Chương 1189: Lòng Người Khó Đoá

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1189: Lòng Người Khó Đoá

“Trình đương gia, Trình đương gia......”

Lục Cửu Đường gọi hai tiếng, Trình Đại Lôi mới bừng tỉnh lấy lại tinh thần.

Thấy ánh mắt Trình Đại Lôi rơi trên người mình, Lục Cửu Đường vội nói: “Chính người này đã giết Hòa tiên sinh, bệ hạ kêu ta đưa đến cho Trình đương gia xử lý.”

Bây giờ Chu lão đại bị trói gô, khuôn mặt buồn bả, không biết kết cục của mình là gì.

“Hai quân giao chiến, đều là vì chủ của mình, cho nên cũng không thể nói xử trí hay không xử trí.” Trình Đại Lôi nói: “Lương Châu chỉ là vùng đất nghèo nàn, không giống như Giang Nam, các vị có lẽ không quen cho nên mời chư vị về cho.”

“Trở về đi......”

Lục Cửu Đường ngây dại, bao quát cả Chu lão đại, bọn họ đều ngây ngốc tại chỗ, hoài nghi có phải mình nghe lầm hay không.

Người trước mặt chính là quỷ trong quỷ, ác trong ác. Khi đứng trước mặt hắn, ai ai cũng đều phải run rẩy. Một khi tiến vào Lương Châu, trong lòng mọi người đều hiểu rõ lần này chắc chắn phải chết. Nhưng đến cuối cùng, Trình Đại Lôi chỉ tùy ý phất tay, một tiếng liền xua đuổi bọn họ.

Lục Cửu Đường hơi ngập ngừng, nói: “Trong lòng bệ hạ cũng vô cùng khổ sở. Sau khi nhìn thấy đầu của Hòa tiên sinh thì thở dài thật lâu, im lặng mà khóc. Cuối cùng mới quyết định đem hung thủ giao cho Trình đương gia.”

Trình Đại Lôi tựa lưng vào ghế ngồi, hơi hơi nhắm hai mắt, khoát tay một cái nói: “Trở về đi.”

Lục Cửu Đường chuẩn bị nói cái gì, nhưng Trình Đại Lôi đã hạ lệnh trục khách, những lời khác đều bị Lưu Phát Tài chặn lại.

Mọi người đành phải rời đi, vừa ra đến trước cửa, Lục Cửu Đường quay đầu lại. Chỉ thấy Trình Đại Lôi ngồi ở sau án thư nhắm mắt dưỡng thần, phong thư của Lý Hành Tai vẫn để ở đó nhưng Trình Đại Lôi lại không thèm nhìn tới.

Sau khi đám người rời đi một hồi lâu, Trình Đại Lôi mới mở to mắt, cong ngón tay lên, gõ gõ hộp gỗ trên bàn, trong miệng hít một tiếng thật dài.

“Tội tình gì đây.”

“Đại đương gia, chuyện này nên xử trí như thế nào?”

Trình Đại Lôi ngập ngừng, nói: “Tìm nơi chôn cất, lá rụng về cội, tất cả mọi người là người không có rễ, Lương Châu coi như là nhà của mọi người. Đúng rồi, để Bạch Nguyên Phi đi đến Giang Nam, tìm thi cốt để cho hắn toàn thây.”

“Vâng.”

Lưu Phát Tài đáp ứng một tiếng, nâng đầu người rời đi.

Mặc dù chỉ ở tại Lương Châu, không tham dự vào cuộc chiến của thiên hạ. Nhưng Trình Đại Lôi cũng không phải không để ý đến chuyện bên ngoài, Giang Nam, Đông Hải, bao quát cả Giang Bắc của Dã Nguyên Hỏa thì đều có thám tử của Lương Châu.

Lý Hành Tai làm chủ Giang Nam, tin tức này sớm đã truyền đến chỗ Trình Đại Lôi. Thậm chí bao gồm cả chuyện Hòa Thân qua đời, Trình Đại Lôi cũng sớm biết.

Hiện tại ngay lúc này, binh mã của Lương Châu cũng đang âm thầm điều động, sóng ngầm mãnh liệt, vận sức chờ phát động.

Trình Đại Lôi đi ra gian phòng, một cơn gió đập vào mặt, mang đến chút ý lạnh.

Xuân đi thu tới, lại đến những tháng cuối cùng của năm. Lương Châu đã mài đao rất lâu, cho nên qua mùa đông này, Trình Đại Lôi khó tránh khỏi chuyện dấn thân vào loạn thế.

......

Lại nói đám người Lục Cửu Đường sau khi rời khỏi Lương Châu thì liền gấp gáp trở về Giang Nam.

