Chương 711: Thi Nhạc Lý

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 1 lượt đọc

Chương 711: Thi Nhạc Lý

Làm thơ là một công việc đòi hỏi kỹ thuật mà Trình Đại Lôi dốt đặc cán mai. Chép thơ lại là công việc tốn sức, nhưng khí lực của Trình Đại Lôi thì vô cùng dư dả.

Đương nhiên, không phải hắn không coi trọng thư viện này, dù sao đây cũng là nơi của người có học thức, cho nên không thể quá bất cẩn. Mà nếu dùng chữ nghĩa bình thường thì có lẽ sẽ không trấn áp được đám mọt sách này.

Bất đắc dĩ, chỉ có thể làm phiền Đỗ tiên sinh, thành thật xin lỗi ngài.

Đầu óc Sở Vân Sinh sáng bừng trở lại, giống như dũng sĩ được công chúa trao nụ hôn, thoáng chốc máu liền hồi sinh full trụ. Có một số thư sinh đang làm thơ và vẽ tranh ở lưng chừng núi, Sở Vân Sinh chạy tới mượn bút mực giấy nghiên. Người đọc sách rất dễ nói chuyện, đối phương cũng vui vẻ cho y mượn đồ, chỉ là không biết y đang muốn làm cái gì.

Sở Vân Sinh đi tới trước cổng chính màu đỏ, hít sâu một hơi, nhúng đầu bút vào trám mực, viết từng chữ trên cửa chính.

Có rất nhiều học giả ở núi Vạn Quyển, đồng thời cũng có nhiều người muốn vào thư viện nhưng không thể. Ngày xưa cũng có một số người đem văn chương từ phú do mình viết, ném vào trong đại môn, hy vọng có thể gặp được người có tuệ nhãn như Châu Bá Nhạc.

Đương nhiên, kết quả một mực làm cho người khác thất vọng.

Tuy nhiên, dám đứng trước cửa chính làm thơ, thì từ trước tới nay, đây là vị duy nhất.

Nhiều người không khỏi dừng lại, sau lưng Sở Vân Sinh có không ít người đang vây quanh. Hai tên làm việc trong thư viện đang định đuổi Sở Vân Sinh đi, thấy vậy, Trình Đại Lôi và Lưu Phát Tài liền xông về phía trước, tuy Lưu Phát Tài không muốn đối nghịch với thư viện, nhưng đối mắt với ma đầu Trình Đại Lôi, gã cũng có đủ dũng khí để phản kháng.

Câu đầu tiên vừa viết ra, xung quanh tức khắc an tĩnh lại.

Con nhà giàu không bao giờ chết đói. Mũ áo nhà nho nhiều lúc làm lỡ đời người

Sở Vân Sinh càng viết càng phấn khởi, càng viết càng kích động. Trong những năm qua, nỗi bất bình của việc bị coi thường và bị bỏ rơi đã xuất hiện trong tâm trí. Lang Gia thành là nơi coi trọng học vấn, chỉ cần ngươi có học thức thì ngươi có thể hòa mình vào bên trong. Nhưng điều này cũng có nghĩa là nếu ngươi không có kiến thức thì sẽ không dễ dàng hòa nhập vào . Lang Gia thành.

Sở Vân Sinh dùng bút trong tay nói những chuyện trong lòng, Bút Tẩu Long Xà, gần như thành một mạch,

Sở Vân Sinh mượn bút trong tay Ngôn Tâm bên trong sự tình, Bút Tẩu Long Xà, cơ hồ là một mạch mà thành.

Học hành phá vạn quyển. Bút viết như có thần

Viết xong, y vẫn cảm thấy chưa mãn nguyện, một lời khó có thể phát tiết ra hết cảm xúc của bản thân. Bởi vì Trình Đại Lôi nói cho y biết, chỉ như thế thôi, trong đầu y cũng thử cố gắng cho ra hai câu, nhưng y cảm thấy chúng không xứng với vế thơ trước. Ánh mắt y nhìn về phía Trình Đại Lôi, nhưng Trình Đại Lôi lại làm bộ như không thấy y.

Nhìn ta làm gì, ta cũng sẽ không gánh a, lại nói điển tịch nhiều như vậy, nếu như bị người truy vấn ngọn nguồn, thì ta biết trả lời như thế nào.

Huống hồ, Trình Đại Lôi cảm thấy cái này đã đầy đủ, mấu chốt là một câu cuối cùng.

Chung quanh lặng ngắt như tờ, thơ có được hay không, trước cứ đặt ở một bên, nhưng một câu cuối cùng này thực sự thót tim, cái gì gọi là học hành phá vạn quyển, phá vỡ là vạn quyển sách, hay là Thư Viện Vạn Quyển.

