Chương 676: Độc Vương Đồ Thành
Thục Trung Vu Y, sở dĩ có thể dương danh thiên hạ, không chỉ là y thuật, mà thứu khiến cho người ta sợ hãi chính là Vu thuật của bọn hắn. Vu Y, Vu luôn luôn đứng trước Y. Theo như đồn đại, Vu Y có năng lực câu thông như quỷ thần, thỉnh thần Ngự Quỷ, Cản Thi Dẫn Hồn. Đương nhiên, truyền ngôn cũng chỉ là truyền ngôn, còn có thể câu thông Quỷ Thần hay không thì khó mà nói, giờ chẳng qua chỉ là truyền nhân của Vu Y, hoàn toàn chính xác có công phu dùng độc không tầm thường.
Ở Xuyên Thục có nhiều rừng rậm, nhiều khí độc, thậm chí có những loại độc còn chưa từng thấy qua, chưa từng nghe qua. Mà Mạnh Huyền Thanh chính là một bậc thầy trong việc dùng độc.
Trước đây thật lâu, kẻ thù sở dĩ muốn mạng của một nhà già trẻ bọn hắn, chính là vì kiêng kỵ công phu dùng độc của ông ta, lấy tính mạng của người nhà hắn để buộc ông ta đi vào khuôn khổ mà thôi.
Lão ni bạch y nhìn thấy ông ta mở ra một ống trúc màu đen, nhẹ nhàng đánh hai lần, từ bên trong thoát ra một con ngân xà màu trắng. Dù chỉ dài cỡ ngón tay út nhưng lão ni bạch y cảm thấy khiếp sợ không kém gì quái mãng trong rừng sâu núi thẳm.
"Công chúa cẩn thận, vật này rất độc."
Lão ni bạch y gật gật đầu, mặc dù bà ta có một thân công phu xuất thần nhập hóa, nhưng lúc này cũng không dám khinh thường.
Mạnh Huyền Thanh mười ngón tay nhanh nhẹn mà mở ra bốn ống trúc, nhìn cử chỉ hoa mắt của ông ta, thật sự sẽ không khiến người ta nghĩ rằng ông ta là một lão già sắp chết.
Trong bình gốm còn có năm loại vật độc khác, ngân xà màu trắng, bò cạp huyết hồng, cóc màu đen, nhện năm màu, con rết dài bằng chiếc đũa ngắn.
Lão ni áo trắng híp mắt lại, nói: “Thuật đấu độc?”
Mạnh Huyền Thanh gật gật đầu, nói: "Trên ngọn núi tuyết này, U Tuyền Tử Hạt, Hãn Hải cóc, nhện năm màu, rết dây sắt, năm loại vật độc, là do ta ba mươi năm qua bôn ba các nơi vất vả tìm ra, một mực dùng vật nuôi độc, bồi dưỡng không dễ, truyền đến thế hệ này, cũng liền còn năm con sống sót, hôm nay là vì công chúa điện hạ mới lấy ra hết.”
Loại người như Mạnh Huyền Thanh, có sở thích không thể giải thích được với những chất độc trên thế gian. Lão ni bạch y thật sự không hiểu loại cố chấp này của ông ta, cũng giống như Mạc Huyền Thanh không hiểu được kiểu cố chấp muốn phục quốc của bà, rõ ràng đây đều là những chuyện người bình thường không thể hiểu được.
Nhưng lão ni bạch y cũng hiểu rõ, hôm nay chịu đem năm loại kịch độc này ra, Mạnh Huyền Thanh cũng là dốc hết vốn liếng.
Mạnh Huyền Thanh nhìn chằm chằm vào các con vật đang đấu với nhau trong bình gốm, lão ni áo trắng cũng góp một con mắt liếc nhìn vào. So với cảnh tượng chém chết bên trong bình gốm thì biểu lộ trên mặt Mạnh Huyền Thanh lại lộ ra vẻ nghiền ngẫm.
Cứ mỗi khi có một con vật độc bị giết chết, ông ta lại lộ ra biểu cảm đau lòng, nhưng hai mắt lại phát ra ánh sáng nóng rực.
Ngũ độc này đều do ông ta vất vả thu thập được, lai tạo từ đời này qua đời khác, không biết đã vất vả bao nhiêu, hôm nay lại vì lão ni bạch y mà bọn chúng giết chết lẫn nhau. Nhưng đồng thời, ông ta cũng mong chờ được nhìn thấy chúng nó tự giết lẫn nhau và tạo ra một độc vương chân chính.
