Chương 733: Thư Sinh Nghèo
Trương Minh dẫn Sở Vân Sinh, xuyên qua hành lang dài dằng dặc, lần nữa tiến vào địa lao thư viện. Sở Vân Sinh che cái mũi, vừa đi vào địa lao, ánh sáng liền tối xuống, trong không khí tựa hồ xen lẫn mùi vị khác.
"Sở công tử, ngươi đến xem." Trương Minh dừng bước lại, tay duỗi về phía trước.
Sở Vân Sinh thuận ngón tay nhìn về phương hướng hắn chỉ, ánh mắt lập tức ngây người.
Chỉ thấy Lưu Phát Tài bị treo ở giữa không trung, trên thân vết thương chồng chất, dòng máu thuận tóc y phục giọt giọt rơi ở phía dưới.
Sở Vân Sinh không còn hoài nghi, vừa rồi chính mình ngửi được chính là mùi máu tươi từ trên người gã truyền đến. Chỉ bất quá chỉ một đêm không thấy, gã lại biến thành bộ dáng như vậy. Nếu như không phải gã vẫn trợn to hai mắt, Sở Vân Sinh đã nghĩ, có phải gã đã chết hay không.
"Con ngoan, có thủ đoạn gì mau xuất hết ra cho lão tử. Nếu như lão tử cau mày một cái, liền coi như không có sinh ra đứa coi trai như ngươi.”
Lý Á Tử ngồi trên ghế bành, bắt chéo hai chân, thân thể nghiêng ở một bên.
"Không nóng nảy, không nóng nảy." Lý Á Tử nói: "Thời gian còn rất dài, chúng ta có thể từ từ tâm sự.”
"Oa." Lưu Phát Tài rít lên một tiếng, hô lớn: "Ta phục, ta phục, các ngươi muốn biết cái gì, ta hết thảy nói cho các ngươi biết."
"Nói, Trình Đại Lôi đến Đông Hải muốn làm gì, các ngươi có âm mưu quỷ kế gì!"
"Cái này ta thật không biết a." Lưu Phát Tài nói: "Ta đã nói với các ngươi bao nhiêu lần rồi, ta cùng hắn thật sự không quen."
"À, miệng vẫn còn cứng rắn, ta ngược lại muốn xem xem, nghĩa khí giang hồ của các ngươi có thể chống đỡ tới khi nào." Nụ cười trên khóe miệng của Lý Á Tử càng ngày càng lạnh: "Tiếp tục tra tấn."
"Nghĩa khí giang hồ cái rắm."
Lưu Phát Tài há miệng, gã đương nhiên không có giác ngộ gì về việc bảo vệ bí mật cho Trình Đại Lôi, cũng không cần như thế. Sự thật là, gã không biết bất cứ bí mật nào của Trình Đại Lôi.
Sở dĩ, lúc vừa mới dùng hình, gã liền đem thứ có thể nói tất cả đều nói hết. Nhưng mà, trong mắt Lý Á Tử, gã không có nói gì.
Làm một tên lừa đảo, có đôi khi đáng buồn nhất chính là: Ngươi thật vất vả nói lời thật, hết lần này tới lần khác không có người tin tưởng ngươi.
Trương Minh Lý khoát khoát tay: "Sở công tử, phi lễ chớ nhìn, chúng ta ra ngoài nói chuyện."
Không khí trong đại lao quả thực có phần trầm mặc, Sở Vân Sinh ho khan một trận, theo phía sau Trương Minh, khập khiễng đi ra ngoài.
Sở Vân Sinh sắc mặt không phải rất dễ nhìn, làm một người đọc sách, tuy ở Lang Gia thành chịu ủy khuất ba năm, nhưng loại cục diện đẫm máu này lại là lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy.
Trương Minh dẫn Sở Vân Sinh đến một gian đình nhỏ trên núi, cho đến khi sắc mặt của Sở Vân Sinh gần như trở lại bình thường, hắn ta mới nói: " Công tử mời dùng trà."
Sở Vân Sinh hai tay nâng chén trà …lên, cổ tay run rẩy, đầu ngón tay trắng bệch.
Trương Minh nhìn chăm chú nhất cử nhất động của y, dùng giọng ôn hòa nói, “Công tử chớ lo, chúng ta đã điều tra rõ ràng, chuyện này cùng Sở công tử không có quan hệ."
