Chương 752: Trận Chiến Bạch Sa Đảo (6)
Chung quanh có không ít người bị dọa đến trong lòng run sợ, bọn họ tuy cũng giết người, nhưng cuối cùng vẫn có chút thể diện của người đọc sách Đế Quốc. Đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy phương thức giết người tàn bạo như vậy.
Máu tung tóe lên người Yến Bất Quy, sau đó gã ngửa đầu cười to, chỉ cảm thấy một lời khoái ý.
Tiểu sư muội, mối thù của ngươi ta rốt cục đã báo, hiện tại ngươi có thể an tâm lên đường.
"Giết nha."
Một thanh trường kiếm đâm vào bờ vai của gã, người ra tay là một đệ tử không biết tên của thư viện. Một kiếm này vốn không thể làm Yến Bất Quy bị thương, thế nhưng trong lúc gã điên cuồng, gã không có bất kỳ phòng bị nào.
A nha.
Trong miệng hét lớn một tiếng, một kiếm đem đầu người chém xuống. Yến Bất Quy đã lâm vào điên cuồng, chỉ cảm thấy người trước mắt ai cũng nên giết, người người đều phải đền mạng cho tiểu sư muội của gã.
Một người liều mạng, mười người nan địch, dùng một thanh trọng kiếm mở đường, quả nhiên là không ai ngăn được gã.
Sau đó, gã nhìn thấy Trình Đại Lôi đang bị vây trong kiếm trận.
Trình Đại Lôi không muốn gây chú ý cũng không được, hắn cưỡi Hắc Ngưu, cầm kiếm đụng trái đụng phải trong vòng vây, bên trong miệng còn hùng hùng hổ hổ.
Hận cũ lại tới, Yến Bất Quy cảm thấy người trong thiên hạ đều đáng chết, mà Trình Đại Lôi dĩ nhiên đáng chết gấp vạn lần. Nếu không giết hắn, gã cũng không thể nhìn mặt tiểu sư muội ở trên trời, không giết chết hắn, gã cũng không cách nào tiêu tán mối hận trong lòng.
Sau đó gã bắt đầu xông trận, nhìn qua giống như là muốn phá trận.
Tống Hàn Chi lập tức nhíu mày, quả nhiên đều là ma đầu. Hắn ta hạ lệnh kiếm trận thay đổi, mở ra một con đường để Yến Bất Quy đi vào. Hôm nay, hai ma đầu đều đến đây, vậy thì cùng nhau chết một chỗ đi.
Trình Đại Lôi trong lòng cảm kích không khỏi, cái gì gọi là địch nhân của địch nhân chính là đồng bọn, hắn cũng không kỳ thị Yến Bất Quy là Nhung Tộc, chỉ cần đối phương không kỳ thị nghề nghiệp của mình là tốt rồi.
Hai người đều rất mạnh, nếu như liên thủ lại, chưa hẳn không thể phá trận đây này.
"Cẩu tặc, đi chết đi."
Yến Bất Quy vừa vào trận, liền hét lớn một tiếng, rồi bổ nhào về phía Trình Đại Lôi.
Trình Đại Lôi sửng sốt, tất cả mọi người sửng sốt. Hai người không phải nên liên thủ phá trận à, làm sao lại đánh nhau rồi.
Tống Hàn Chi đần độn u mê, nhưng chung quy là chuyện tốt, hắn ta hạ lệnh đè lại trận cước, để hai người chó cắn chó, sau cùng sẽ tiễn bọn hắn cùng một chỗ xuống hoàng tuyền.
Trình Đại Lôi cảm giác có chút đau đầu, đồng thời cũng lóe lên một suy nghĩ, Yến Bất Quy này, mẹ nó thật điên.
Nếu như không điên, làm sao có khả năng đơn thương độc mã xông Thư Sơn, nếu như không điên, làm sao biết rõ chịu chết còn tới Bạch Sa Đảo.
Phải biết, nếu có thể chọn, hai địa phương này, Trình Đại Lôi một cái cũng không muốn tới.
Đáng tiếc hắn không được chọn, liền như hiện tại, hắn đồng dạng không được chọn. Yến Bất Quy muốn giết hắn, hắn cũng chỉ có thể giết Yến Bất Quy, đây là lấy sát ngăn sát.
Hai người chiến đầu trong kiếm trận, trọng kiếm đối nghịch với thất phu kiếm của Trình Đại Lôi, phương pháp đánh hoàn toàn khác biệt. Trình Đại Lôi lanh lợi mau lẹ, Yến Bất Quy thế lớn lực mãnh.
