Chương 652: Xích Luyện Tiên Tử
Trình Đại Lôi gật gật đầu, nguyên lai là Xích Luyện Tiên Tử Lý Mạc Sầu, cô được hệ thống định giá tuyệt thế, bản lĩnh tự nhiên cũng sẽ không yếu. Chỉ bất quá sợ nàng cũng không phải đối thủ của Nhiếp Ẩn Nương, làm không tốt có khi lại còn bị giết.
“Chờ cô ta trở lại, liền kêu đến gặp ta, đương nhiên, nếu như cô ta có thể sống sót trở về.” Trình Đại Lôi nói: "Chuẩn bị cho ta một nơi ẩn thân khác, sau đó…để ta tắm rửa trước đã.”
Khi mấy người Trương Phì nói chuyện với Trình Đại Lôi, kỳ thực lặng lẽ đều che lại cái mũi.
Trình Đại Lôi trợn mắt nhìn bọn họ, nói: "Ngươi nhìn cái gì, muốn sống sót cũng đâu phải chuyện dễ dàng.”
Thừa dịp Nhiếp Ẩn Nương ám sát thất bại, Trình Đại Lôi tốt tốt thu thập một chút. Dù sao, những tháng ngày bị nhốt trong lồng sắt mà không được ra khỏi nhà thực sự rất vất vả.
Sau đó, Trình Đại Lôi lại chuyển đến một căn phòng an toàn khác, lần này người biết vị trí ẩn thân của hắn cũng không có bao nhiêu người.
Vị trí ẩn thân lần này của Trình Đại Lôi là một đại lao trong quân doanh, trên mặt đất là ba vạn tinh binh thiên chuy bách luyện, trong địa lao lại chỉ có một người Trình Đại Lôi.
Trình Đại Lôi một người sống trong địa lao, chỉ có một cái cửa thông gió có thể nhìn ra tình hình bên ngoài.
Trình Đại Lôi càng thêm cẩn thận, hôm nay lấy tâm tình thả lỏng, sống sót là nhờ may mắn, cũng có yếu tố vận khí nhất định.
Chờ lần sau, chính mình chưa chắc gặp được may mắn như vậy.
Vào rạng sáng ngày hôm sau, Lý Mạc Sầu bình an trở về. Nói bình an trở về, nhưng cũng biểu thị nàng không thu hoạch được gì. Đúng như dự đoán của Trình Đại Lôi, cô ta đã không thể bắt kịp Nhiếp Ẩn Nương, người giết người trong vô hình. Nếu trong trường hợp cô đuổi kịp, thì cũng không chắc liệu cô có thể sống sót trở về hay không.
"Trình đương gia sao không đi ra gặp mặt, có thể để ta vào hay không.”
Bên tai vang lên 1 thanh âm mềm mại, Trình Đại Lôi nhịn không được trong lòng rung động, đối với bộ dáng của Lý Mạc Sầu, cũng có mấy phần hiếu kỳ. Lý Mạc Sầu nói gần nói xa, trong ý tứ có trào phúng nhàn nhạt.
Đối với cao thủ như vậy, Trình Đại Lôi cũng không dám đắc tội. Cấp bậc của cô đã ở tuyệt thế, nhân vật đỉnh cấp đều không nhất định sẽ trung thành với mình, huống chi là tuyệt thế. Nếu nói câu làm cô không vui, cô liền phất tay áo rời đi, thậm chí còn muốn hợp với Nhiếp Ẩn Nương, cùng một chỗ giết mình.
"Ha ha, thật sự là không được trêu chọc kẻ thù, ngược lại để Xích Luyện Tiên Tử cười chê." Trình Đại Lôi kiễng chân trong ngục tối nhìn trộm Lý Mạc Sầu, còn không quên bật ra thủ lĩnh vầng sáng, xoát một đợt hảo cảm tốt đẹp.
"Đại trượng phu co được dãn được, không cần quan tâm cách nhìn của thế gian tầm thường hạng, đây mới đúng là anh hùng."
"Ha ha, quả không hổ là Xích Luyện Tiên Tử tên, nhìn thấy đương nhiên sẽ không giống với thường nhân.”