Sở Vân Sinh hít sâu một hơi, đè xuống tâm tình thấp thỏm, nói thực ra, y vừa rồi hoàn toàn chính xác bị hù dọa.
"Các ngươi muốn ta làm gì.”
Trương Minh kinh ngạc, tuy lóe lên một cái nhưng liền biến mất. Hắn cười cười nói "Công tử suy nghĩ nhiều. Trình tặc làm nhiều việc ác, đối với hắn, cùng đối với đồng bọn hắn, chúng ta tuyệt sẽ không mềm lòng. Nhưng đối với dạng người trong sạch như Sở công tử, chúng ta nhất định không có nửa phần bất kính."
Sở Vân Sinh giống như là thở phào, chén trà trong tay cũng buông xuống.
"Ác tặc chưa trừ diệt, thiên hạ sao phẳng." Trương Minh nói. "Chúng ta là người đọc sách, lấy thiên hạ làm nhiệm vụ của mình. Công tử suy nghĩ thật kỹ, xem Trình Đại Lôi có cùng ngươi nói lời gì hay không, đại loại mục đích giúp ngươi là cái gì, những lời này, công tử có thể nói đầu đuôi cho chúng ta biết. Nếu có thể diệt trừ tên tặc này, thiên hạ sẽ nhớ công của công tử.”
Sở Vân Sinh trầm mặc, Trình Đại Lôi từng cùng mình nói qua cái gì. Nói thực ra, Trình Đại Lôi cũng không có nói với hắn cái gì, một số lời nói xả giao, tựa hồ cũng không tính là bí mật.
Bỗng nhiên, y vươn người đứng dậy, hai tay ôm quyền, hướng về phía Trương Minh, khom người thi lễ.
"Trương tiên sinh, ngươi ta đều đã nghe thấy, tâm ý tiên sinh ta cũng đều hiểu. Nhưng ta quả thật là không thể trả lời, chớ nói đến việc ta biết được bí mật gì, chính là ta khó có thể trả lời như vậy. Trình tiên sinh cùng ta có ân, hắn là tặc cũng tốt, là quan viên cũng được, chung quy là cùng ta có ân. Làm người tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo, không thể lấy oán báo ân."
Lời nói tuy lắp bắp, thái độ ngược lại là rất kiên quyết. Nụ cười trên mặt Trương Minh cứng đờ, nói: "Là ngươi muốn giúp tên ác tặc kia.”
"Nếu có võ nghệ, coi như không giúp được Trình tiên sinh, cũng phải cứu Lưu tiên sinh. Đáng tiếc, trong trăm người vô dụng nhất chính là thư sinh. Việc ta có thể làm là không thể hợp tác với thư viện.”
Trương Minh giống như là lần đầu tiên quen biết Sở Vân Sinh, hắn nói: "Ngươi phải nghĩ rõ ràng. Lấy thiên phú tính toán của ngươi, một đường đến bất kỳ chư hầu nào, đều sẽ được xem như khách quý, lại học tập tại thư viện một hai năm, tương lai nhất định sẽ có chỗ đứng trong thiên hạ. Nhưng nếu chọn sai đường, thiên tài chưa dương danh liền yển mệnh trên thiên hạ cũng không ít.”
"Đạo bất đồng bất tương vi mưu (người không cùng quan điểm, chí hướng thì không thiểu nói chuyện, thương lượng hay đàm đạo được.), thái độ của ta đã tỏ rõ, Trương tiên sinh cũng không phải là người đồng đạo của ta." Sở Vân Sinh đem hai tay chắp sau lưng "Trương tiên sinh có phải cũng nên ném ta vào trong đại lao chịu cực hình đúng không, ta sợ đau, còn mời ra tay nhẹ chút."
Trương Minh nhìn chằm chằm Sở Vân Sinh, trên dưới đem y dò xét nhiều lần, sau cùng lại thất hồn lạc phách khoát khoát tay, một mình đứng dậy rời đi.
Sở Vân Sinh cũng đã chuẩn bị kỹ càng đi đại lao thụ hình, tuy y cũng không thể làm gì có ích, nhưng người đọc sách, cũng nên có chút bản lĩnh không sợ chết. Chỉ là y thế nhưng không nghĩ tới, Trương Minh vậy mà không có khó mình.
Có lẽ, là mình không có tư cách bị làm khó.