Chương 716: Đại Hội Phục Ma
Trình Đại Lôi vui mừng quá đỗi, đi suốt một đường, cuối cùng cũn tìm ra chút tin tức hữu dụng. Hắn đứng dậy cáo từ, lập tức liền muốn đi Hoa gia thôn.
"Tiên sinh chậm đã, ngày mai thư viện có một trận phục ma đại hội, đến lúc đó Hoa gia sẽ có người tới. Tiên sinh chờ ở chỗ này là được, cần gì đường dài bôn ba."
"Phục ma đại hội?" Trình Đại Lôi không hiểu ra sao, chẳng lẽ thư viện này là vỏ bọc Nho gia của Phật giáo, hắn không hiểu liền hỏi tiếp: "Cái gì Ma đại hội?"
"Công tử chẳng lẽ không nghe nói?" Phu Tử nghiêm túc hỏi: " Cáp Mô Đại Vương đã đến Đông Hải."
"Ai, cái này à." Trình Đại Lôi nhấp hớp trà: "Đúng là chưa từng nghe nói qua.”
“Ma đầu kia một mực ở Lương Châu tàn phá bừa bãi, lần này chẳng biết tại sao lại đến Đông Hải." Phu Tử thở dài: "Bây giờ chuyện này đã truyền đi khắp nơi, còn có lời đồn rắng, nguyên nhân hắn vượt ngạn dặm đến Đông Hải là vì thư viện của ta…ách, vị bằng hưu này, mắt có tật sao?”
Trình Đại Lôi ho nhẹ một tiếng, ngăn Lưu Phát Tài đang không ngừng nháy mắt, nói: “Phu Tử mắt sáng như đuốc, nhìn thoáng có thể thấy rõ, nhưng không cần đề ý đến hắn, chúng ta cứ tiếp tục nói chuyện, vậy Trình…tên ma đầu kia không có thù oán gì với thư viện, thì cớ sao lại xông đến nơi này?”
“Cướp đệ tử của thư viện ta.” Phu Tử đương nhiên nói: "Thiên hạ ai chẳng biết Vạn Quyển Sơn địa linh nhân kiệt, hắn nhất định là nhìn trúng đệ tử của thư viện ta, cho nên ngàn dặm xa xôi tới đây chính là vì muốn cướp đệ tử của ta. Huống hồ hắn một đường đi về phía đông, chuyện giết người phóng hỏa nhiều vô kể. Thư viện của ta là nơi đọc sách thánh hiền, hiểu được nhân nghĩa cho nên muốn thay người trong thiên hạ diệt trừ tên ma đầu kia.”
"Ai nha nha, Phu Tử nói có lý. Dạng ma đầu này sớm nên giết chết, sớm hay muộn cũng phải giết, không giết thì không thể nào trừ được sự phận nộ của dân chúng.” Lưu Phát Tài nghiến răng nghiến lợi, nổi giận đùng đùng.
"Vị tiên sinh này... Giống như có hận thù rất sâu sắc với ma đầu Trình Đại Lôi.” Phu Tử cau mày một cái, nói: “Cho nên mới có đại hội phục ma lần này, thư viện của ta ra mặt, mời cao thủ trong Đông Hải, thương định kế hoạch tiêu diệt ma đầu kia. u công tử đã có bản lãnh như thế, vậy đại hội phục ma ngày mai cũng không nên im lặng, nhất định phải suất ra một phần lực để giết chết tên ma đầu kia.”
"Ừm, cái này nhất định nhất định."
Trình Đại Lôi ứng phó hai câu, tùy theo đứng dậy cáo từ. Có tiểu đồng tới, dẫn ba người tới phòng nhỏ ở hậu viện
Thư viện phái người đưa tới đồ ăn, cách đãi khách cũng rất chu đáo. Đồ ăn không bị ngấy, rất vừa miệng, lại vô cùng tinh xảo. Trình Đại Lôi và Lưu Phát Tài vốn có rất chuyện muốn nói riêng, tuy nhiên vì có Sở Vân Khinh ở đây, cho nên hai người cũng không tiện trò chuyện.
Sở Vân Sinh có vẻ không quan tâm, hôm nay một đường vượt quan trảm tướng, cũng gặp được Phu Tử trong truyền thuyết, trải nghiệm cũng giống như một giấc mộng mà thôi. Bây giờ hết thảy đã đi qua, sự thay đổi này khiến cho y bắt đầu thấp thỏm không yên.
"Thư viện có thể trả thù ta hay không?" Sở Vân Sinh hỏi: "Đem ta đến một nơi nào đó rồi đánh môth trận?”
“Làm sao có thể, thư viện cũng không phải nơi của đám tiểu nhân tâm nhãn nhỏ.” Trình Đại Lôi thuận miệng nói.
"Làm sao không có khả năng." Sở Vân Sinh nhớ tới sự tình ban ngày: "Tâm nhãn của bọn họ còn chưa đủ nhỏ à?"
