Chương 694: Yến Tiệc Chiêu Đãi

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 694: Yến Tiệc Chiêu Đãi

Lúc này cửa mở ra, hai nha đầu xinh đẹp đẩy cửa tiến vào, trong tay bưng nước sạch và khăn mặt.

"Hai vị khách gia, các ngài đã tỉnh, lão gia chúng ta phân phó, để cho chúng ta hầu hạ hai vị rửa mặt sau đó đi đại sảnh, lão gia đã chuẩn bị yến hội để tiếp đãi."

Trình Đại Lôi ở Cáp Mô Thành ngày thường cũng có người phục thị trong sinh hoạt, cho nên đã sớm thành thói quen, thậm chí còn ngại nha hoàn phục vụ không đủ chu đáo.

Đương nhiên, Hoàng gia chỉ là một hộ thổ tài chủ ở Duyện Châu, cho nên cũng không thể yêu cầu bọn họ quá nhiều. Trình Đại Lôi cảm thấy, mình lưu lạc bên ngoài, nên chịu một số ủy khuất cũng không có vấn đề gì.

Mà trái ngược với Trình Đại Lôi, cả người Lưu Phát Tài cứ lộ ra điểm không được tự nhiên, tay chân không biết nên để vào đâu.

Chờ hai người được nha hoàn dẫn đến đại sảnh, đã thấy trên đại sảnh bày đầy thịt rượu. Hoàng Lão Hán cùng mấy trưởng bối trong Hoàng gia đều đứng bên ngoài phòng, chào đón hai người.

"Hai vị đấng hảo hán, không biết hai vị nghỉ ngơi như thế nào, thủ hạ có nơi nào chiêu đãi không chu đáo hay không." Hoàng Lão Hán ha ha cười: "Hai vị đấng hảo hán cứu tánh mạng tiểu nhi, lần này hão hán chuẩn bị rượu nhạt, cảm tạ ân cứu mạng của hai vị đấng hảo hán."

Lưu Phát Tài đột nhiên run lên, gã đã quá quen với loại cảnh tượng này, chỉ cần báo danh là "Trình Đại Lôi", thì gã luôn có thể kiếm được vài bữa ăn ngon.

Một bàn người chén đến chén đi, tiệc rượu đã tiến hành một nữa. Hoàng Lão Hán một mực cười theo, bồi tiếp hai người uống rượu. Nhưng dần dần, Hoàng Lão Hán cảm thấy có một số việc không đúng.

Theo con trai mình nói, trong hai người, họ Trình làm chủ, nhưng nhìn sao cũng thấy gã rất dung tục, ngược lại người đang cắm đầu ăn cơm, tên “Lưu Phát Tài” kia, nhìn quá có chút không đơn giản.

Qua ba lần rượu, 5 lần thức ăn. Hoàng Lão Hán tự mình đứng dậy, rót một chén rượu đầy cho Trình Đại Lôi cùng Lưu Phát Tài.

"Hai vị uống thêm mấy chén nữa, thôn hoang vắng tích dã, dùng những thứ rượu nhạt này chiêu đãi hai vị, lão hán xin bồi tội với hai vị."

Lưu Phát Tài đã uống không ít rượu, nói chuyện miệng đầy tửu khí, hành sự cũng làm càn chút, hai mắt trực câu nhìn chằm chằm nha hoàn bên cạnh.

“Sao lão gia lại nói như vậy, có thể chuẩn bị một bàn thịt rượu đầy đủ như vậy, ta cũng đã nhìn thấy dụng tâm của mọi người.” Lưu Phát Tài buồn bực uống một ngụm rượu, sờ sờ tay của nha hoàn bên cạnh.

Hoàng Lão Hán ha ha cười, ánh mắt quét đến một màn này, làm bộ không có nhìn thấy.

"Hai vị quả nhiên có phong phạm của Giang Hồ Hào Hiệp, ngày sau nhất định có thể làm nên tiền đồ lớn, đến lúc đó thế nhân biết ta chiêu đãi hai vị, cũng là vinh quang của tổ tông Hoàng gia chúng ta."

"Tước Nhi..." Hoàng Lão Hán mỉm cười: "Tối nay ngươi đến phòng Trình đại hiệp, phục thị thật tốt cho Trình đại hiệp."

Lưu Phát Tài nghe xong lời này, nhất thời hết sức vui mừng, miệng đầy rượu kém chút nữa phun ra ngoài.

Trình Đại Lôi ngược lại không có nhiều phản ứng lắm, hắn vẫn như cũ cắm đầu dùng bữa.

"Lưu tráng sĩ tựa hồ không thích nói chuyện, đến, ta kính ngươi một chén."

