Chương 635: Nội Chiế
Hôm nay, quân Cáp Mô do Trình Đại Lôi chỉ huy đã dạy cho bọn họ một bài học. Để họ hiểu rằng, phối hợp trong chiến tranh là quan trọng nhất, thông qua đó, những người lính có thể phát huy hiệu quả chiến đấu ngoài sức tưởng tượng.
Lý Nhạc Thiên đã tận mắt chứng kiến trận chiến, điều này khiến y vô cùng kinh ngạc. Hóa ra lại có thể chiến đấu như thế này, nếu như dành một chút thời gian để mình để huấn luyện một đội quân mạnh mẽ như vậy thì y sẽ có thêm tự tin khi đối mặt với chư hầu trên đế quốc. Lại cho bản thân một chút thời gian, thì chưa hẳn bản thân không thể thu thập sơn hà, xây dựng lại giang sơn của Lý gia.
Nhưng mà, ai sẽ cho mình thời gian đây...
Nghĩ tới đây, Lý Nhạc Thiên thở dài, hơi có chút cảm giác hữu tâm vô lực.
"Điện hạ, điện hạ..." "
Một tên thân vệ chạy vào gian phòng, cắt ngang suy nghĩ của Lý Nhạc Thiên. Vừa đến gần, hắn liền quỳ xuống, nói: "Điện hạ, Thanh Châu Binh cùng Kinh Châu binh đánh nhau "
"Đánh cái gì?" Lý Nhạc Thiên kỳ quái nói.
"Thanh Châu Binh nói Lương Châu binh sợ chết không chiến, Lương Châu binh nói Thanh Châu Binh là một đám lợn ngu si, kết quả là đánh nhau."
"Ta thấy bọn họ đều là đồ con lợn!"
Lý Nhạc Thiên giận không nhịn nổi, đến bây giờ mà còn có nội chiến. Y muốn lập tức đi xử lý, nhưng nghĩ đến, rồi lại dừng bước lại. Có một số việc, chưa hẳn cần mình tự thân ra mặt.
"Được rồi, ta biết, để Uất Trì tướng quân đi xử lý."
"Cái kia... Uất Trì tướng quân đã đi, Thôi tướng cũng ở hiện trường, chính là Uất Trì tướng quân phái ta đến mới điện hạ tới."
Lý Nhạc Thiên trong miệng mắng một tiếng, lập tức chạy tới hiện trường. Gặp song phương trợn trừng mặt nhìn nhau trên đường phố, mấy người cầm đầu bị đánh cho mặt mũi bầm dập.
"Thanh Châu Binh quá mức lỗ mãng, nếu không sao có thể thương vong lớn như vậy." Tống Bá Khang.
"Họ Tống, ngươi còn ngồi đó châm chọc, là người của ngươi chạy nhanh!" Chu Hoán Kình.
Nhìn ý tứ của hai người này, là muốn tại chỗ động thủ, Thôi tướng đứng ở sau lưng Tống Bá Khang, Uất Trì Ly đứng sau lưng Chu Hoán Kình, không một ai cho ý kiến.
Khi nhìn thấy Lý Nhạc Thiên xuất hiện, đám người đều an tĩnh lại.
"Điện hạ, ngài phải phân xử cho chúng ta, các huynh đệ bị chết thảm như vậy, họ Tống xuất công không xuất lực, còn ngồi đó châm chọc."
"Mời điện hạ chủ trì công đạo, ta cũng là lời thật nói thật, Thanh Châu Binh trong trận chiến này, biểu hiện quá kém."
Sắc mặt Lý Nhạc Thiên vô cùng khó coi, nhìn quanh một vòng liền thấy cả quân Thanh Châu và Lương Châu đều bị thương. Nội chiến lần này có sự tham gia của hơn trăm người. Nếu không phải cản ngản kịp thời, thì tình hình xảy ra đã không thể ngăn cản được.
"Là ai ra tay trước?" Lý Nhạc Thiên bỗng nhiên nói.
Thanh Châu Binh không có ai nói chuyện, Lương Châu binh đúng ra một người, chỉ 1 Bách Phu Trưởng nói: "Là hắn!"
"Tốt, ngươi đi ra cho ta. Nói xem hắn ra tay như thến nào." Lý Nhạc Thiên chỉ về phía Bách Phu Trưởng kia: "Ngươi cũng ra đây cho ta.”