Trình Đại Lôi ngăn cách cửa thông gió nhìn lén Lý Mạc Sầu, trước nhìn thấy một đôi chân ngọc, sau đó theo ánh mắt chậm chậm đi len, một bộ dáng đạo cô yêu kiều, mỹ mạo.
Trình Đại Lôi kinh ngạc, hắn dĩ nhiên không nghĩ Lý Mạc Sầu là kẻ xấu xí, nhưng đối phương lại xinh đẹp quá mức dự liệu của hắn. Dù sao có tên là Xích Luyện Tiên Tử, tâm như xà hạt, lại là dung mạo như tiên nữ.
Ngăn cách cửa thông gió đối mặt cùng cô, ánh mắt nhìn lén của Trình Đại Lôi bị bắt gặp, đáy mắt Lý Mạc Sầu phát lạnh, ánh mắt nhìn chằm chằm Trình Đại Lôi.
Trình Đại Lôi ngược lại không phải bị bắt gặp tại trận mà quẫn bách, ánh mắt càng trở nên thẳng thắn hơn, nói: “Bình thường nghe người ta nói tiên tử là ma đầu, hôm nay gặp mặt không nghĩ tới, hóa ra ma đầu lại là tiên tử.”
"Trình đương gia, xin hãy tôn trọng một chút." Lý Mạc Sầu thanh âm càng rét.
Trình Đại Lôi tựa hồ không hề phát giác Lý Mạc Sầu tức giận, cười ha ha một tiếng, nói: "Tiên tử trước cứ tạm ở lại trại Cáp Mô, chờ ta giải quyết hết phiền toái trước mắt, lại đi hướng tiên tử thỉnh tội."
Lý Mạc Sầu hừ lạnh một tiếng, bước chân dần dần đi xa.
Trình Đại Lôi ngã trên đống rơm rạ, cũng không thèm để ý mình đã làm Lý Mạc Sầu tức giận.
Xích Luyện Tiên Tử có bản sự là rất cao, nhưng tính tình kỳ thực rất đơn giản. Tuổi còn trẻ không thông tin tức, bị một kẻ cặn bã lừa gạt, sau đó tính tình càng ngày càng cực đoan. Hành tẩu giang hồ giết người càng ngày càng nhiều, tạo ra tiếng xấu Xích Luyện Tiên Tử. Nhưng mặc dù cô giết người như ngóe, người giang hồ cũng phải tăng thêm sau hai từ tiên tử đằng sau Xích Luyện, có thể thấy được mỹ mạo của cô đạt tới trình độ nào. Tất cả mọi người sợ cô tàn nhẫn, tự nhiên cũng sẽ không có người nào dám theo đuổi, bằng không thì cũng sẽ không bị họ Công Tôn cặn bã dễ như trở bàn tay lừa gạt.
Nói trắng ra, đơn giản là một cô nương đáng thương mà thôi.
Đương nhiên, hiện tại thân phận của Lý Mạc Sầu khẳng định khác với sách, bất quá Trình Đại Lôi đoán chừng tính tình cũng không có cải biến quá lớn. Chờ mình rời khỏi địa lao này, muốn thu phục cô thành thủ hạ của mình, có lẽ không khó lắm.
Thế nhưng, làm sao có thể giải quyết hết phiền phức mà Nhiếp Ẩn Nương mang tới, đây vẫn là một tâm bệnh của Trình Đại Lôi.
...
Nhiếp Ẩn Nương một đường chạy ra Cáp Mô Thành, chuyện thứ nhất muốn làm chính là tìm một chỗ giữ sự trong sạch. Mặc dù nàng từ nhỏ đã bị xem như thích khách mà bồi dưỡng, không hiểu nhân tình thế sự, nhưng nữ nhi chung quy vẫn có tâm thích sạch sẽ.
Nàng trộm một bộ quần áo ở hộ gia đình ngoại thành, trước khi đi còn ném mấy lượng bạc, sau đó tìm được nguồn nước vắng vẻ, nóng lòng muốn cởi bỏ quần áo trên người rồi ngâm thân thể vào nước.