Chương 766: Gặp Lại Cố Nhâ

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 22/12/2025 05:08 visibility 2 lượt đọc

Chương 766: Gặp Lại Cố Nhâ

Người này cũng không xa lạ gì, chính là Tiểu Bạch Lang trên núi Thanh Ngưu. Sau trận chiến ở núi Thanh Ngưu, nhân mã của Trình Đại Lôi bị phân tán thành nhiều chi, Trình Đại Lôi mang người đến Lương Châu tụ họp với đám huynh đệ trươc kia. Cao Phi Hổ cũng mang theo người gia, trẻ em đến Giang Nam, hiện tại đã tụ họp với nhau. Còn có một số người, liền lưu lạc các nơi, bọn họ không đổi nghề, đoán chừng cũng vẫn là sơn tặc.

Tiểu Bạch Lang chính là một trong số đó, cô luân lạc tới giao giới Thanh Châu cùng U Châu, vẫn như cũ chiếm núi làm vua, giờ đã trở thành Đại đương gia của Bạch Mã Sơn. Cô và Trình Đại Lôi đã gặp nhau một lần trên thảo nguyên, tính toán ra, hai người đã hơn ba, năm năm chưa gặp.

Cố nhân tương phùng, nhấc lên chuyện quá khứ tất cả đều là thổn thức không thôi.

Trình Đại Lôi chấn tác tinh thần, nói: "Bước kế tiếp tính toán gì, theo ta cùng đi Lương Châu?"

Tiểu Bạch Lang cười khổ lắc đầu: "Ta không bỏ nổi huynh đệ dưới trướng."

Trình Đại Lôi biết hỏi cũng như không hỏi, hắn bây giờ đã có tiếng tăm không nhỏ trên giang hồ, nếu Tiểu Bạch Lang muốn đi tìm hắn thì cô đã sớm đi chứ không chần chờ đến hôm nay.

Cuộc sống ở Cáp Mô thành tuy có chút giàu có, nhưng quanh năm chiến tranh, không nói Tiểu Bạch Lang, ngay cả Trình Đại Lôi cũng mệt muốn chết đây.

"Thiên hạ đại loạn, Thanh Châu cũng không phải thế ngoại đào nguyên, chưa nói về sau nhất định có đánh trận. Nhung Tộc tại quan ngoại nhìn chằm chằm, cũng không biết bọn họ đang làm cái gì, ta lần này liền định đi xem bọn họ bận việc thứ gì."

"Phát động chiến tranh ta liền chạy, thực sự không được thì cướp giật con thuyền chạy trốn ra ngoại quốc, chờ Thiên Hạ Thái Bình mới trở lại."

Tiểu Bạch Lang nhất định đã nghĩ thấu, Trình Đại Lôi nói như thế nào cũng vô dụng. Hắn đơn giản hỏi tình huống của Tiểu Bạch Lang, sơn trại cũng không có nhiều người, đại khái hai ba trăm huynh đệ, giờ chẳng qua chỉ là ỷ vào dễ thủ khó công, mấy năm này cũng an nhiên không có việc gì.

Trình Đại Lôi ở Bạch Mã Sơn, một trận này hắn bệnh thật sự không nhẹ, nằm trên giường hai ba ngày mới xuống được. Thân trên vẫn hữu khí vô lực như cũ, hắn ôm lấy áo khoác vùi ở góc tường, giống như quỷ bệnh lao còn nửa mạng.

Đây là địa bàn của Tiểu Bạch Lang, Trình Đại Lôi mới có thể trầm tĩnh lại, nghỉ ngơi một trận thật tốt, hắn dự định dưỡng đủ tinh thần sẽ tiếp tục lên đường, đi đến Nhung Tộc.

Chỗ giáp giới U Châu chính là Bắc Man bộ lạc, Trình Đại Lôi đã từng giao thủ với bọn họ, chỉ không biết tình huống hiện tại của Bắc Man bộ như thế nào, Trình Đại Lôi cũng muốn nhân cơ hội này để hỏi thăm một chút.

Trình Đại Lôi tựa vào góc tường chợp mắt, Tiểu Bạch Lang mang theo bát canh nóng đí vào: “Nào, ngươi ăn thêm một chút, ta cố yé lên núi săn một số món ăn dân dã, thân thể ngươi không tốt, nên bồi bổ thêm.”

“Bồi bổ nữa sẽ chảy máu mũi.”

"Lại bổ cứ chảy máu mũi." Trình Đại Lôi tâm tình có chút im lặng, Tiểu Bạch Lang thật sự chiếu cố không tệ, nhưng nếu còn chăm sóc tận tình như vậy, chính mình ít nhất phải béo một vòng.