Thật ra, phương pháp đánh của đổi thủ cũng là thủ pháp am hiểu của Trình Đại Lôi, chỉ là binh khiến trong tay thật sự không tiện.
Đánh nhau liền biết, Trình Đại Lôi nửa điểm không thua Yến Bất Quy. Yến Bất Quy trước đó thụ quá nhiều trọng thương, tuy bây giờ miễn cưỡng có thể chống đỡ để chiến đấu, thế nhưng thương thế nghiêm trọng, khẳng định không giống lúc trước. Hơn nữa hiện tại gã dường như cũng có khuynh hướng điên cuồng, sự điên cuồng khiến gã dũng cảm không sợ chết, nhưng không có nghĩa là sẽ không chết.
Trình Đại Lôi dễ như trở bàn tay liền lấy được thượng phong, liên tục cùng Khoái Kiếm công kích, Yến Bất Quy căn bản không thi triển được bản lãnh của mình. Đây là cao thủ so chiêu, cho dù một chút xíu ưu thế yếu ớt, cũng có thể như vết dầu loang hình thành tư thái nghiền ép đối phương.
Sau đó, Yến Bất Quy bắt đầu trốn.
Một màn này, ngược lại vượt xa phán đoán của Trình Đại Lôi. Bởi vì nhìn dáng vẻ của Yến Bất Quy, nếu không đánh được, gã cũng sẽ không chạy trốn.
Yến Bất Quy vốn dĩ không chuẩn bị trốn, gã là muốn đi giết người.
Chuyện xảy ra ở trên đảo, gã đã biết rõ. Còn không phải chính là thư viện bắt nữ nhân của Trình Đại Lôi, nhờ vào đó mới có thể áp chế hắn à.
Vì vậy, gã cũng muốn đi giết chết nữ nhân kia, để Trình Đại Lôi hiểu rõ nỗi đau mất người thương.
Nói là thế, nhưng gã đâu chỉ muốn giết chết nữ nhân kia, thù của gã không còn là một người nữa, mà chính là toàn bộ thiên hạ này.
Hiện tại, Trình Đại Lôi vẫn chưa thể tìm ra mục đích của Yến Bất Quy, rốt cuộc không dễ để một người bình thường có thể hiểu được suy nghĩ của một người mất trí.
Mà Trình Đại Lôi... Thỉnh thoảng cũng coi như người bình thường đi.
Theo nhận thức của hắn, Yến Bất Quy muốn trốn thoát. Nhưng nguyện vọng muốn giết Yến Bất Quy của hắn cũng không có mãnh liệt lắm, ngược lại nguyện vọng nhờ vào đó mà phá trận lại vô cùng mãnh liệt.
Mắt thấy Yến Bất Quy muốn chạy trốn, Trình Đại Lôi giả bộ truy kích, âm thầm tìm kiếm cơ hội phá trận.
Tống Hàn Chi phong bế Kiếm Trận, hắn ta không muốn trong bất kỳ một trong hai người xông ra, tất cả đều là Ma Đầu, tất cả đều là cá mè một lứa, cùng một chỗ chết sạch sẽ.
Thư Sơn Kiếm Trận như cái túi lớn, chứa đựng Trình Đại Lôi cùng Yến Bất Quy, hai người ở trong kiếm trận không ngừng chinh chiến, nhưng lại không thể giãy rách miệng túi.
Kiếm Trận đương nhiên đang tiêu hao, không ngừng có người chết đi, Trình Đại Lôi cùng Yến Bất Quy trên thân cũng có nhiều vết thương. Tiếp tục như vậy, không phải Trình Đại Lôi cùng Yến Bất Quy tuần tự bị giết chết, thì chính là hai người đem bảy mươi hai người bày trận toàn bộ giết sạch.
Nhưng nhìn tình thế hiện tại, rõ ràng vế trước mới có khả năng xảy ra hơn.
Mà Trình Đại Lôi cùng Yến Bất Quy không hề có nửa điểm muốn hợp tác, bọn họ đều đang tìm cơ hội giết chết đối phương. Trong kiếm trận không ngừng chiến đầu, hoàn toàn là một đoàn loạn chiến.
Lý Mạc Sầu đứng ở chỗ cao, nhìn xa xa một màn này, trong miệng lắp bắp nói: "Sự tình tại sao có thể như vậy, sự tình tại sao có thể như vậy..."