Chương 657: Thăm Dò Thể Lực

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 657: Thăm Dò Thể Lực

Trong một tháng này, Trình Đại Lôi không cởi bỏ áo giáp, mặc dù bị người ta khiêu khích chế giễu nhưng nó thật sự đã cứu mạng hắn ngay trong thời điểm mấu chốt. Mà hiện tại, khôi giáp trên người hắn đương nhiên vô dụng, trong quá trình chạy trốn, khôi giáp lại quá nặng nề, gây ảnh hướng đến thể lực.

Tốc độ đột nhiên được đề bạt, bất ngờ kéo dài khoảng cách với Nhiếp Ẩn Nương.

Vì tốc độ tăng lên, Trình Đại Lôi không thèm đếm xỉa đến bất cứ thứ gì, ngay cả thất phu kiếm, hắn cũng chút nữa ném ra. Nhưng nghĩ một hồi, nếu thật sự tay không tấc sắt, mà bị Nhiếp Ẩn Nương đuổi kịp, vậy cổ chỉ có thể đưa cho người ta chặt.

Kỳ thực, hắn đem y phục trên người cởi sạch, chạy như điên trên thảo nguyên, Trình Đại Lôi cũng không quan tâm. Nếu như Nhiếp Ẩn Nương có cái gọi là xấu hổ trong lòng, vậy không chừng còn có thể tạo cho nàng ta một số thương tổn về tinh thần.

Nhưng nhìn dáng vẻ của Nhiếp Ẩn Nương, Trình Đại Lôi đoán chừng suy nghĩ vừa rồi, sợ đã quá sức.

Hắn hiện tại, tay cầm theo thất phu kiếm, chỉ mặc đồ lót thiếp thân, chạy như điên trên thảo nguyên.

Vừa mới bắt đầu, tốc độ của hai người đều cực nhanh, nhưng sau khi chạy ra năm mươi dặm, tốc độ của hai người đã bắt đầu chậm lại. Đây cũng là chuyện không có biện pháp, dù sao người nào cũng không phải máy móc, Trình Đại Lôi chạy thở hồng hộc, mà Nhiếp Ẩn Nương cũng không có chỗ nào tốt hơn, hai má của nàng phát hồng, mồ hôi một tầng lại một tầng cọ rửa da thịt.

Nhưng quyết tâm muốn giết Trình Đại Lôi, thì không hề yếu bớt.

Đuổi chạy một hồi, hai người một hơi vọt ra hơn 110 dặm. Ngay cả Trình Đại Lôi đang tràn đầy năng lượng, lúc này cũng cảm thấy hơi mệt, phải hít ba hơi mới thở đều đặn.

Nhưng điều khiến Trình Đại Lôi buồn bức lại chính là, Nhiếp Ẩn Nương vẫn như cũ theo thật sát sau lưng, như giòi trong xương, âm hồn bất tán, khoảng cách giữa hai người không hề bị rút ngắn dù chỉ một bước, đương nhiên cũng không hề kéo ra một bước.

Lúc hoàng hôn buông xuống, màn đêm dần dần đổ lại, hai người chạy từ trưa đến đêm hè. Xung quanh phủ một màu xám xịt, Trình Đại Lôi không biết hắn đang ở đâu, nhưng hắn chỉ nhớ rằng, ngay từ đầu mình đã chạy trốn về phía Tây.

Phía trước sông lớn cản đường, Trình Đại Lôi đột nhiên dừng bước, trở lại giơ kiếm chỉ vào Nhiếp Ẩn Nương.

“Này, nữ nhân đúng là thật sự không chịu nói đạo lý, bản đương gia vì cô là nữ nhân cho nên mới không ra tay với cô, cô nghĩ bản đương gia đang sợ cô sao?”

Nhiếp Ẩn Nương đột nhiên dừng lại, cẩn thận nhìn chằm chằm Trình Đại Lôi. Tình huống hiện tại của nàng, kỳ thực cũng không tốt hơn bao nhiêu so với Trình Đại Lôi, một đường đuổi theo, cơ thể đã vô cùng mệt mỏi. Dù sao cũng là thân nữ nhi, mà những ngày qua lại chưa có cơ hội tĩnh dưỡng tốt. Trình Đại Lôi ở nơi đó còn có ba bữa cơm bưng nước rót, còn cô thì, chống đỡ được cho tới bây giờ chẳng qua chỉ dựa vào ý chí mà thôi.