Nhìn thấy đám người có thể sống sót trở về, Tống Du Cư hô to không thể tưởng tượng nổi. Trong lòng của tất cả mọi người đều coi bọn họ đã chết, thậm chỉ vợ con ở nhà cũng đã chuẩn bị hậu sự.

Ai ngờ, nhóm người này vậy mà sống sót trở lại Giang Nam, chẳng lẽ là hàm oan bất khuất, oan hồn trở về lấy mạng......

Lý Hành Tai trong trăm công ngàn việc, nhưng cũng sắp xếp thời gian để gặp nhóm người này.

“Nghe nói Chu lão đại không trở về cùng các ngươi?” Lý Hành Tai chầm chậm nói.

“Cái này...... Khởi bẩm bệ hạ, cái này...... Không có.” Lục Cửu Đường đáp.

“Cái gì!” Lý Hành Tai khẽ giật mình, vốn là đang dựa vào trên ghế dựa, thì đột nhiên ngồi thẳng người: “Vậy Chu lão đại đã đi nơi nào?”

“Bẩm bệ hạ, thuộc hạ đem Chu lão đại đến chỗ Trình Đại Lôi, Trình Đại Lôi không thẩm không hỏi, cũng chưa từng truy cứu chuyện này, mà liền thả chúng ta trở về. Là thuộc hạ vô năng, nửa đường bị Chu lão đại mài hỏng dây cương, trốn thoát trong đêm.”

Lý Hành Tai nhíu mày, sắc mặt trở nên khó coi, ngừng một chút mới nói: “Trẫm gửi cho hắn một phong thư tự tay viết, Trình Đại Lôi có hồi đáp gì không?”

Lục Cửu Đường lắc đầu: “Không có.”

“Chuyện này không có khả năng.”

“Thuộc hạ tận mắt nhìn thấy, Trình Đại Lôi chưa đọc thư của bệ hạ, ít nhất là lúc thuộc hạ rời đi, hắn cũng chưa xem qua.”

“Ngay cả xem cũng không xem.”

Lý Hành Tai nâng cằm lên, nhíu mày lâm vào trong trầm tư.

Tống Du Cừ thấy sắc mặt hay không tốt lắm liền vội phất phất tay để cho Lục Cửu Đường đi lui xuống.

Qua thật lâu, Lý Hành Tai mới ngẩng đầu, khe khẽ thở dài.

Tống Du Cừ đi tới gần, nói: “Bệ hạ, tại sao Trình Đại Lôi không truy cứu việc này thì ngài lại không vui.”

“Ai, ngươi thì biết cái gì.” Lý Hành Tai ngồi thẳng người, nói: “Hai quân giao chiến, sinh tử do trời định, Hòa Thân đã sớm biết, một là hắn giết ta hoặc là ta giết hắn. Đạo lý này ta hiểu thì Trình Đại Lôi dĩ nhiên cũng hiểu.”

“Đã như vậy, bệ hạ càng không cần phải lo ngại.”

Lý Hành Tai lắc đầu: “Đạo lý là đạo lý, nhưng chuyện thiên hạ cũng mấy lúc tuân theo đạo lý. Người không phải cỏ cây, ai có thể vô tình. Lần này nếu Trình Đại Lôi giữ Chu lão đại lại, xử lý hắn thật nặng, phát tiết nộ khí trên thân Chu lão đại. Như vậy ta mới có thể nhẹ lòng.”

“Nhưng hắn không tra không hỏi, hời hợt buông tha Chu lão đại. Rất rõ ràng, chuyện này hắn không tính trên thân Chu lão đại mà là tính trên người trẫm.” Lý Hành Tai ngẩng đầu, nói tiếp: “Giữa trẫm và Trình Đại Lôi không có giao tình.”

Thế gian không sợ chuyện giằng co giữa đao thương, cũng không sợ chuyện tranh cãi ầm ĩ. Mối quan hệ giữa con người với con người sợ nhất là che giấu. Biết rõ mối quan hệ đôi bên đã thay đổi nhưng cứ phải giả vờ hồ đồ, không biết lúc nào thì đối phương sẽ cho mình một đao.

Hòa Thân rời khỏi Lương Châu, trước khi đi cũng đã tính toán rõ ràng với Trình Đại Lôi. Hắn không nợ Lương Châu, Lương Châu cũng không nợ hắn.

Nhưng làm việc cùng nhau nhiều năm như vậy, mà Trình Đại Lôi lại là hạng người nhỏ mọn, cho nên chuyện này sao có thể dễ dàng bỏ qua như vậy được.

Thôi thôi thôi, chuyện này vốn đã không tính toán rõ ràng, hiện tại chỉ có thể đi một bước tính một bước.