Chương 1256: Đáng Khâm Phục
Trình Đại Lôi bĩu môi, quả nhiên yến tiếc không đơn giản là yến tiệc. Hôm nay mọi người tụ tập cùng một chỗ, ngoại trừ thương nghị chuyện gần đây thì trong lòng mọi người còn có mục địch khác.
Trình Đại Lôi đề nghị thiết yến, xem như đúng ý bọn hắn. Đây hoàn toàn là tự đào hố chôn chính mình.
Đang lúc này, Lưu Phát Tài vội vã chạy vào, nói: “Đại đương gia, việc lớn không tốt, việc lớn không tốt.”
Cao Phi Báo một tay kéo Lưu Phát Tài qua, nói: “Lão Lưu, tất cả mọi người đang chờ ngươi, mau mau, phạt ba chén rượu.”
Thật vất vả mới tạo được cớ nói chuyện, bây giờ Trình Đại Lôi đâm lao phải theo lao, Cao Phi Báo cũng không muốn để Trình Đại Lôi kiếm chuyện thoát thân.
Trình Đại Lôi tỉnh táo trong nháy mắt, đứng lên nói: “Mau nói, xảy ra chuyện gì?”
Hôm nay Lưu Phát Tài tiễn Mộc Lan ra khỏi thành, ban ngày không ở trong thành, cho nên không tham gia buổi yến tiệc tối nay. Mà bây giờ, gã cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, tình huống nơi đây như thế nào.
“Khởi bẩm đại đương gia, thuộc hạ đáng chết, đưa Hoa tướng quân ra khỏi thành được ba mươi dặm, gặp phải Nhung Tộc. Hoa Tướng quân khả năng bị Nhung Tộc cướp đi......”
“khả năng?” Trình Đại Lôi mở to hai mắt.
“Cái này......Sau khi thuộc hạ gặp phải Nhung Tộc thì bị tách khỏi Hoa tướng quân, bây giờ Hoa Tướng quân tung tích không rõ, thuộc hạ cũng không biết nàng ta đi đâu.”
“Tuy nhiên….” Lưu Phát Tài nói: “Cờ hiệu của đội ngũ Nhung tộc này hình như là họ Lữ?”
Trong lòng Trình Đại Lôi cả kinh, lập tức quát to: “Người đâu, lấy binh khí của ta tới đây?”
Đa tạ Lưu Phát Tài kịp thời xuất hiện, mới để cho Trình Đại Lôi trải qua một kiếp. Còn đối với Lữ Phụng Tiên, nếu có cơ hội xử lý đối phương thì Trình Đại Lôi tuyệt đối không buông tha.
Có người lấy binh khí và giáp của Trình Đại Lôi tới, hắn thay đổi thường phục, mặc vào nhung trang.
Một thân hắc giáp, yêu bội thất phu kiếm, chưa mở miệng đã có ba phần sát khí. Mọi người không dám tiếp tục bức người như vừa rồi, hương chếnh choáng cũng biến mất, tất cả đồng thời đứng lên.
“Trương Phì.” Trình Đại Lôi quát lên.
“Có thuộc hạ.”
“Ngươi mấy lần đều ăn thiệt thòi trong tay đối phương, ta cho ngươi cơ hội lấy công chuộc tội. Điều ba ngàn nhân mã của Trương Tự Quân, theo ta ra khỏi thành.”
Có một số việc Trình Đại Lôi không đề cập tới, cũng không đại biểu Trình Đại Lôi không biết. Đồng thời, việc này cũng treo lên đầu Trương Phì một thanh đao.
“Vâng, thuộc hạ tuân mệnh.”
Trương Phì lập tức rời khỏi đại sảnh, bắt đầu triệu tập binh mã.
Đám người bên trong đại sảnh đều nhao nhao góp lời: “Đại đương gia, thuộc hạ thỉnh cầu xuất chiến?”
Trình Đại Lôi vốn định giữ một số người ở lại thủ thành, nhưng suy nghĩ kỹ thì thất tên họ Lữ kia cũng không dễ đối phó, mình mang thêm một số người cũng là lo trước khỏi hoạ.
“Lưu Bi lưu lại Khán thành, những người khác theo ta xuất chiến.”
“Vâng.”
Đám người đáp ứng vô cùng thống khoái, lập tức chuẩn bị khôi giáp binh khí. Không đến nửa canh giờ, ba ngàn binh mã cùng với các vị quan tướng đã tụ tập ở Đông Môn Lăng Xuyên thành.
Cáp Mô trại giấu tài nhiều năm như vậy, năng lực chấp hành vô cùng cường đại.
Trình Đại Lôi một thân nhung trang, phía sau là Ngân Mâu cõng búa.
“Lưu Phát Tài, ngươi biết động tĩnh của Nhung tộc sao?”
“Thuộc hạ biết.”
“Phía trước dẫn đường, theo ta ra khỏi thành.”