Thực ra trong lòng cũng hiểu, nếu hôm nay không giết được Trình Đại Lôi, thì sợ rằng sau này sẽ không còn cơ hội giết hắn nữa. Trình Đại Lôi trơ trẽn đến mức sẵn sàng co đầu, làm con rùa đen không chịu lộ mặt. Cuối cùng thì hôm nay hắn cũng đã ra khỏi mai rùa, Nhiếp Ẩn Nương làm sao có thể để hắn đi được?

rong vòng mười nhịp thở, Nhiếp Ẩn Nương hít một hơi thật sâu và lao tới. Trong lòng bàn tay lóe lên một tia sáng lạnh, sau mười mấy bước, Trình Đại Lôi có thể cảm nhận được sát ý đang hướng về phía mình.

Đến thật nhanh!

Trình Đại Lôi trong lòng kinh hô một tiếng, cô nương này là cẩu sao, cứ còn một chút sức lực là sẽ liều lĩnh lao tới muốn giết chết con mồi.

Trình Đại Lôi đâm ra một kiếm, cũng là một kiếm Truy Tinh Cản Nguyệt, nhanh đến cực hạn. Chỉ thấy thân thể Nhiếp Ẩn Nương xoay tròn, nghiêng người tránh thoát chiêu thức Khoái Kiếm này, sau đó mượn lực xoay tròn, dao găm vững vàng chính xác hung ác bổ về phía cổ họng Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi lập tức phủ đầy một tầng mồ hôi trắng, khó khăn lắm mới tránh được chiêu thức sát khí này. Sau đó, hắn trượt nửa bước trên mặt đất và kéo dài khoảng cách với Nhiếp Ảnh Nương.

Trình Đại Lôi khó mà tin được, dưới tình cảnh vừa rồi, chiêu thức của Nhiếp Ẩn Nương còn mạnh mẽ như thế. Nếu như hắn phản ứng chậm một nhịp, vậy cái mạng này xem như giao phó cho cánh đồng hoang.

Bất quá, Trình Đại Lôi cũng có thể cảm giác được, chiêu thức của Nhiếp Ẩn Nương đã chậm lại. Ngay từ đầu, chiêu thức của hắn không thể so với nàng, nhưng mà hiện tại, hắn đã có thể miễn cường đối lại mấy chiêu.

Không có cách, tiếp tục trốn đi. Trình Đại Lôi chạy dọc theo bờ sông, vắt chân lên cổ chạy như điên về hướng phương bắc.

Nhiếp Ẩn Nương vốn cho rằng Trình Đại Lôi dừng lại, là muốn cùng mình quyết một trận tử chiến. Mà đó cũng là thứ Nhiếp Ẩn Nương chờ đợi, hai người xuất ra bản lĩnh thật sự, đao thật kiếm thật liều một trận, cho dù là Nhiếp Ẩn Nương bị Trình Đại Lôi giết, thì nàng cũng cam tâm.

Nhưng mà ai có thể nghĩ tới Trình Đại Lôi, chủ nhân của Cầm Xuyên Quan hiển hách mà thiên hạ muốn giết lại không cùng mình quyết một trận tử chiến, một mực chạy trốn, không hề có tâm tư khác.

Hai người một đuổi một chạy, dọc theo sông lớn về hướng tây mà đi. Trên đường đi, Trình Đại Lôi cũng không chỉ cắm đầu chạy trốn, mà thỉnh thoảng quay đầu lại dùng kiếm tiếp mấy chiếu với Nhiếp Ẩn Nương, nhưng hắn tuyệt đối không ham chiến, thỉnh thoảng đâm ra một kiếm, sau khi thoát khỏi nguy hiểm, lại tiếp tục chạy như điên.

Trình Đại Lôi là đang thử thăm dò thể lực của Nhiếp Ẩn Nương, sức chịu đựng của Nhiếp Ẩn Nương làm hắn giật mình, nó bày ra lực ý chí càng thêm đáng sợ. Nhưng mà, Trình Đại Lôi đã phát giác được, theo thời gian trôi qua, thể lực Nhiếp Ẩn Nương đang dần cạn kiệt..

Ngay từ đầu, hắn chỉ có thể cùng Nhiếp Ẩn Nương đối một kiếm, càng về sau, đã có thể chầm chậm chống đỡ mấy hiệp. Một chiêu, hai chiêu... Càng về sau mười chiêu đã có thể chống đỡ bất bại.

Dù sao, thể lực của Trình Đại Lôi mạnh hơn Nhiếp Ẩn Nương, Trình Đại Lôi trong lòng âm thầm có chuẩn bị, lại đem thời gian kéo lâu một chút, muốn lấy tánh mạng của Nhiếp Ẩn Nương cũng không phải là làm không được.