Chương 698: Muốn Lấy Đầu Ta??

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 698: Muốn Lấy Đầu Ta??

Hoàng Lão Hán kinh hãi đến sắc mặt tái nhợt, nghĩ lại lời nói của Trình Đại Lôi, ông ta lại càng sợ hãi hơn.

Vốn định dựa vào cơ hồi lần này, để Hoàng gia một bước lên trời, nhưng không ngờ tới, mọi chuyện lại diễn biến đến tình trạng này.

Đúng vậy, thiên hạ đại loạn, từ miếu đường, cho tới Giang Hồ Thảo Mãng, đều muốn từ trận này kiếm một chén canh, ngay cả hộ giàu có như Hoàng Lão Hán cũng có ý đồ nuốt chửng cả bầu trời.

Thế nhưng là, ông ta không biết, có gan vào bàn cờ bạc này thì dễ, nhưng muốn bỏ cuộc chơi thì khó như lên trời.

Hoàng Lão Hán sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, mồ hôi lạnh rơi lã chã. Ông ta loạng choạng khuỵu xuống đất: "Hai vị anh hùng, các ngươi nhất định phải cứu lão phu."

Trình Đại Lôi nhẹ nhàng lắc đầu: "Ngươi muốn rút củi ở đáy nồi thì phải chuẩn bị dẫn lửa thiêu thân, đốt đến xương cốt không còn.”

Oanh!

Đúng lúc này, ở trước cửa chính và cửa sau của Hoàng gia vang lên một tiếng động lớn, quan binh cùng thổ phỉ đồng thời xông phá cửa trước sau giết tới. Trên dưới già trẻ Hoàng Gia, đơn giản gặp phải liền giết chết. Hoàng Vi Thiện nhìn lấy một màn này, tim như bị đao cắt, trong miệng không ngừng nói: “Các vị binh gia, bọn họ là người nhà của ta, không phải thổ phỉ đâu.”

Phương Thạch Long thậm chí còn không có ý thức để ý tới hắn ta, một đường từ cửa chính xông vào đại sảnh, vừa lúc mấy người Chu Cương cũng từ cửa sau giết tiến đến. Song phe thế lực một trước một sau, đem đại sảnh bao bọc vây quanh.

"Tên nào là Trình Đại Lôi!"

Phương Thạch Long mang theo đại đao, máu trên lưỡi đao chảy xuống đất. Hắn đi đến trước đại sảnh, gặp tứ phía lóe lên nến, trong đại sảnh bày biện 1 cái bàn bát tiên.

Có hai đại hán ngồi trước bàn, không coi ai ra gì mà tiếp tục uống rượu, dùng bữa. Còn đám người khác thì làm ổ trong góc đại sảnh, giờ phút này sắc mặt tái nhợt, nhét chung một chỗ run lẩy bẩy.

Trương Mãnh dẫn người từ cửa sau giết tới, đầu vai mang theo một đầu đại thương, trong miệng oa oa kêu to:

"Trình Đại Lôi ở nơi nào, Trình Đại Lôi ở nơi nào, còn không mau trả mạng lại cho đại ca của ta!”

Hoàng Lão Hán núp ở dưới cây cột, giờ phút này đã không có khí lực đứng lên. Hiện tại đại sảnh bị quan binh cùng thổ phỉ bao vây, trong không khí có nhàn nhạt mùi máu tanh, đây đều là người Hoàng gia, họ chết trong tay quan binh, hay chết trong tay thổ phỉ. Tỉ như nha hoàn gọi là Tước Nhi, hiện tại đã thi thể tách rời, ngã vào trong vũng máu.

Trước bàn bát tiên, hai đại hán vẫn nhậu nhẹt như cũ, giống như không có thấy địch nhân đang vậy quanh.

Phương Thạch Long mày nhăn lại, xuất ra một phần hình cáo thị truy nã Trình Đại Lôi, so với hai đại hán trong sảnh. Nhìn xem tên này cũng giống, mà tên kia cũng không kém hơn bao nhiêu.

"Uy, các ngươi ai là Trình Đại Lôi."

Trương Mãnh mang theo đại thương, bỗng nhiên oa nha quát to một tiếng, nhất thương đập về phía bàn Bát Tiên.

