Chương 681: Người Giang Hồ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 681: Người Giang Hồ

Phủ Thành Chủ nổi lên một trận lửa lớn rừng rực, kinh động người của cả tòa Cáp Mô Thành, bất luận ở nơi nào của Cáp Mô Thành, đều có thể nhìn thấy hỏa quang.

Tin tức truyền đến Binh Doanh, Quan Ngư đứng tại chỗ cao nhìn lấy, trong miệng nói: "Làm gì đó, có chuyện gì vậy?"

Sớm đã có tin tức truyền đến nơi này, phó tướng nói: “Lão ni cô muốn giết Đại đương gia đã quay trở lại, hiện tại Man Tự Quân đang xử lý, theo tin tức truyền đến, bọn họ vây một tòa viện, muốn đốt sống lão ni cô kia.”

Nghe được tin này, Quan Ngư rất kích động. Nhưng vừa nghe Man Tự Quân đã xuất động thì hắn không khỏi cảm thấy có chút tiếc nuối.

“Nhìn xem, chỉ đối phó với một người mà còn cần phô trương như vậy à.” Quan Ngư chỉ nơi xa nói: "Đây chính là không có bản lĩnh, những người như chúng ta mới là người có bản lĩnh, cho nên mới không cần làm. Ngày mai tăng thêm nhiệm vụ huấn luyện, về sau chúng ta cũng không cần xử lý mấy chuyện mất mặt như vậy.”

"Vâng."

Phó tướng dứt khoát đáp ứng, tâm lý lại không ngừng kêu khổ: Hiện tại nhiệm vụ huấn luyện còn chưa đủ nặng à.

Trong phủ thành chủ, lại không có loại ý tứ nhẹ nhõm như Quan Ngư nói.

Vô luận như thế nào, lão ni cô vẫn từ trong biển lửa xông ra. Tuy nhiên tình huống của bà ta bây giờ…không đúng lắm!

Quần áo trên người bà ta đã bị đốt cháy, biến thanh một hỏa nhân. Man Tử Quân đành phải kéo dài khoảng cách, vây xung quanh bà ta, tránh cho lửa văng vào người.

Bà ta giương nanh múa vuốt, giống như không cảm thấy chút thống khổ nào, trong miệng không ngừng hô hào: "Trình Đại Lôi ở nơi nào! Trình Đại Lôi ở nơi nào!"

Dù Trình Đại Lôi đã nhìn quen việc giết người, nhưng giờ phút này cũng thấy run sợ trong lòng. Tâm đạo, từ khi mình xuất thế cho đến nay, cũng chưa làm chuyện xấu gì cae, nhưng tại sao lại có người phải chơi đến mức này để muốn mạng của mình.

Mặc dù lão ni cô uy hiếp không được sự an toàn của Trình Đại Lôi, nhưng chính vì ý chí quyết tâm muốn giết người lại làm người ra lạnh cả sống lưng.

Trong tất cả mọi người, Tần Man là số ít người có thể bảo trì được sự trấn định, hắn nắm chặt quả đấm, trong miệng chỉ đơn giản dứt khoát một chữ:

"Phóng!"

Một lần lại một lần, không ngừng lặp lại, mỗi một chữ rơi xuống đất, chính là một trận mưa tên. Lão ni cô có sức lực không tệ, tốc độ xuất sắc, nhưng tình huống hiện tại, phản ứng của bà ta cùng ý thức được sự yếu kém.

Chỉ là giương nanh múa vuốt, phát như điên tán loạn, nhưng lại không cách nào thương tổn đến bất kỳ ai. Đồng thời, cũng ngăn không được một vòng mưa tên lao đến.

Hôm nay chui vào Phủ Thành Chủ, không chỉ có một mình lão ni cô. Mạnh Huyền Thanh cũng theo bà ta đi tới, nhưng mục tiêu của ông at không quá dễ thấy, lúc này vẫn chưa bị phát hiện.

Bây giờ, ông ta đang trốn ở trên nóc nhà, nhìn xa xa một màn này.

Lão ni cô giống như một quả cầu lửa tán loạn, vọt tới vọt lui, tiếng rống trong miệng càng ngày càng phẫn nộ, lúc đầu là tiếng rống nhưng về sau dần dần chính là tiếng kêu thảm thống khổ.