"Trên đường quá mệt mỏi, còn chưa hồi phục." Trình Đại Lôi thuận miệng nói một tiếng, bỗng nhiên trong lòng hơi động, nói: "Ta còn muốn hướng Hoàng Lão Hán nghe ngóng một việc?”

"Tráng sĩ cứ nói" Hoàng Lão Hán phát hiện một chuyện rất kỳ quái, lúc Trình Đại Lôi mở miệng nói chuyện, thì Lưu Phát Tài vốn thao thao bất tuyệt lại tuyệt đối không mở miệng.

"Xin hỏi chung quanh đây có đại phu nào nổi tiếng hay không, tốt nhất là họ Hoa?" Trình Đại Lôi hỏi.

Hoàng Lão Hán nhíu mày nghĩ một lát, lắc lắc đầu nói: "Lão hán thô lậu nông cạn, cho nên chưa từng nghe nói qua. Nếu như tráng sĩ cần, lão hán có thể giúp hỏi thăm một chút."

Trình Đại Lôi lắc đầu, không nói gì thêm. Hắn đến Hoàng gia đơn giản nghỉ chân một chút, ngay cả đối với Lưu Phát Tài, cũng chưa nói tới quá phận để ý, mục đích chủ yếu của hắn vẫn là tìm kiếm Hoa Thị nhất tộc.

Không tìm được ở Duyện Châu, vậy thì mình đi Từ Châu, đến tột cùng có thể tìm thấy Hoa Thị nhất tộc hay không, Trình Đại Lôi thật ra cũng không nắm chặt được bao nhiêu phần.

Hoàng Lão Hán nhìn chằm chằm Trình Đại Lôi, trong lúc nhất thời có chút thất thần.

Gọi là danh sĩ từ Phong Lưu, Trình Đại Lôi ở Cáp Mô Thành đã có thói quen nhất ngôn cửu đỉnh, thủ hạ đối với hắn nói gì nghe nấy. Trình Đại Lôi không nguyện ý pha trò với Lưu Phát Tài, cho nên một cỗ sức lực ương ngạnh cứ thế lộ ra.

Lưu Phát Tài cùng Trình Đại Lôi sớm chiều ở chung, dáng vẻ Trình Đại Lôi an tĩnh, khiến cho người khác có chút e sợ. Vì vậy bất tri bất giác, hai người ở chung, chính là lấy Trình Đại Lôi làm chủ.

Hoàng Lão Hán cơm ngon áo đẹp hơn nửa đời người, nhàn rỗi không có chuyện gì liền nghĩ đến chuyện quan sát người khác. Loại cảm giác này đối với ông ta quá rõ ràng, sau đó trong đầu cũng có chút không rõ ràng cho lắm: Làm sao người có vẻ tâm thường này lại có thể nắm giữ quyền nói chuyện.

Ông ta nhìn chằm chằm Trình Đại Lôi, bộ dáng Trình Đại Lôi tự nhiên chưa nói tới anh tuấn, nói một câu không xấu đã tính toán vuốt mông ngựa. Nhưng nhìn hắn ăn cơm, nói chuyện lại lộ ra phong độ khó thể nói, giống như có một cỗ khí phái sang trọng.

Nếu so sánh thì Lưu Phát Tài lại có vẻ hơi không đáng giá nhắc tới.

Uống không ít rượu, nói không ít lời, Hoàng Lão Hán đại khái đã có thể thăm dò lòng dạ của Lưu Phát Tài, mà đối với Trình Đại Lôi, ông ta vẫn là đoán không ra. Đối phương giống như một khối đá, vừa xấu vừa cứng, nhưng đến tột cùng bên trong là vật liệu đá hay là ngọc thạch, Hoàng Lão Hán liền hoàn toàn đoán không ra.

Lại nhìn sang Lưu Phát Tài...

Nha, sẽ không phải nhầm lẫn đi. Một người như vậy, sao có thể là tên giết người như ngóe trong truyền thuyết được.

Hoàng Lão Hán giật mình một hồi, trong lòng có dự cảm không tốt. Nếu con trai mình đem Đại Quân dẫn tới, phát hiện kẻ đó chỉ là một tên giả mạo... Vậy phải làm thế nào cho đúng đây.

Ông ta tâm loạn như ma, trong lúc nhất thời nói chuyện làm việc đều mất cảm giác cân đối, khuôn mặt bạch hồng, đỏ trắng. Mà khi ngẩng đầu, lại thấy Trình Đại Lôi ngồi ở chỗ đó cười khanh khách theo dõi ông ta.

Trong nháy mắt, Hoàng Lão Hán liền đổ mồ hôi lạnh toàn thân.