Hai người đều đến đứng trước mặt Lý Nhạc Thiên, tên Bách Phu Trưởng nghểnh đầu, nói: "Điện hạ, ngài phải làm chủ cho ta..."
Lý Nhạc Thiên không đợi hắn nói chuyện, đột nhiên rút kiếm, một kiếm xuyên cổ họng của hắn, Lương Châu binh bên kia còn không kịp cao hứng, Lý Nhạc Thiên cũng lập tức giơ kiếm chém hắn.
Hai bộ thi thể ngã trên mặt đất, kiếm trong tay Lý Nhạc Thiên tí tách nhỏ máu xuống, trên trận hơn nghìn người, không có người nào dám nói chuyện.
"Đại chiến sắp đến, nếu còn có người đấu đá với nhau, thì tới đây nói chuyện với kiếm của ta.”
Ánh mắt quét đến chỗ nào, chỗ đó liền không người dám đối mắt với y. Lý Nhạc Thiên thu kiếm vào vỏ, sải bước rời khỏi hiện trường.
Lúc này Thôi tướng mới chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm bóng lưng Lý Nhạc Thiên, trong lòng toát ra suy nghĩ: Có chút cảm giác của Lý Man Tử.
Lý Nhạc Thiên cũng không muốn giết người lập uy, một hoàng tử của đế quốc, cũng là người trước mắt gần với ngôi vị hoàng đế nhất, cho nên cũng không cần đến loại thủ đoạn này. Y chỉ vì không quá cao hứng, hai quân nội chiến, làm y nhận ra một sự thật bất an: Quân tâm đã loạn.
Binh mã bị vây trong thành, không có lương thảo hỗ trợ, sau đó lại nhận được một trận chiến thất bại. Loại tình hình này, khiến cho mọi người đều cảm thấy bất an, mà ngay cả đại nhân vật như Lý Nhạc Thiên cũng cảm thấy như thế, thì huống chi binh sĩ ở cấp thấp.
Đại nhân vật muốn chính là toàn bộ thiên hạ, còn binh lính cấp thấp nghĩ đến chẳng qua là sống sót.
Đến tối, lại phát sinh thêm một chuyện tồi tệ hơn, Dự Châu Mục Dương Lâm, vậy mà tự mở cửa thành, ý đồ trong đêm chạy trốn.
Lúc tin tức này báo đến trước mặt Lý Nhạc Thiên, Dương Lâm đã mang binh đào tẩu. Bọn họ bỏ trốn về phía cửa nam, dạng này trốn về Dự Châu khoảng cách là gần nhất.
Uất Trì Ly đã tự mình mang binh truy kích, nhưng mà, cũng không có tác dụng quá lớn. Bởi vì, Trình Đại Lôi đã thay thế bọn họ xử trí kẻ đào ngũ.
Ba nghìn Long Tự Kỵ triển khai truy sát Dự Châu binh, trên thảo nguyên ngã xuống một bộ thi thể này đến bộ thi thể khác, Dự Châu binh không có bất kỳ ý chí phản kháng gì, gần như thất bại hoàn toàn.
Sau cùng, tuy một nhóm người chạy thoát được, nhưng thương vong lại là vô cùng to lớn.
Điều này càng làm cho tâm trạng của Lý Nhạc Thiên càng thêm tồi tệ, trừ Dự Châu Dương Lâm ra, sợ rằng những chư hầu khác đều không muốn đánh tiếp.
Y phân tích tình huống trước mắt, vừa nghĩ tới, e rằng chỉ có một cách. Đó là một trận chiến quyết định ngoài thành, lấy tám vạn đói phu chống lại một vạn tinh binh của Trình Đại Lôi, tất nhiên sẽ có thương vong nặng nề, nhưng họ cũng có thể thoát khỏi tình trạng khó khăn này.
Tuy nhiên, ai nên hy sinh và ai nên được giữ lại mạng sống ...sợ rằng, các chư hầu, người nào cũng đều có tâm tư riêng.
Lý Nhạc Thiên bỗng nhiên có thể trải nghiệm cảm thụ của Minh Đế, đối mặt với đám người như thế này, thì làm hôn quân thật sự dễ dàng hơn là làm một minh quân sáng suốt.