Đông đông đông.
Bên ngoài truyền tới tiếng đập cửa, Sở Vân Sinh giật mình, đũa kém chút rơi trên mặt đất.
"Bọn họ nhanh như vậy đã đến?"
"Ai, súng bắn chim đầu đàn, ngươi muốn ngoài thì phải hứng chịu một chút gió.” Trình Đại Lôi hướng về phía cửa hô một tiếng: "Người nào?"
"Sở công tử có ở đó không, môn hạ Chu Lực của Đông Hải Vương tới để bái kiến." Ngoài cửa có người đáp.
Trong phòng, ba người liếc nhau, Đế Quốc phong 18 Lộ Chư Hầu Vương, vẻn vẹn một chỗ Từ Châu đã có ba vị, theo thứ tự là Từ Châu Vương, Đông Hải Vương, Tiêu Dao Vương.
Lang Gia thành xem như lãnh thổ của Đông Hải Vương, chỉ là không biết ông ta muốn gặp Sở Vân Sinh để làm gì.
Sở Vân Sinh sau khi lấy được ánh mắt cổ vũ của Trình Đại Lôi, thì bđứng dậy mở cửa ra, thấy người đứng trước cửa là một nam nhân trung niên mang y phục cẩm y.
"Được nghe Sở công tử ở đây, tại hạ chuẩn bị dạ tiệc, cố ý chiêu đãi Sở công tử."
Sở Vân Sinh không hiểu ra sao, ánh mắt nhìn về phía Trình Đại Lôi cùng Lưu Phát Tài.
"Người ta mời thì ngươi cứ đi đi, gặp mặt một lần tâm sự cũng tốt." Trình Đại Lôi hữu tâm đẩy đẩy Sở Vân Sinh.
Sở Vân Sinh lúc này mới cùng Chu Lực cùng nhau đứng dậy, đang đi liền nhìn thấy ba bốn người tiến lại gần.
"Là Sở công tử à, tại hạ là môn nhân của Từ Châu Vương, cố ý đưa tới một phần lễ mọn, mời Sở công tử vui vẻ nhận."
Trình Đại Lôi xa xa nhìn qua, thấy Sở Vân Sinh đi chưa được mấy bước liền bị ngăn chặn. Tất cả đều là đại biểu của Các Lộ Chư Hầu, có đưa hoa phục, có đưa bội kiếm, có đưa kim ngân ngọc thạch, còn có đưa Mỹ Thiếp, ánh mắt như nước trong veo nhìn qua Sở Vân Sinh.
Trình Đại Lôi cùng Lưu Phát Tài tấm tắc lấy làm kỳ lạ, ánh mắt bên trong khó nén hâm mộ. Không bàn đến đại hội phục ma ngày mai, các lộ cao thủ đều muốn tới Lang Gia thành. Chính là ngày thường, Các Lộ Chư Hầu cũng ở chỗ này sắp xếp môn hạ, chuyên môn phụ trách lôi kéo người mới.
Hôm nay Sở Vân Sinh tiểu bộc lộ tài năng, đã tiến vào nhãn giới của Các Lộ Chư Hầu, thu phục được một thiên tài như thế này là chuyện đương nhiê. Không tiếc vốn liếng, coi như ra tay đánh nhau trong thư viện cũng không chối từ.
"Nhìn xem, chúng ta đi cùng hắn, tại sao không ai tới lôi kéo chúng ta." Lưu Phát Tài không có cam lòng.
"Đại khái cảm thấy chúng ta là tùy tùng của hắn đi." Trình Đại Lôi nói: "Lôi kéo được hắn, chẳng khác nào lôi kéo được chúng ta."
"Ách." Lưu Phát Tài đóng cửa lại: "Xem ra hắn tối nay sẽ không trở về."
Hoàn toàn chính xác, Các Lộ Chư Hầu cùng xum xoe, mỹ tửu mỹ nữ mỹ thực, y đoán chừng muốn về cũng khó có thể về. Dù sao, để mặc hai hán tử ảm đạm còn hơn là để mặc hai tiểu cô nương nụng nịu. Một bên nhẹ một bên nặng, chí sĩ đầy lòng nhân ái sao có thể chối từ.
Y không trở lại, Trình Đại Lôi cùng Lưu Phát Tài cũng có thể bàn một chút chuyện tư.
"Trình đương gia, ngài vẫn nên nắm chặt thời gian mà thoát thân đi. Không đi nữa sợ sẽ không có cơ hội." Lưu Phát Tài chủ động đem chính mình cùng Trình Đại Lôi tách ra, vừa vặn cũng thừa dịp cơ hội lần này mà thoát khỏi Trình Đại Lôi.
Trình Đại Lôi nhẹ khẽ gật đầu một cái, khuấy động ly trà trước mặt.