Nửa đường, có người gọi Tiểu Bạch Lang rời đi. Người này chính là Nhị đương gia của Bạch Mã Sơn, tên Trương Tam Cân, sử dụng một thanh đinh ba, tính ra là thủ hạ đắc lực nhất của Tiểu Bạch Lang.

"Xảy ra chuyện gì, ngươi gấp gọi ta là vì việc gì?" Tiểu Bạch Lang cũng không hiểu ra sao.

Trương Tam Cân cảnh giác nhìn chung quanh một chút, thấy không có người, sau đó hạ giọng nói: "Đại đương gia, người này không thể giữ?”

"Ý gì?" Tiểu Bạch Lang khẽ giật mình.

"Thiên hạ người nào không biết tên ma đầu này, để hắn ở chỗ này, là rước họa tới cửa."

Tiểu Bạch Lang cùng Trình Đại Lôi đột nhiên trùng phùng, mấy ngày nay đều vô cùng vui vẻ. Điểm này, sơn tặc ở Bạch Mã Sơn đều cảm nhận được, dù sao, ngày thường thấy Tiểu Bạch Lang vẻ mặt ôn hòa nói chuyện cùng với một người là điều không dễ thấy.

Cô nhìn từ trên xuống dưới Trương Tam Cân, trong mắt cất giấu hoang mang.

Sợ Tiểu Bạch Lang không hiểu, Trương Tam Cân kiên nhẫn giải thích nói: "Bây giờ, các nhà đều đang đuổi giết Trình Đại Lôi, ta nghe nói có quan binh Thanh Châu thành, Hắc Hổ trại thổ phỉ, còn có thư viện ở Từ Châu, nếu bọn họ biết Trình Đại Lôi trốn ở chỗ này, Bạch Mã Sơn sẽ có tai hoạ ngập đầu."

Tiểu Bạch Lang sau khi nghe xong liền ha ha cười hai tiếng, ngược lại cười đến mức Trương Tam Cân không hiểu ra sao.

"Đầu tiên nói rõ ràng, hắn không phải trốn ở chỗ này, chỉ là ở chỗ này nuôi mấy ngày bệnh." Tiểu Bạch Lang nói: "Còn có, loại sự tình này không cần ngươi quan tâm, ta tự có cân nhắc."

"Đại đương gia..."

Trương Tam Cân còn chuẩn bị nói cái gì, Tiểu Bạch Lang đã không có hứng thú nghe tiếp. Cô mở miệng cắt ngang đối phương: "Tam Cân, ngươi ở bên cạnh ta, dù sao cũng ủy khuất ngươi. Nếu như ngươi nguyện ý, ta có thể cho ngươi một tiền đồ sáng lạn hơn?”

"Tiền đồ gì?" Trương Tam Cân kỳ quái nói.

Tiểu Bạch Lang chỉ chỉ nơi xa, Trình Đại Lôi đang ngồi xổm ở chỗ đó: "Vị kia là người nào, trong lòng ngươi cũng biết. Bao nhiêu người muốn làm thủ hạ của hắn, nếu như ngươi trước kia sẽ không có cơ hội. Đương nhiên, lúc này không giống ngày xưa, ta nói một câu còn có tác dụng, ngươi có thể đi theo hắn, đây là ngươi đã tu luyện mấy đời phúc phận."

Trương Tam Cân không thể không nhìn theo ngón tay của Tiểu Bạch Lang, trong lúc đó, Trình Đại Lôi mặc một kiện áo khoác vùi ở góc tường, râu tóc rối bời, cả người từ trên xuống dưới không có nửa điểm tinh thần.

Liên quan tới danh tiếng của Trình Đại Lôi, Trương Tam Cân cũng không phải chưa nghe nói qua. Khắp thiên hạ đều đang đồn, truyền đi càng ngày càng tà dị. Nhưng điều này cũng dễ khơi dậy tâm tư nghịch phản của nhiều người, lại thêm Tiểu Bạch Lang một mực thổi phồng Trình Đại Lôi, không tránh khỏi khiến Trương Tam Cân suy nghĩ: Bản lãnh của hắn lớn như vậy sao?

Sau khi từ biệt Tiểu Bạch Lang, Trương Tam Cân đi đến trước mặt Trình Đại Lôi, tỉ mỉ dò xét hắn một lần, sau đó mới nói: "Trình đương gia, thân thể khá hơn chút không?"

Trình Đại Lôi bị ánh mặt trời làm cho ỉu xìu ỉu xìu, ngẩng đầu ngáp một cái ~: "Vẫn tốt, ngươi tới là có chuyện?"