Đến lúc này, cuộc chiến tàn sát của ngũ độc đã kết thúc, cuối cùng chỉ còn Hãn Hải cóc sống sót sau cùng. Nó ngồi xổm ở dưới đáy bình gốm, nâng cái bụng lên, phát ra âm thanh ỌC ỌC, âm thanh rất to, giống như một cái loa phóng thanh ở bên trong bình gốm. Lão ni cảm giác bên tai mình cũng ong ong lên.
Sau khi chiến thắng, nó bắt đầu nuốt chửng xác chết của những vật độc khác, vốn dĩ toàn thân ngăm đen, nhưng bây giờ lại pha trộn chút màu hồng. Dù chỉ là một con cóc to bằng lòng bàn tay nhưng khi ngồi chồm hổm dưới đáy nồi đất, nó cũng đã khiến người ta khiếp sợ.
Ầm!
Mạnh Huyền Thanh dùng cái nắp chặn miệng bình gốm lại, bên trong bình gốm, con cóc vẫn kêu lên từng tiếng, ọc cọ không ngừng trên bình gốm.
"Thành công." Mạnh Huyền Thanh hai tay dâng bình gốm, đưa tới trước mặt lão ni bạch y: "Công chúa điện hạ nhận lấy vật này đi, bao nhiêu người cũng đều giết được."
Lão ni giống như không dám tiếp, bằng trực giác, bà ta có thể biết được sự nguy hiểm của vật này. Bà ta sửng sốt một hồi mới hỏi: “Dùng như thế nào?”
"Vật này chính là độc vương nuốt ngũ độc, đem vùi sâu vào trong đất, phương viên mười dặm Ngũ Cốc không sinh, miệng bên trong chảy ra chất độc, Kiến Huyết Phong Hầu. Công chúa muốn muốn đối phó Trình Đại Lôi, chỉ cần đem đầu nhập vào bên trong nguồn nước, phương viên trăm dặm, con người hay động vật đều không cách nào sống sót.”
"Ngũ Cốc không sinh, người và thú đều không sống sót?" Lão ni ngập ngừng nói: "Thần linh sao?”
"y..." Mạnh Huyền Thanh bị nghẹn một chút, nói: "Đại khái là thần linh, sư phụ cũng nói với ta như vậy, bất quá người không thể nuôi ra dạng vật đôc này. Công chúa điện hạ hoàn toàn có thể thử một chút à, phương viên trăm dặm đồ một thành có thể hơi quá sức, nhưng giết trăm tám người thì nhất định không có vấn đề.”
Lão ni lúc này mới nhận lấy bình gốm, đối với bản lĩnh của Thục Trung Vu Y, bà ta vẫn rất tin tưởng, nếu không phải vậy, hôm nay bà cũng sẽ không vất vả tìm đến nơi này, nhất định phải gặp Mạnh Huyền Thanh.
“Công chúa vạn lần cẩn thận, độc này không chỉ có đả thương người, mà còn có thể thương chính mình."
“Đã hiểu, ta sẽ không đụng vào nó.”
“Cái kia, loại vật độc này một khi đã phóng xuất, sẽ có không biết bao nhiêu người phải chết, thật sự có đáng chỉ vì giết một tên Trình Đại Lôi hay không?” Mạc Huyền Thanh vẫn hỏi ra nổi lo âu trong lòng, nếu không phải một mình Trình Đại Lôi chết mà là cả tòa thành Cáp Mô sợ cũng sẽ trở thành một tòa thành chết.
“Bọn thủ hạ của Trình Đại Lôi đều là cá mè một lứa, giết bao nhiêu cũng không hết tội của bọn hắn.” Ánh mắt của lão ni lạnh lẽo xuống: “Không có thủ đoạn thì sao nuôi được tâm địa Bồ Tát.”
Mạnh Huyền Thanh im lặng, ông ta đã nhìn ra được, vị công chúa này, sợ là đã chấp mê bất ngộ, tẩu hỏa nhập ma.
Tất nhiên, ông ta sẽ không nói nhiều, bao nhiêu chuyện trải qua trong đời đã cho trái tim ông ta trở nên sắt đá, chết mấy vạn người cũng không là gì đối với ông ta cả.
"Vậy ta chúc công chúa mã đáo thành công, đường núi khó đi, ta đây cũng không thể tiễn.”
Lão ni cầm lấy bình gốm đứng dậy, lại nhìn bóng dáng của đối phương, mà hừ lạnh một tiếng. Cho dù bản thân có nói cái gì, thì ông ta cũng thật tâm muốn trở thành một con rùa rụt đầu.
Bất quá, đạt được vật độc đồ thành, mục đích của mình cũng coi như đạt tới.