Ba ngàn nhân mã một tiếng gào to, theo Trình Đại Lôi cùng một chỗ tuôn ra Lăng Xuyên thành.
......
Trong đêm đen, Hoa Mộc Lan mang theo số nhân mã còn lại, chạy trốn bên trong núi rừng.
Lần này đến Lăng Xuyên thành, nàng chỉ dẫn theo mấy chục kỵ binh. Lúc ra khỏi thành, Trình Đại Lôi đã có ý muốn đưa tiễn nhưng lại bị nàng dứt khoát từ chỉ. Cuối cùng chỉ có Lưu Phát Tài mang theo mấy người tiễn nàng ra khỏi thành.
Ai ngờ trên nửa đường gặp phải Nhung Tộc, song phương bị đánh tan. Tướng bên địch vô cùng dũng mãnh, chỉ 3 hiệp liền có thể đánh bại Hoa Mộc Lan.
Vì địa hình xung quanh rất phức tạp, cho nên nàng mới có thể miễn cưỡng chạy trốn.
Bó đuốc của Nhung tộc xua tan màn đêm, phía sau là tiếng vó ngựa, tiếng la giết.
Hoa Mộc Lan nắm lấy đoản kiếm, gấp rút lên đường, bây giờ cũng không biết chính mình đang ở chỗ nào. Nhưng đáy lòng nàng hiểu, bản thân đã không chống được bao lâu.
Mà Trình Đại Lôi cũng thật là, cách ba mươi dặm bên ngoài Lăng Xuyên thành lại có Nhung tộc lảng vảng. Chuyện hôm nay, một là Trình Đại Lôi vô năng, hai là do mình xui xẻo.
Đoán không sai, mình vừa trốn ra khỏi rừng núi, tiến vào một mảnh ruộng đồng thì Nhung binh liền đuổi sát sau lưng.
“Không cho phép bắn tên, Lữ tướng quân muốn bắt sống nữ tướng kia.”
Quan chỉ huy của đám Nhung tộc này không phải người thường, nhất quyết cắn chặt sau lưng Hoa Mộc Lan, bày ra thế trận bao vây. Trong nháy mắt liền vây chặt Hoa Mộc Lan.
Hoa Mộc Lan nắm chặt trọng kiếm trong tay, bày ra tư thế chiến đấu. Hôm nay chính là hôm nay, muốn mệnh của cô nãi nãi, thì xem các ngươi có bản lãnh này hay không.
Trước khi chết, chính mình cũng muốn linh tinh chịu tội thay.
Phun ra bọt máu trong miệng, Hoa Mộc Lan nói ra một chữ: “Tới.”
Có một quan tướng Nhung tộc phóng ngựa leo lên, Hoa Mộc Lan hít sâu một hơi, một kiếm chặt đứt chân ngựa.
Hai tay cầm kiếm, đem lực khí toàn thân ngưng ở một điểm. Xoay tròn, chém vào, Hoa Mộc Lan cắn chặt răng, dùng sức chém giết.
Bên người nàng chỉ còn lại bảy, tám tên đồng bạn, đang chém giết ở phía sau. Bây giờ, Hoa Mộc Lan là chỗ dựa duy nhất của bọn hắn, Hoa Mộc Lan ngã xuống, cũng là thời điểm bọn hắn ngã xuống.
Mà cho dù ai cũng biết, cục diện trước mắt đã không chống đỡ được bao lâu.
Nhung Tộc không gấp gấp, mà lựa chọn bao vây bốn phương tám hướng, tránh để Hoa Mộc Lan chạy thoát. Sau đó, chính là thay nhau xuất chiến.
Đến bây giờ, Hoa Mộc Lan đã giết được mười ba tên Nhung tộc. Đây là chuyện mà ngay cả nam nhân cũng khó làm được, huống chi là một nữ nhân như Hoa Mộc Lan.
Đám đại hán Nhung tộc xung quanh đã bắt đầu nổi lên lòng tôn kính đối với Hoa Mộc Lan.
Cơ thể dịch bước tránh đi, kiếm đâm xuống xương sườn địch nhân, lúc rút ra, địch nhân đã ngã xuống đất.
Hoa Mộc Lan lấy kiếm chống đất, hô hấp trở nên gian khổ gấp rút, nàng ngẩng đầu, hai mắt vẫn như cũ sát cơ dạt dào.
“Lại đến.”
Lữ Phụng Tiên đè lại chư tướng đang rục rịch, nhưng gã cũng không quyết định tự thân xuất mã. Hoa Mộc Lan chống đến bây giờ đã cực kỳ không dễ dàng, nhưng võ nghệ của nàng chỉ là hạng qua quýt bình bình đối với Lữ Phụng Tiên. Chân chính khả kính chính là tư thái của nàng.
Một nữ nhân nhưng không hề thua đấng mày râu.
Nàng nên chết theo kiểu khả kính, mà không phải bị người làm nhục.