Chương 1191: Mạng Người Như Cỏ Không Bằng Chó

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 1191: Mạng Người Như Cỏ Không Bằng Chó

Chu Thất còn nghĩ Chu lão đại muốn kéo mình đứng dậy, nhưng khi đứng bên vách núi thì thình lình một cỗ cự lực đánh tới sau lưng, cơ thể liền lảo đảo muốn ngã xuống vách núi.

Cũng may, tay trái của hắn còn nắm xiên thép cho nên lúc cơ thể ngã về phía trước, xiên thép xử trên mặt đất, cản thân thể hắn lại.

Chính là mượn thế chặn lại này mà Chu Thất mới không có bị rơi xuống vách núi. Bây giờ phúc chí tâm linh, hắn không quay đầu lại, cơ thể nằm sấp xuống mặt đất.

Chu lão đại thấy không thể đẩy Chu Thất xuống vách núi, liền đẩy thêm một chưởng, nhưng may Chu Thất Thuận thế nằm xuống cho nên mới tránh được một chưởng này.

Chu Thất nằm rạp trên mặt đất, quay đầu liếc mắt nhìn, một chiêu chó hoang đi tiểu, đá vào chân Chu lão đại.

Chân của Chu lão đại đứng không vững cho nên vội vàng nghĩ ổn định thân hình, lảo đảo bước một bước về phía trước, vừa vặn vấp phải xiên thép, lần này quả nhiên là đứng không yên, một đầu đâm xuồn vách núi.

“Đại ca!”

Chu Thất gầm một tiếng, vô thức đưa tay ra bắt lấy Chu lão đại, nhưng đưa tay ra lại không bắt được thứ gì, tất cả đều đã không kịp nữa.

Nửa ngày, Chu Thất mới bò dậy khỏi mặt đật, lại ngồi xổm rất lâu bên vách núi.

Trước mặt chính là vách đá vạn trượng, Chu lão đại rớt xuống vách núi, dĩ nhiên không thể có đường sống.

Chu Thất không rõ tâm tình của mình lúc này như thế nào, đại ca là thân đại ca, lúc làm việc cũng không có lý lẽ. Nhưng gã sống, Chu Thất không vui, gã chết, Chu Thất cũng cảm thấy ủy khuất.

Trời đất bao la, biển người mênh mông, Chu lão đại vừa chết, mình đã không còn thân nhân trên đời.

Những việc mà Chu lão đại đã làm quả thực đáng chết nhưng dù sao đó cũng là thân nhân duy nhất của mình. Bắt đầu từ thôn nhỏ trên ngọn núi kia, hai huynh đệ đã trải qua một số việc, nhìn thấy một số người nhưng cuối cùng kết cục chỉ có như thế.

Chu Thất không khỏi nghĩ tới, nếu như hai huynh đệ bọn họ không rời thôn, không gặp phải Hòa Thân thì hôm nay sẽ như thế nào.

Suy nghĩ kỹ…có lẽ cũng không tới đâu.

Loạn thế nhân mạng như cỏ không bằng chó, huynh đệ hai người cũng chưa chắc tốt hơn.

Ở trong quá trình này, dã tâm của Chu lão đại dần dần tăng lên, không cam tâm sống cuộc sống mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ.

Loạn thế trước mắt, Giang Bắc là thiên hạ của Dã Nguyên Hỏa, tám bộ Nhung Tộc lại thêm hành binh của đế quốc, hiện tại binh lực của Dã Nguyên Hỏa đã lên đến 50 vạn, lừa dối báo khống trên trăm vạn. Bọn hắn đóng quân ở bờ sông, nhìn chằm chằm vào Giang Nam phồn hoa rực rỡ.

Lý Hành Tai một trận chiến định Giang Nam, vội vàng chiêu binh mãi mã, thu phục thế lực vốn có của Lý Tinh. Bây giờ trên tay cũng có 30 vạn đại quân, đồng dạng cũng báo khống trăm vạn. Trong khoảng thời gian này sẵn sàng ra trận, mài đao xoèn xoẹt, thời khắc chuẩn bị quyết chiến với Dã Nguyên Hỏa.

Đối mặt với cường địch như Dã Nguyên Hỏa, Lý Hành Tai cũng không dám lơ là sơ suất. Ai cũng biết Nhung Tộc thiện chiến, bây giờ lại chính là thời điểm binh cường mã tráng, cho dù nhìn từ bất luận góc độ gì thì Giang Nam Quân của Lý Hành Tai đều có chút ăn thiệt thòi.

Mà Dã Nguyên Hỏa cũng không dám khinh thường Lý Hành Tai, mặc dù có thể quét ngang Giang Bắc, các lộ chư hầu khó có sức đánh một trận. Nhưng mà, thuỷ chiến không phải là thứ Nhung Tộc am hiểu. Huống hồ, người trong nhà biết chuyện nhà mình, Dã Nguyên Hỏa cũng có quá nhiều nổi khổ bất đắc dĩ.

