chủ các bơi cũng là ốc không mang nổi mình ốc, nhao nhao suy nghĩ biện pháp sống tiếp.” Hòa Thân chậm rãi nói: “Phái một đội quân đi tới bắc địa, dẫn binh đánh tới….”

Hòa Thân nói xong liền ngẩng đầu lên: “Hồng Nguyên soái, Lạc Phượng thành hẳn là nằm ở Giang Bắc?”

“Lạc Phượng thành là căn cơ của Lý Hành Tai, nếu dẫn chư hầu bắc địa đến Lạc Phượng thành, còn chúng ta xuất binh, hai tuyến chiến đấu, Lý Hành Tai thua không nghi ngờ.” Hồng ngơ ngác nói.

Hòa Thân chậm rãi gật gật đầu.

Hồng bỗng nhiên ngẩng đầu, mắt không chớp nhìn chằm chằm Hòa Thân. Trong ánh mắt có một vệt không thể tưởng tượng nổi: Người từ Cáp Mô trại đều tà đạo như vậy sao.

Lâm Thiếu Vũ lĩnh 10 vạn binh mã đánh vỡ Trường An, vương tử Lý Hành Tai đặt chân Đông Hải, xưng đế, Hòa Thân dăm ba câu liền có thể chỉ ra cách phá địch.

Ngay cả Hồng cũng có chút hiếu kỳ, Cáp Mô trại là tồn tại như thế nào, mà mỗi một người đều tà dị như vậy.

Suy nghĩ một hồi, sau này mình sẽ trở thành kẻ địch của Cáp Mô Trại, điều này khiến Hồng không cách nào vui vẻ được.

Sự việc không có gì phức tạp, chẳng qua là sự bế tắc trước tình thế, lợi dụng tình thế để phá tình thế, lôi kéo quân từ phía bắc tấn công vào Đông Hải.

Vì nó quá đơn giản nên Hồng chưa bao giờ nghĩ đến. Không phải đầu óc hắn yếu hơn người khác mà mấu chốt là vấn đề về tầm nhìn.

Tầm nhìn của Hồng chỉ giới hạn ở Giang Nam, y tâm tâm niệm niệm nhưng lại không thể nghĩ ra cách phá địch.

Dù sao đều là người làm việc bên cạnh Trình Đại Lôi, trước sau cũng phải học được chút ít thứ trên người đối phương.

Hồng không thể không thu hồi khinh thị trong lòng, nói: “Biện pháp có thể thực hiện, nhưng chân chính làm thì sợ khó khăn.”

Hòa Thân lắc đầu: “Ở đây hết thảy đều do Nguyên soái làm chủ, nếu không muốn tin lời của tại hạ thì tùy nguyên soái định.”

Hòa Thân thầm nghĩ: Đường ta đã chỉ, không lẽ còn chờ ta cõng ngươi đi?

Hồng nghiêm túc suy tư phút chốc, cười cười nói: “Hòa đại nhân thuyền mã mệt nhọc, tốt nhất là nên nghỉ ngơi sớm, có một số việc hôm sau bàn lại cũng không muộn.”

Sau khi Hòa Thân rời đi, nụ cười trên khuôn mắt của Hồng chậm rãi biến mất, trong ánh mắt hiện lên ý vị sâu xa.

Tay phải nắm chặt nắm đấm, nổi gân xanh, biểu hiện trên mặt có vẻ dữ tợn.

Y có thể đi tới vị trí ngày hôm nay cũng không hề dễ dàng, ban đầu đi nhờ vả Trình Đại Lôi, lại bị Trình Đại Lôi đuổi ra, có thể nói là vô cùng nhục nhã. Sau lại đặt chân đến Giang Nam, coi như một bước lên mây, không lâu liền trở thành đệ nhất quân sư ở Giang Nam.

Tuy nhiên y lại chưa có cơ hội chứng minh giá trị của mình, cho nên khó tránh khỏi có chút tin đồn. Theo Hồng nghĩ, y chỉ là không có cơ hội dùng nắm đấm, nhưng nếu có cơ hội, nhất định sẽ có thể làm câm miệng những âm thanh bát nháo kia.