Ngay thời điểm cực kỳ nguy cấp, một bầu rượu ngăn ở trước đại thương, bầu rượu bị nện đến biến hình, nhưng lại chính xác chặn được một thương kia.

Lưu Phát Tài nhìn Trình Đại Lôi, Trương Mãnh cũng nhìn Trình Đại Lôi, cơ hồ tất cả ánh mắt của mọi người đều rơi vào trên thân Trình Đại Lôi.

Trình Đại Lôi hất ra bả vai, đồng thời cũng đem đại thương của Trương Mãnh hất ra, hắn đổ đầy chén rượu trước mặt, lại bầu rượu nghiêng lệch đặt trên bàn.

"Mỗ chính là người các ngươi luôn mồm muốn giết, gia gia đang ở chỗ này, các ngươi người nào tới giết ta?"

Ánh mắt của Lưu Phát Tài trong nháy mắt trừng lớn, ánh mắt của Hoàng Lão Hán cũng trừng thẳng, trong miệng ấy ấy tự nói.

"Ta liền biết, ta sớm phải biết!"

"Cẩu tặc, mau trả lại mạng của ca ca ta!”

Trương Mãnh oa nha kêu một tiếng, xách ngược Hắc Thiết thương, hướng về phía ngực của Trình Đại Lôi mà đâm vào.

Trình Đại Lôi cũng làm ra động tác quá lớn, chỉ là nắm lấy báng thương, khiến Trương Mãnh cảm giác như đâm vào núi lớn, nhổ cũng nhổ không ra mà đâm cũng đâm không vào.

“Đứa trẻ tốt, tính khí của người quá nóng nảy.”

Trình Đại Lôi quát một tiếng, cổ tay chấn động, Trương Mãnh cũng cảm giác 1 cỗ cự lực truyền đến, cánh tay tê dại một hồi, hai tay lại không tự giác buông ra, thiết thương liền lọt vào tay của Trình Đại Lôi.

Chu Cương và mấy người bên Ưng Chủy Lĩnh đều hít sâu một hơi. Trương Mãnh trời sinh có da thịt tốt, trắng như sứ tuyết, hai má phúng phính như đứa trẻ bên người Bồ Tát, có biết bao nhiêu cô nương, tiểu tức phụ trong thấy hắn ta thì đều không dời mắt nổi. Tuy nhiên, đây chỉ là vẻ bề ngoài của hắn ta, còn bên trong thì tính nóng như lửa, tàn nhẫn hiếu sát, nhất là một thân bản sự, mấy vị thủ lĩnh của sơn trại liên thủ lại không địch nổi hắn ta.

Nhưng một mãng phu mặt trắng như vậy mà một chiêu cũng không thể qua mặt Trình Đại Lôi.

Người này tự xưng là Trình Đại Lôi, hiện tại đã không có người nào hoài nghi.

Trình Đại Lôi đem thiết thương đâm vào bên trong tảng đá xanh, miệng nói: "Muốn tranh công lấy đầu của ta, vậy còn phải nhìn xem bản lĩnh của các ngươi như thế nào.”

Phương Thạch Long nhíu chặt lông mày, điểm tên của ba người: "Triệu Hằng, Chu Hổ, Phương Chính, các ngươi lên."

Ba người này tất cả đều là thủ hạ đắc lực của Phương Thạch Long, trên thân có công phu mạnh mẽ, giờ phút này nắm yêu đao xông vào đại sảnh. Ba thanh đao đồng thời hướng lên thân Trình Đại Lôi. Một người nhắm lên đỉnh đầu, một người phong bế đường lui, một người khóa chặt hai chân Trình Đại Lôi, thoát chốc khiến Trình Đại Lôi lâm vào tình trạng hai mặt thụ địch.

Lưu Phát Tài nắm chặt chuôi đao, dùng đao thì gã là người trong nghề, đến bây giờ cũng chỉ còn lại con đường liều chết quyết chiến này.

Nhưng không đợi gã xuất thủ, Trình Đại Lôi liền nắm lên ba chiếc đũa, trong lúc sấm chớp, đũa giống như rắn độc đâm vào trên cổ tay Triệu Hằng, Chu Hổ, Phương Chính.

Ba người tiếng kêu rên liên hồi, máu từ cổ tay chảy ra, vẩy trên tiệc rượu.