Chương 721: Sơn Thủy Kinh

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 721: Sơn Thủy Kinh

"Sơn Thủy Kinh à..."

Sau khi Phu Tử nói ra ba chữ này, đại sảnh rõ ràng chia thành hai phe. Biểu hiện của Tống Hàn Chi và những người khác trong học viện trở nên hết sức khó coi, như thể nữ nhân mình yêu thích bị sơn tặc cướp đi.

Tuy nhiên, một số giang hồ cao thủ như Mã Mãnh lại không hiểu ra sao: Sơn Thủy Kinh à, nó là gì?

Trình Đại Lôi cũng thuộc về phái giang hồ, ba chữ Sơn Thủy Kinh này, hắn là lần đầu tiên nghe thấy.

Mà Lưu Phát Tài rất hiển nhiên cũng chưa từng nghe qua ba chữ này. Sở Vân Sinh giờ phút này cũng ngồi trong đại sảnh, Trình Đại Lôi vẫy tay về phía y, Sở Vân Sinh nhu thuận đi tới.

"Sơn Thủy Kinh...Là thứ gì?"

Sở Vân Sinh quả không hổ là người có văn hóa, y chậm rãi nói: "Thư viện thu thập lưu trữ văn thư thiên hạ, mà bản thân thư viện cũng viết sách. Thư viện từng phái ra đệ tử, khảo sát đại lý sơn hà của Đế Quốc. Trước sau tốn hao thời gian mười năm, xuất động trên trăm tên đệ tử, viết thành một bản địa lý. Đế Quốc Thập Tam Châu 108 thành đều ở trong Sơn Thủy Kinh này."

"U, bất quá chỉ là một phần bản đồ à, bỏ đi bỏ đi." Lưu Phát Tài khinh thường nói.

Trong sảnh có không ít người có cùng ý kiến với Lưu Phát Tài, rất nhiều người trên giang hồ đều thoáng thả lỏng cơ mặt xuống.

“Tưởng là cái gì, hóa ra chỉ là một phần bản đồ, cũng không quá quan trọng đi."

“Thư viện lưu trữ biết bao nhiêu văn thư, nhưng bọn họ hết lần này tới lần khác trộm một phần bản đồ, xem ra đám tặc nhân này không có mắt nhìn.”

...

Trên mặt Phu Tử không có biểu hiện gì, an tĩnh bất động. Bọn người Tống Hàn Chi thì khó có thể nén được sự kiên nhẵn: Quả nhiên, không có cách nào có thể giao tiếp với đám người giang hồ không có học thức này.

Trình Đại Lôi lần này không có chung suy nghĩ với đám giang hồ, hắn dĩ nhiên hiểu rất rõ, tầm quan trọng của Sơn Thủy Kinh. Dù sao, hắn cũng là người rất coi trọng bản đồ, nếu có thể nắm được trước địa lý của đế quốc, biết được nơi nào thích hợp để kỵ binh tấn công, nơi nào thích hợp để đóng quân phòng thủ, nơi nào có thể mai phục thiết trí bẩy rập, như vậy, khả năng chiến thắng đã nắm được một nữa.

Điều quan trọng là phải xem xét mức độ chi tiết của cuốn Sơn Thủy Kinh do Thư Viện chắp bút.

Như vậy vấn đề liền đến, thư viện dốc hết tâm huyết, nhọc lòng suy nghĩ viết ra cuốn sách này, là có mục đích gì.

"Cái kia..." Trình Đại Lôi mở miệng hỏi đầu tiên: "Có bản sao không?”

Phu Tử thở dài: "Sau khi hoàn thành xong cuốn Sơn Thủy Kinh, nó vẫn luôn được đặt trong Tàng Thư Lâu, bởi vì cuốn sách này cực kỳ quan trọng, cho dù ở thư viện, cũng chỉ có mấy người đủ tư cách đọc được quyển sách này.”

"Như vậy..." Trình Đại Lôi lại hỏi: "Có tư liệu ban đầu không?”

“Ngày hoàn thành, tất cả tư liệu được thu thập, đều bị ta tiêu hủy hết.”

“Nếu vậy, người viết cuốn sách này, không phải sẽ bị giết luôn đi?” Trình Đại Lôi.