Nhung Tộc có năng lực đánh thiên hạ, nhưng chưa chắc có bản sự nắm chính quyền. Tám bộ Nhung Tộc không thiếu hạng người quen trưng thu nhưng cũng còn có quá nhiều kẻ hung tàn ác bạo.

Mục đích đánh thiên hạ là để trị vì, nhưng nếu khiến giang sơn thành một đống rác rưởi thì coi như chiếm thành cũng vô ích.

Trước tiên đánh thiên hạ, sau đó lại suy nghĩ trị thiên hạ.

Mùa đông này tới vội vàng không kịp chuẩn bị, chiến sự ở Giang Nam Giang Bắc đều kết thúc, đế quốc hiếm thấy nghênh đón một đoạn thời gian không có chiến tranh.

Ngay tại lúc này, Tây Bắc Lương Châu, Trình Đại Lôi cũng đang chuẩn bị cho mọi thứ có thể xảy ra.

Hắn tập trung các nhân vật chủ chốt của Cáp Mô trại để nghiên cứu thảo luận hướng đi của tương lai.

Giữa hai bên tất nhiên sẽ có một trận chiến, nhưng lúc nào đánh và đánh từ đâu mới là vấn đề. Điều mà Trình Đại Lôi cần làm bây giờ chính là đánh giá điểm này trước, sau đó, biết người biết ta, mới có thể bách chiến bách thắng.

Đám người lao nhao, nhưng chưa thảo luận được ra kết quả. Cuối cùng Trình Đại Lôi ho nhẹ một tiếng, đè lại âm thanh hỗn loạn.

Ngón tay hắn rơi xuống một nơi trên bản đồ: “Đánh, có lẽ sẽ bắt đầu từ đây.”

Thôi Bạch Ngọc thấy hắn chỉ vào vị trí của Lạc Phượng thành, nói: “Lạc Phượng thành là đất khởi gia của Lý Hành Tai, chỉ là sau khi bình định Giang Nam, trọng tâm của Lý Hành Tai đã dời về phía Dương Châu, Lạc Phượng thành cũng không còn tính là nơi quá quan trọng.”

Trình Đại Lôi lắc đầu, nói: “Thủ lâu tất thua, nếu để trống nơi hiểm yếu này, Lý Hành Tai sớm muộn tất bại. Lạc Phượng thành bây giờ là sừng thú đưa ra của Giang Nam đối với Giang Bắc, nếu như Nhung Tộc chuẩn bị tấn công Giang Nam thì chắc chắn phải đột phá cửa Lạc Phượng thành. Mà đối với sự hiểu biết về Lý Hành Tai của ta, hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua Lạc Phượng thành. Xem đi, qua không được bao lâu, Lạc Phượng thành đoán chừng sẽ rất náo nhiệt.”

Đám người âm thầm gật đầu, Trình Đại Lôi cùng Lý Hành Tai quả nhiên là có giao tình mà Tai Trình Đại Lôi dĩ nhiên hiểu rõ tính tình của Lý Hành.

Thật ra hôm nay tụ tập ở chỗ này cũng chưa chắc chờ mong thảo luận ra vấn đề gì. Trình Đại Lôi đoán chừng là sợ mọ người rảnh rỗi khó chịu, cho nên tìm chuyện đuổi một ít thời gian.

Sau đó đám người từng người rời đi, chỉ có Lưu Bi ở lại.

Người càng ít, chuyện cần nói càng quan trọng, từ xưa đến nay đều là như thế. Không thiếu vận mệnh của rất nhiều người bị thay đổi là do dăm ba câu của một số người.

Sau khi đám người rời đi, Trình Đại Lôi cùng Lưu Bi uống trà ở trong sảnh. Thời tiết bắt đầu vào đông, Tây Bắc đã có hàn ý, trong sảnh đốt than sưởi ấm, ngay cả cửa số cũng không mở, nhưng không khí bên trong vẫn bật giác se lạnh.

“Đây là trà mới của Giang Nam mới gửi đến, thế đạo binh hoang mã loạn, thương lộ cũng đã đoạn mất. Nhóm trà này là do Bạch Nguyên Phi mang về từ Giang Nam, tư vị coi như không tệ.” Trình Đại Lôi một bên thưởng thức trà vừa nói.

Lưu Bi thưởng thức hương, trà thản nhiên đáp: “Hòa Thân bởi vì Lý Hành Tai mới chết, chuyện này cho dù như thế nào cũng phải ghi tạc trên thân Lý Hành Tai. Không biết Đại đương gia nhìn chuyện này như thế nào?"