Sở Vân Sinh cũng đại khái tỉnh táo lại, tâm lý hơi giật mình, bỗng nhiên cảm thấy được, chính mình tựa hồ là gặp rắc rối.

C-K-Í-T..T...T kẹt kẹt, đại môn chậm rãi mở ra, một nho sĩ mặc áo bào rộng đứng trước cửa với vẻ mặt bất đắc dĩ, nhưng vẫn từ tốn nói: “Truyền lời của Phu Tử, cho mời Sở công tử.”

Sở Vân Sinh giật mình, nhìn cánh cửa đã mở ra, nhất thời có chút không dám tin tưởng. Ba năm mòn mỏi chờ đợi, đến hôm nay cánh cửa này cũng đã mở.

Trình Đại Lôi cùng Lưu Phát Tài một trái một phải đỡ y lên, ngẩng đầu liền nhìn về hướng trên núi, thản nhiên nói với người muốn cản trợ bọn họ vào viện:

"Cùng nhau, cùng nhau."

Sở Vân Sinh vẫn như đang ở trong mộng, chậm rãi từng bước đi lên núi.

"Xin hỏi tôn tính đại danh công tử, tại hạ lúc còn sống, tuyệt sẽ không quên đại ân đại đức của công tử."

"Ta họ u." Trình Đại Lôi chững chạc đàng hoàng.

"u công tử ở trên, xin nhận một lạy của tại hạ."

Bây giờ Sở Vân Sinh rốt cuộc cũng coi trọng Trình Đại Lôi, y dùng danh xưng công tử để xưng hô, chứ không như vừa rồi mà xem bộ dáng bọn họ như hạ nhân của công tử thế gia nào đó.

"Ba vị xin dừng bước."

Ba người đi lên núi theo đường mòn, phía trước đột nhiên có một đám người đột nhiên ngăn cản. Mọi người đều mặc áo gấm và quần áo lộng lẫy, cầm trên tay các nhạc cụ như đàn tranh, sáo và các loại nhạc cụ khác, tư thế như muốn đi qua đây thì phải để lại lộ phí.

"Đây là muốn ăn cướp à?" Trình Đại Lôi ấn chuôi kiếm.

Một người cầm đầu trước thi lễ, nói: "Tại hạ là Chung Mục Sơn, mới học được 1 thủ khúc, còn mời ba vị chỉ giáo."

Trình Đại Lôi không hiểu ra sao, cũng không biết tình huống này là như thế nào. Chỉ thấy Chung Mục Sơn và những người khác đã gõ gõ đập đập. Mỗi người thần sắc đều rất vô cùng chuyên chú, gật gù đắc ý.

"Đây là chuyện gì, ngươi có hiểu hay không??" Trình Đại Lôi.

Lưu Phát Tài cũng nhíu mày, bỗng nhiên a nha một tiếng, thấp giọng nói với Trình Đại Lôi: "Ta nhớ người kia là ai, Chung Mục Sơn chính là một trong Thất Hiền Thập Nhị tú. Am hiểu nhất là Đông Tiêu Sáo, đây là tới cùng ngươi đọ sức."

Thất Hiền Thập Nhị tú, là mấy vị đệ tử nổi danh nhất trong thư viện của Phu Tử. Người người đều có bản lĩnh lạ thường, tỉ như Chung Mục Sơn am hiểu Nhạc Lý, nghiêm chỉnh đứng đầu thư viện. Mà theo trình độ nào đó, đứng đầu thư viện thì chính là đứng đầu thiên hạ.

Vừa rồi Sở Vân Sinh làm thơ muốn học hành phá vạn quyển, sau đó được Mạnh Phu Tử mời lên núi, người đọc sách à, phần lớn là tâm nhãn nhỏ, khẳng định muốn tới gây sự.

Một khúc tấu vừa kết thúc, Chung Mục Sơn ngẩng đầu nói: "Tại hạ chơi khúc thủ thương lãng phá, nhìn chung không tệ, mời ba vị chỉ điểm."

Tuy khách khí, nhưng ngữ khí lại lạnh lùng, nói bóng gió chính là bản lĩnh của các ngươi lại muốn vượt ta à, còn không mau cút xuống núi.

"Ách, rất tốt, rất tốt." Trình Đại Lôi chắp tay sau lưng: "Chúng ta chỉ tùy tiện lên núi nhìn xem, các ngươi lại tấu nhạc nghênh đón, thật đúng là, thật đúng là..."

"Khách khí á." Lưu Phát Tài tranh thủ thời gian tiếp lời.

"Ừm a, quá khách khí a."