"y..." Phu Tử không thể không đem lực chú ý đặt ở trên thân Trình Đại Lôi, tiểu tử này hỏi nhiều cặn kẽ như vậy, rõ ràng cảm thấy rất hứng thú với Sơn Thủy Kinh, nếu thật sự có bản sao, ngươi định trộm một lần nữa đúng không?

Không phải là Trình Đại Lôi không có kế hoạch này, hắn đã hạ quyết tâm sẽ đến Tàng Thư Lâu vào buổi tối hôm nay. Vạn nhất Phu Tử nói dối thì sao, đối với nhân phẩm của người đọc sách, hắn không tin tưởng cho lắm.

Một lúc sau, một người khác bước vào đại sảnh, người đó chính là Trương Lục, gác cổng của thư viện. Hồi đó, gã ta cũng là tên tặc lớn, ngang ngược trên giang hồ, không sợ bất kỳ ai.

"Trương Lục đêm qua cùng tặc nhân động thủ một lần, Trương Lục, ngươi nói một chút, công phu của tặc nhân như thế nào?" Phu Tử.

Trương Lục đứng thẳng, biểu lộ một bộ người nào cũng không nhìn ở trong mắt. Gã mở miệng nói: "Cầm đầu là cái đại hán hắc bào, tướng mạo thật ra ta không thấy rõ ràng, nhưng công phu của hắn thẳng thắn thoải mái, thiên về cường công, nhìn qua không giống con đường của Đế Quốc."

Phỏng đoán này cùng Trình Đại Lôi giống nhau như đúc. Căn cứ vào lời Trương Lục nói, trước mắt chỉ có mấy loại khả năng, một là cao thu của các lộ Chư Hầu, vì che giấu tung tích, cho nên không dùng công phu bản môn, thứ hai, đối phương khả năng đến từ biển, ở Lương Gia thành đa phần chỉ có thương gia lui tới, hoặc là một số ít thương gia dị vực, hoặc là đạo tặc trên biển. Loại thứ ba có nhiều khả năng nhất, đối phương có thể là Nhung Tộc.

"Còn có một việc, đêm qua ta cùng bọn hắn giao thủ, đã làm bị thương một người trong số bọn họ." Trương Lục nói.

"Thật sao?" Tống Hàn Chi nhãn tình sáng lên.

Trương Lục rất lười phản ứng đến hắn ta, gã lạnh hừ một tiếng nói: "Không có mấy người trong thiên hạ này có thể chạy thoát dưới côn truy hồn của ta.”

Bản tính của Trương Lục chính là nhu vậy, , Tống Hàn Chi cũng không để bụng, hắn ta nói: “Đêm qua, cổng thành đã đóng, cũng bởi vì chuyện này mà tới giờ vẫn chưa mở lại, hiện tại tặc nhân bị trọng thương, có khả năng bọn họ vẫn chưa thể rời khỏi Lang Gia thành."

Phu Tử gật gật đầu: "Cũng xin bồi tội với các vị, bởi vị Sơn Thủy Kinh rất quan trọng, nếu như rơi vào tay của ngoại nhân, thì để lại rất nhiều hậu hoạn. Cho nên nếu không tìm được tặc nhân, Lang Gia thành ra vào đều bị phong tỏa. Do đó đành phải giữ các vị ở Lang Gia thành thêm ít ngày, đương nhiên nhu cầu của các vị đều sẽ do thư viện ta chiếu cố.”

"Tốt, nên như thế." Trình Đại Lôi lớn tiếng nói: "Có thể ở lại thư viện nghe Thánh Nhân dạy bảo, chúng ta cầu còn không được, mọi người nói đúng hay không.”

Ánh mắt mọi người đều nhìn hắn, tâm đạo oa nhi này đúng là một tên ngu xuẩn.

Người nào không biết, lời này của Phu Tử là có ý giam lỏng. Nói sâu hơn là liên quan đến vụ ăn cắp sách, dù bản thân không tham gia thì cũng không thể nói trước là không thông đồng từ trong ra ngoài.Mọi người dối trá ứng thừa, đại loại đáp “Đúng vậy, đúng vậy”, nhưng tâm lý đều có chút không thoải mái.