Chung quy thân thể của bà ta vẫn là máu thịt, công phu cho dù cao hơn, cũng không thể đạt tới trình độ mình đồng da sắt.

Nhìn trạng thái thê thảm của bà ta lúc này, ngay cả bọn thủ hạ Man Tự Quân của Tần Man cũng cảm thấy có chút đáng thương. Huống chi là Mạnh Huyền Thanh xuất thân từ cố quốc Tây Thục, lúc này ông ta nghiến răng nghiến lợi muốn lao xuống tại chỗ… lao xuống cùng chết chung với lão ni cô.

Điều này…có lẽ không giải quyết được chuyện gì.

Ông ta thông thạo độc thuật, công phu tuy tốt, nhưng dù sao cũng có chút chênh lệch với lão ni cô. Mà hiện tại, ngay cả lão ni cô cũng không phải là đối thủ của Trình Đại Lôi, chính mình đi xuống, cũng chỉ có thể chịu chết.

Nhưng nếu không đi xuống liều mạng, thì chỉ có thể trốn ở chỗ này, trơ mắt nhìn lão ni cô bị thiêu chết.

Ông ta đương nhiên không thể nhìn thấy lão ni cô bị thiêu sống, ông ta lựa chọn nghiêng đầu nhìn sang chỗ khác.

Trời gần rạng sáng, phía đông lộ ra màu trắng bạc. Sau khi lão ni cô bị biển lửa bao vây, Man Tự Quân vây quanh cả tòa Phủ Thành Chủ, đang âm thầm huy động. Ngày càng nhiều người đổ vào Phủ Thành Chủ, tự nhiên là bởi vì coi trọng lão ni cô, nhưng đồng thời, bọn họ cũng lơ là phòng bị bên ngoài.

Lúc này không đi, chờ đến khi nào.

Mạnh Huyền Thanh giống 1 con dơi đứng dậy, thần không biết quỷ không hay rời khỏi Phủ Thành Chủ, đến lén lén lút lút lặn ra ngoài thành. Thẳng đến rời mười dặm, cả người ông ta mới chán nản ngã trên mặt đất.

Sở dĩ như vậy, 1 là bởi vì kiệt lực, hai là bởi vì thống khổ to lớn.

Trong núi nhẫn nhịn nhiều năm như vậy, không để ý tới, không hỏi nhân gian thị thị phi phi, ông ta đã quen việc làm một con rùa đen rúc đầu. Nhưng hôm nay Lão ni cô chết thảm, đã làm ông ta thức tỉnh, như một cây độc châm liên tục đâm vào đáy lòng của ông ta.

Ta đã nhanh già chết, chẳng lẽ còn sợ chết à!

Hai mắt không còn mê mang, mà là có lửa cháy hừng hực bốc lên. Cứ liệu cái mạng già này, để làm chút chuyện gì đó.

Ông ta đứng người lên, hướng về phía Cáp Mô Thành mà quỳ xuống, trùng điệp dập đầu ba cái.

"Công chúa điện hạ, ngươi lên đường bình an, ta sẽ báo thù cho ngươi."

Ông ta đứng người lên, quay đầu rời đi, sau đó, một đường đi về hướng đông.

Trong phủ thành chủ, sinh mệnh của lão ni cô đã đi đến thời khắc cuối cùng. Sức người có hạn, huống chi trong biển lửa, bà ta có thể chống chọi được bao lâu. Tuy trong miệng không ngừng hô to “ta muốn giết ngươi, ta muốn giết ngươi”, nhưng cuối cùng, người nào bà ta cũng không thể giết, sau cùng thân thể chán nản ngã xuống đất, trên thân cắm đầy vũ tiễn, sau cùng cũng phân biện không rõ ràng, là bị thiêu chết, hay là bị bắn tên đến chết.

Tần Man nắm chặt quyền đầu rồi chậm rãi buông ra, đến lúc này mới buông xuống được, khóe miệng hiển hiện một nụ cười lạnh lùng.

"Hừ, người giang hồ."

Dạng võ tướng như Tần Man, tự nhiên không thèm ngó tới võ phu trên giang hồ. Mặc cho ngươi có võ công cao cường hơn nữa, nhưng khi đối mắt với thiên quân vạn mã thì phải làm thế nào đây, bất quá là một con đường chết.

Đơn giản chính là tốn thêm nhiều khí lực, hi sinh thêm mấy người mà thôi.